Chương 4 - Cuộc Đời Thay Đổi Trong Đêm
Ta cố vác một bao nhỏ, suýt nữa trật lưng. Không rõ bên trong là vàng hay bạc.
Khi trời sáng hẳn, mọi thứ đã chuyển xong.
Hai bà sai vặt quỳ trước bà, dập đầu rồi lặng lẽ điều khiển chiếc xe trống rỗng đi về hướng khác.
Bà lại đưa cho phu xe một túi bạc, hắn cũng quay đầu xe rời đi.
Từ đầu đến cuối, những người ấy không nói thêm một lời, như những cỗ máy được thiết lập sẵn.
Trên chiếc thuyền mui đen, ta, bà, Xuân Đào, Thu Cúc chen nhau trong khoang thuyền nhỏ.
Lái thuyền ngồi ở đuôi, chèo nhẹ nhàng. Thuyền theo dòng nước, lặng lẽ trôi về hạ lưu.
Trên sông phủ một lớp sương mỏng, hai bên bờ cảnh vật mờ mịt khó phân.
“Người… chúng ta đang đi đâu vậy?” Ta hỏi.
“Đến Giang Nam.” Bà nói, “Ta đã dùng tiền hồi môn của mình, mua một căn nhà nhỏ ở đó. Không ai biết cả.”
Bà nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
“Thanh Hòa, năm đó ta gả vào Hầu phủ, cũng bằng tuổi con bây giờ. Cuộc hôn nhân ấy, là phụ thân ta dùng ta để đổi lấy sự ủng hộ của Hầu phủ. Còn con, là phụ thân con muốn leo lên quyền quý. Chúng ta… đều giống nhau cả.”
Ta lặng im lắng nghe.
“Ta đã nhẫn nhịn suốt hai mươi năm. Nhẫn hắn dẫn từng người đàn bà khác vào cửa, nhẫn hắn để con riêng con rơi đứng tên ta, nhẫn hắn lấy hồi môn của ta vá lỗ hổng quân phí. Ta từng nghĩ, chỉ cần nhẫn đến khi Văn Tuân trưởng thành, cưới thê, đời ta coi như xong rồi.”
Giọng bà rất bình tĩnh, như đang kể chuyện người khác.
“Nhưng ta không ngờ, Văn Tuân lại giống y như cha hắn. Chỉ cần nhìn ánh mắt nó nhìn Niệm Sơ, ta liền hiểu rõ. Cái nhà này… không cứu nổi nữa. Nếu con còn tiếp tục nhẫn nhịn, hôm nay của con… sẽ là hôm qua của ta. Mà hôm nay của ta… chính là ngày mai của con.”
“Ta… không cam tâm.”
Từng chữ, bà nói rõ ràng, dằn từng tiếng.
“Tại sao chúng ta – nữ nhân – phải nhẫn nhục?
Tại sao bọn họ – nam nhân – lại có thể muốn làm gì thì làm?
Họ không để chúng ta sống, vậy thì chúng ta tự mở đường sống cho chính mình.”
Khoang thuyền im lặng đến mức chỉ nghe tiếng mái chèo khua nước.
Ta nhìn tóc mai điểm bạc của bà, bỗng chốc hiểu ra.
Bà không phải xúc động nhất thời.
Bà đang đánh cược cả nửa đời nhẫn nhịn, để đổi lấy lần tự do sau cuối.
“Người muốn làm gì, con đều nghe theo.” Ta nói.
Bà cười – là nụ cười thật sự thư thái:
“Từ nay về sau, đừng gọi ta là ‘mẫu thân’, cũng đừng gọi là ‘phu nhân’. Ta họ Lâm đơn danh một chữ ‘Huệ’. Gọi ta là Lâm di đi.”
Mũi ta cay xè, khẽ gật đầu.
“Lâm di.”
Bà khẽ đáp một tiếng, rồi lấy ra từ trong lòng một xấp giấy.
“Đây là cơ nghiệp tương lai của chúng ta.”
Bà trải đống giấy ra, “Ta đã đổi hết những thứ chết trong Hầu phủ… thành những thứ này.”
Là mấy chục tờ ngân phiếu, mỗi tờ đều có mệnh giá khổng lồ.
Còn có hơn mười tờ khế đất, khế nhà, rải rác khắp đại giang nam bắc.
“Vương quản sự mang đi là vàng bạc, cổ vật – thứ dễ bị truy ra. Còn chúng ta mang theo, là đây.”
Lâm Huệ chỉ vào đám giấy tờ:
“Nhận phiếu không nhận người. Đến Giang Nam, ta thay đổi thân phận, chẳng ai tìm ra.”
“Còn cái này.”
Bà lại lấy thêm một tờ giấy, đưa cho ta.
Ta nhận lấy – trên đó là hai chữ lớn rồng bay phượng múa: Thư hòa ly
Không phải công gia viết hưu thư cho bà.
Mà là bà viết hưu thư… cho công gia.
Nội dung bên dưới khiến ta đọc mà sởn gai ốc.
Bà liệt kê từng tội trạng của Định Viễn Hầu suốt hai mươi năm qua – từ tư đức bại hoại cho đến ăn chặn quân lương – mỗi điều… đều đủ để khiến hắn vạn kiếp bất phục.
“Bản này, ta đã cho người sao chép một trăm bản. Nếu chúng ta bình an vô sự, thì vĩnh viễn nó sẽ không xuất hiện. Nhưng nếu bọn họ dám phái người đuổi giết chúng ta…”
Ánh mắt Lâm Huệ lóe lên tia tàn nhẫn,
“Phủ Định Viễn Hầu… cứ chờ bị niêm phủ tịch biên đi.”
Ta nắm lấy tờ hưu thư, tay khẽ run.
Nữ nhân trước mắt ta, không còn là Hầu phu nhân.
Không còn là mẹ chồng.
Bà là một mưu sĩ.
Là một vị tướng.
Chiến trường của bà – là hậu viện.
Binh mã của bà – là nhân tâm và tài sản.
Trận chiến này… bà đã thắng rồi.
04
Chiếc thuyền mui đen trôi xuôi theo dòng nước, đi suốt ba ngày ba đêm.
Ba ngày ấy, chúng ta gần như không ghé bờ, chỉ ăn lương khô và nước sạch đã chuẩn bị sẵn trên thuyền.
Người chèo là một lão ông trầm lặng, mỗi ngày chỉ lo chèo thuyền, đến giờ ăn sẽ đưa cho chúng ta ít bánh khô.
Ta cùng Xuân Đào, Thu Cúc lúc đầu còn căng thẳng, cứ cách một lúc lại vén rèm thuyền nhìn xem có ai đuổi theo hay không.
Còn Lâm Huệ (ta quyết định từ nay sẽ gọi bà như vậy) thì vững như Thái Sơn. Phần lớn thời gian bà đều nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng lại dạy cho ta vài bản lĩnh mà bà giấu dưới đáy rương bao năm qua.
“Nhìn vân nước, biết độ sâu cạn. Nhìn dấu chân trên bờ, biết có người từng đến. Nhìn chim trên trời, biết gần đó có người ở.”
Những thứ ấy, là điều mà ta ở chốn thâm viện đại môn vĩnh viễn không thể học được.
Ta như một miếng bọt biển khô cằn, liều mạng hấp thu từng chút một.
Sáng sớm ngày thứ tư, tốc độ thuyền chậm lại.
Lão chèo thuyền nói:
“Phu nhân, phía trước chính là bến thông châu. Đi thêm nữa là vào đoạn kênh lớn, thuyền bè qua lại nhiều, người đông tạp loạn.”