Chương 3 - Cuộc Đời Thay Đổi Nhờ Một Con Lợn
Bố nói cho con biết, đây là kiểu người một nhà gì?”
Mặt bố cứng lại.
Những bệnh nhân khác trong phòng đều nhìn sang.
Mẹ không chịu nổi ánh mắt đó, cầm thùng sữa ở đầu giường ném xuống đất.
“Được! Mày giỏi rồi, sau này đừng hòng xin nhà một đồng!”
“Con chưa từng xin.”
Tôi đi đến cửa, mở cửa ra.
“Ra ngoài đi. Chú út cần nghỉ ngơi.”
Mẹ còn định mắng, người nhà bệnh nhân giường bên cạnh đã đứng lên.
“Con bé bỏ tiền phẫu thuật cho chú, còn bố mẹ ruột lại chạy đến cướp tiền, hai người còn chưa thấy đủ mất mặt à?”
Bố kéo mẹ đi.
Suốt một tháng nằm viện, ban ngày tôi chăm chú, ban đêm dùng máy tính học bù.
Trước khi tôi quay lại trường, chú nhét cho tôi một bọc vải đỏ.
Bên trong là hai chiếc vòng bạc cũ.
“Đây là đồ bà nội cháu để lại. Chú không có năng lực, thứ có thể cho cháu chỉ còn cái này.”
Tôi đặt bọc vải đỏ trở lại dưới gối chú.
“Chú, cháu không lấy.”
“Cầm đi.”
“Thứ cháu muốn là chú dưỡng chân cho tốt.”
Tôi đeo ba lô, dừng ở cửa.
“Đợi cháu tốt nghiệp, cháu sẽ mua cho chú một căn nhà không cần leo cầu thang.”
Chú cười, bảo tôi nói khoác.
Ba năm sau, khi tôi cầm chìa khóa căn nhà trở về, người đầu tiên đứng chắn trước cửa lại là mẹ tôi.
04
Học kỳ hai năm hai, tôi được chọn vào phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo của trường.
Trong buổi họp nhóm đầu tiên, giáo sư hỏi vì sao tôi nộp đơn.
Người khác nói vì sở thích, triển vọng nghề nghiệp, lý tưởng công nghệ.
Tôi chỉ nói một câu.
“Em muốn kiếm tiền.”
Trong lớp có người bật cười.
Giáo sư không cười.
“Muốn kiếm bao nhiêu?”
“Nhiều đến mức người nuôi em ăn học không phải tiếp tục làm việc nặng nữa.”
Giáo sư nhìn tôi vài giây rồi đưa cho tôi một bộ dữ liệu.
“Trước tiên chạy được mô hình này đi.”
Từ đó, mỗi ngày tôi chỉ ngủ năm tiếng.
Người khác nghỉ cuối tuần, tôi ở lì trong phòng thí nghiệm.
Người khác về nhà ăn Tết, tôi ngồi canh máy chủ sửa mã nguồn.
Mùa hè năm ba, tôi nhận được suất thực tập tại một công ty công nghệ.
Lương tháng tám nghìn tệ, có ký túc xá.
Tôi chia tháng lương đầu tiên thành ba phần.
Hai nghìn để sinh hoạt, ba nghìn gửi vào “Tiền lợn”, ba nghìn còn lại chuyển cho chú.
Chú lại trả về.
Lần này tôi không thương lượng với chú nữa, trực tiếp liên hệ bệnh viện huyện, mua cho chú một năm điều trị phục hồi chức năng.
Biết chuyện, chú gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
“Thanh Hòa, chân chú khỏi lâu rồi. Cháu đừng lúc nào cũng lo cho chú.”
Phía sau có tiếng ống thép va vào nhau.
Chú vẫn đang làm ở công trường.
Tôi không vạch trần, chỉ dán bảng đánh giá chuyển chính thức của công ty trước bàn làm việc.
Đợt tuyển dụng mùa thu năm tư, tôi lọt vào vòng phỏng vấn cuối.
Người phỏng vấn xem xong hồ sơ rồi hỏi tôi có chấp nhận tăng ca dài hạn không.
“Có, nhưng tôi chỉ chấp nhận những giờ tăng ca có giá trị.”
“Vừa tốt nghiệp đã nói đến giá trị, cô không sợ chúng tôi không tuyển sao?”
“Không sợ.”
“Vì sao?”
“Vì mô hình đề xuất mà quý công ty phát hành tháng này có ba vấn đề. Tôi đã tối ưu hóa, tỷ lệ nhấp có thể tăng 11%.”
Tôi xoay máy tính về phía họ.
Phòng họp im lặng suốt mười phút.
Tối hôm đó, phòng nhân sự gọi điện cho tôi.
Lương năm 320.000 tệ, chưa tính thưởng dự án.
Lúc nhận cuộc gọi, tôi đang rửa đĩa ở căng tin.
Vòi nước vẫn chảy, tôi đứng giữa một sàn đầy bọt xà phòng, nghe nhân sự lặp lại con số đó hai lần.
Sau khi ký hợp đồng, người đầu tiên tôi báo tin là chú.
Chú cười rất lâu ở đầu dây bên kia.
“Tốt, tốt. Chú đã biết hai con lợn đó không bán uổng mà.”
Trước lễ tốt nghiệp, bố đột nhiên gọi cho tôi.
Bốn năm qua đây là lần đầu tiên ông chủ động liên lạc.
“Thanh Hòa, nghe nói con tìm được việc rồi?”
“Vâng.”
“Một tháng được bao nhiêu?”
“Đủ sống.”