Chương 4 - Cuộc Đời Thay Đổi Nhờ Một Con Lợn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Em trai con năm nay chỉ đỗ cao đẳng. Nó không muốn học, chuẩn bị kinh doanh, con lấy cho nó một trăm nghìn làm vốn trước đi.”

Tôi cầm điện thoại, không nói gì.

Bố tưởng tôi đang do dự nên giọng nặng hơn.

“Con là chị, giúp em trai một tay là chuyện nên làm. Với lại số tiền con dùng để học đại học vốn dĩ nên để cho nó.”

“Ai trả học phí đại học cho con?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Vài giây sau, mẹ giật lấy điện thoại.

“Chú út mày là người nhà họ Triệu, tiền của chú ấy cũng là tiền nhà họ Triệu! Mày đừng tưởng tìm được việc rồi thì đủ lông đủ cánh. Một trăm nghìn, trước cuối tháng chuyển về.”

“Không có.”

“Mày không đưa thì tao đến công ty tìm lãnh đạo của mày!”

“Có cần con gửi địa chỉ cho mẹ không?”

Mẹ sững lại.

Tôi tiếp tục:

“Đến nơi nhớ kể luôn chuyện năm đó bố mẹ không cho con học đại học, đến trường cướp sinh hoạt phí, chú út nằm viện bố mẹ không bỏ tiền.”

Bà mắng hơn mười phút.

Tôi đặt điện thoại lên bàn, bật ghi âm.

Ba ngày sau, chị gái gửi cho tôi một bức ảnh.

Trong ảnh, chú út chống nạng đứng trước ngôi nhà cũ.

Mẹ đang chỉ huy em trai khiêng giường và tủ trong phòng chú ra ngoài.

Chị chỉ nhắn một câu.

“Bố mẹ muốn đuổi chú út ra ngoài, nói căn nhà cũ phải để cho Diệu Tổ cưới vợ.”

05

Tôi lập tức về làng ngay trong đêm.

Khi đến nhà, đồ đạc của chú đã chất đầy sân.

Chiếc giường gỗ chú ngủ hơn hai mươi năm bị tháo thành mấy mảnh, một chân giường đã gãy. Chiếc tủ cũ đổ bên tường, quần áo bên trong dính đầy bùn.

Em trai Triệu Diệu Tổ ngồi trên bậc cửa chơi điện thoại.

Mẹ thấy tôi liền đi tới.

“Về đúng lúc lắm. Em trai mày có người yêu rồi, nhà gái nói cưới xong phải có sân nhà riêng. Căn nhà cũ này dọn ra trước cho nó ở.”

“Thế chú út ở đâu?”

“Phía tây làng còn một cái chuồng bò, sửa lại là ở được.”

Tôi nhìn bố.

“Bố cũng đồng ý?”

Ông tránh ánh mắt tôi.

“Chú Ba không có gia đình, ở đâu chẳng giống nhau. Diệu Tổ còn phải nối dõi tông đường, chuyện gì cũng có nặng có nhẹ.”

Chú đứng bên tường, trong tay nắm một tờ giấy đã ố vàng.

“Căn nhà này là bố chia cho em.”

Mẹ giật lấy.

“Cái gì mà của chú? Đất nhà này ghi là nhà tổ của họ Triệu!”

Bà vừa định xé, tôi đã giữ cổ tay bà.

“Buông ra.”

“Triệu Thanh Hòa, đây là chuyện nhà họ Triệu, chưa đến lượt mày xen vào!”

“Chuyện của chú ấy chính là chuyện của con.”

Tôi rút tờ giấy ra.

Đó là biên bản chia nhà từ hai mươi năm trước, trên đó có chữ ký của cán bộ làng và mấy vị trưởng bối trong họ.

Ba gian phía đông thuộc về bố tôi, hai gian phía tây cùng chuồng lợn thuộc về chú út.

Hai con lợn năm ấy cũng được nuôi trong cái chuồng đó.

Tôi chụp lại biên bản.

“Tự ý chuyển đồ của người khác, làm hư hỏng tài sản. Nếu tiếp tục, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Triệu Diệu Tổ đứng dậy.

“Chị hai, có cần làm căng thế không? Chẳng phải chỉ là mấy món đồ cũ nát sao?”

“Vậy thì bồi thường theo giá.”

“Em là em ruột của chị!”

“Thì sao?”

Nó nghẹn lời.

Mẹ đập bàn mắng.

“Vì một người tuyệt hậu mà mày đến em trai ruột cũng không nhận nữa à!”

Mặt chú út lập tức trắng bệch.

Chú hơn bốn mươi tuổi vẫn chưa kết hôn, không phải vì không có ai giới thiệu.

Những năm đó, chú bán lợn rồi lại đi công trường làm thuê. Người ta hỏi chú có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chú luôn nói phải nuôi cháu gái học xong trước đã.

Đến lúc tôi tốt nghiệp, chân chú đã từng bị thương, chuyện cưới xin cũng bị lỡ mất.

Tôi giơ tay tát Triệu Diệu Tổ một cái.

Cả sân lập tức yên tĩnh.

Mẹ hét lên lao về phía tôi nhưng bị chị gái chặn lại.

“Mẹ, là Diệu Tổ mắng chú trước!”

“Nó nói sai à? Chú Ba vốn dĩ có con cái gì đâu!”

Tôi lấy điện thoại gọi cảnh sát.

“Có người xâm nhập nhà ở của người khác, phá hoại đồ đạc và đe dọa chủ nhà.”

Mẹ lập tức không dám động nữa.

Cán bộ làng nhanh chóng tới.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)