Chương 13 - Cuộc Đời Nha Hoàn Và Những Quy Tắc Bất Ngờ
Ta nhìn tờ khế ước, nước mắt lã chã rơi: “Phu nhân, nô tỳ… Ta…”
“Đừng khóc.” Thẩm Vân đưa qua một chiếc khăn tay. “Đây là chúng ta đã thỏa thuận, hơn nữa ngươi còn giúp ta nhiều như vậy, thứ ta có thể trả cho ngươi cũng chỉ có cái này thôi.”
Ta lau nước mắt, hít sâu một hơi: “Phu nhân, ta tuy lấy được khế ước bán thân, nhưng ta sẽ không đi ngay đâu.”
Thẩm Vân sững lại: “Ngươi không đi?”
“Đi chứ.” Ta đáp, “Nhưng không phải bây giờ. Chuyện của Hầu phủ vẫn chưa thông suốt, ta đã hứa sẽ giúp phu nhân, thì không thể bỏ dở giữa chừng.”
“A Hành…”
Ta nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vân, nghiêm túc nói: “Nô tỳ nói lời giữ lời, đợi mọi chuyện trong Hầu phủ đi vào quỹ đạo, ta mới đi.”
Viền mắt Thẩm Vân đỏ hoe, nắm chặt tay ta, hồi lâu không thốt nên lời.
27
Những ngày tiếp theo, ta và Thẩm Vân bắt đầu cuộc chỉnh đốn không tiếng động. Thẩm Vân đứng trước làm người mềm mỏng, còn ta ở phía sau làm người nghiêm khắc.
Nàng chịu trách nhiệm ngoại giao với các viện, đáng bồi tội thì bồi tội, đáng an ủi thì an ủi. Những người trước đây nàng từng đắc tội, nàng đều đích thân đến xin lỗi, thái độ chân thành khiến người ta không bắt bẻ được nửa lời.
Nhị thái thái vốn ôm một bụng bực bội với nàng, Thẩm Vân bèn đích thân đến mời ba lần, xin Nhị thái thái chỉ dạy cách quản lý nhà cửa. Nhị thái thái được dỗ ngọt liền hết giận, dốc hết kinh nghiệm quản gia truyền lại.
Bên chỗ Tam thiếu phu nhân, Thẩm Vân tặng huyết yến thượng hạng, lại thêm người hầu cho viện của nàng ấy, bảo đảm gọi là có mặt ngay. Tam thiếu phu nhân xẹp cơn giận, quay sang nói giúp Thẩm Vân.
Về phần Lão phu nhân, Thẩm Vân ngày hai buổi sáng tối đến thỉnh an, dù mưa hay gió cũng không dứt. Lão phu nhân thích nghe kịch, nàng liền mời gánh hát nổi danh trong thành đến hát tận phủ. Lão phu nhân dần mềm lòng, bắt đầu chỉ bảo nàng những chuyện quản gia.
Còn ta, trong tối phụ trách soát sổ sách, nghe ngóng và thu thập chứng cứ. Từng đường dây được làm rõ ràng rành mạch, từng khoản sổ sách được đối chiếu rõ như ban ngày.
Lòng tham của Triệu quản sự còn lớn hơn ta tưởng. Chỉ riêng năm ngoái, những giao dịch hắn phụ trách đã có mười bảy khoản gặp vấn đề, số bạc khống báo lên tới hai ngàn lượng.
Tiệm lụa của Lưu ma ma còn trắng trợn hơn. Lụa Hầu phủ mua, cùng một loại vải, ngoài chợ bán hai lượng một xấp, Lưu ma ma bán năm lượng. Năm ngoái, Hầu phủ mua từ tiệm của Lưu ma ma bốn mươi xấp lụa, mất oan một ngàn lượng.
Ta tổng hợp những chứng cứ này thành sách trình lên Thẩm Vân. Thẩm Vân xem xong, trầm ngâm rất lâu.
“A Hành, ngươi nghĩ những chuyện này, Hầu phu nhân biết không?”
Ta nghĩ ngợi, rồi thành thực đáp: “Biết, nhưng một số việc chưa chắc do bà ấy chỉ đạo.”
“Vậy ngươi nói xem, nên làm thế nào?”
“Nô tỳ có một cách.”
28
Thẩm Vân không lập tức động đến Triệu quản sự và Lưu ma ma, mà trước tiên sắp xếp lại sổ sách của trà phòng.
Về chuyện mua lá trà, nàng thưa trực tiếp với Lão phu nhân: “Tổ mẫu, A Hành sắp nghỉ việc rồi, cháu muốn để A Đàn tiếp nhận trà phòng. Nhưng A Đàn tuổi còn nhỏ, không thạo mánh khóe mua bán, chi bằng sau này việc nhập trà giao cho người trong viện của tổ mẫu quản lý.”
Lão phu nhân nghĩ bụng, trà là thứ bà ngày nào cũng dùng, giao cho người nhà mình quản cũng yên tâm, bèn gật đầu đồng ý. Mảng mua trà cứ thế chuyển từ tay Hầu phu nhân sang tay Lão phu nhân. Mất đi một miếng mồi béo bở, Hầu phu nhân trong lòng khó chịu nhưng không nói được gì.
Tiếp theo là lụa là. Thẩm Vân viện cớ “tinh giản chi tiêu”, thông báo sẽ đồng loạt thay mới chăn đệm các viện. Việc này vốn do Lưu ma ma quản lý. Thẩm Vân nói: “Lưu ma ma tuổi tác đã cao, để bà ấy nghỉ ngơi một chút, giao cho Tú Cất làm đi.”
Tú Cất là nha hoàn hồi môn của Thẩm Vân, Hầu phu nhân không thể từ chối. Mảng mua sắm lụa là cũng bị gạch tên khỏi tay Hầu phu nhân.
Triệu quản sự là người cuối cùng. Thẩm Vân tìm cớ sổ sách kho lộn xộn, muốn kiểm tra triệt để. Triệu quản sự hoảng hồn, trong đêm đến tìm Hầu phu nhân. Nhưng Hầu phu nhân có thể làm gì? Bà ta làm sao dám nói “Không được tra sổ”? Kết quả kiểm tra, Triệu quản sự bị vạch tội báo khống sổ sách, tham ô công quỹ.
Thẩm Vân không báo quan, chỉ đuổi hắn khỏi Hầu phủ, tịch thu tiền công để bù vào. Ngày Triệu quản sự rời đi, hắn quỳ gào khóc nửa buổi trước viện Hầu phu nhân. Hầu phu nhân sai người đuổi hắn đi, đến mặt cũng không hề lộ diện.
Lúc Tú Cất kể chuyện này cho ta, nàng ta hạ giọng: “Hầu phu nhân đây là thí tốt giữ tướng đây mà.”
Ta gật đầu, không nói gì thêm. Nhưng ta biết, chiêu này của Thẩm Vân bề ngoài là nhổ bỏ sâu mọt, thực chất là đang từng chút một chặt đứt vây cánh của Hầu phu nhân.
Từng bước không nhanh, từng bước không nặng, nhưng từng bước đều rất vững vàng.
Giống như pha trà vậy. Nhiệt độ nước phải tăng từ từ, không được nóng vội. Nóng vội, trà sẽ đắng.
29