Cuộc Đời Chưa Đến Sát Cánh

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Ngày tiền thưởng cuối năm của Hạ Châu về tài khoản, anh chuyển hết cho cô thanh mai trúc mã của mình.

Anh sợ tôi hiểu lầm nên còn đặc biệt giải thích: “Bố cô ấy vừa mất, trong nhà thật sự không gượng nổi nữa, anh không thể trơ mắt nhìn mà mặc kệ.”

Tôi nhìn tin nhắn viện dưỡng lão gửi tới giục đóng phí, bỗng bật cười.

Phí tháng này của mẹ anh là tám nghìn sáu.

Tiền hộ lý tính riêng, tiền thuốc tính riêng, tã lót, bột dinh dưỡng, tiền xe đi tái khám cũng tính riêng.

Nửa năm nay, lần nào Hạ Châu cũng nói trong tay eo hẹp, bảo tôi ứng trước.

Tôi ứng.

Vì đó là mẹ anh, cũng là mẹ chồng tôi.

Nhưng bây giờ, anh cầm trọn sáu mươi nghìn tiền thưởng cuối năm đi làm vị cứu tinh của người khác.

Tôi gật đầu: “Nên thế.”

Ngày hôm sau, tôi đến viện dưỡng lão làm thủ tục hoàn phí.

Viện trưởng hỏi: “Đón bà cụ về đâu?”

Tôi nói: “Về chỗ con trai bà ấy.”

“Chẳng phải anh ấy là người có trách nhiệm nhất sao? Vậy để anh ấy chăm đến cùng đi.”

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...