Chương 9 - Cuộc Chiến Tình Yêu Giữa Hai Lãnh Đạo
52
Ngày đi đăng ký kết hôn.
Tiêu Minh sáng sớm đã tới nhà đón tôi.
Trước khi ra ngoài.
Anh còn nhất quyết muốn quỳ xuống dâng trà cho ba mẹ tôi.
Vừa khóc vừa lắp bắp nói rằng.
Dù là với tư cách ba mẹ vợ.
Hay là quý nhân trong cuộc đời anh.
Anh đều vô cùng biết ơn.
Ba mẹ tôi chỉ có thể vừa ngượng ngùng vừa cảm động uống chén “trà con rể” này.
Tôi đứng bên cạnh ngây người không biết phải làm sao.
Dù sao từ nhỏ đến lớn.
Tôi cũng chưa từng quỳ trước ai.
Cảnh tượng thế này.
Thật sự là lần đầu tiên gặp.
Sau khi đăng ký kết hôn xong.
Tiêu Minh kéo tôi chụp rất nhiều ảnh.
Chọn kỹ 9 tấm đẹp nhất.
Đăng lên vòng bạn bè vốn gần như cỏ mọc không nổi của anh.
“Cuối cùng cũng cưới được ánh trăng sáng mà tôi ngày đêm nhớ nhung từ thuở thiếu niên.”
“Chắc đã dùng hết toàn bộ may mắn của đời này.”
“Sau này tôi cũng là người có vợ rồi!”
Tôi đọc xong liền than phiền với anh:
“Cái meme ánh trăng sáng này anh định dùng tới bao giờ vậy…”
Tiêu Minh ôm tôi.
Vùi đầu vào cổ tôi:
“Em đừng quản.”
“Anh còn muốn dùng cả đời…”
Tôi bất lực xoa đầu anh.
Được rồi.
Ánh trăng sáng thì ánh trăng sáng vậy.
Anh thích là được.
Ngoại truyện – Tiêu Minh
1
Tôi lớn lên ở một tỉnh nổi tiếng trong nước vì “sĩ diện”.
Ba tôi là người cực kỳ coi trọng thể diện.
Từ nhỏ thành tích học tập của tôi chính là vốn liếng để ông khoe khoang.
Trước đây tôi cũng rất phối hợp.
Còn cảm thấy vô cùng tự hào.
Nhưng tất cả đã thay đổi từ khi tôi học cấp ba.
2
Ba mẹ tôi cùng nhau làm ăn nhỏ.
Có một lần mẹ tôi đi tiếp khách cùng ba.
Bị ép uống rượu đến mức viêm tụy cấp.
Phải vào phòng ICU của Intensive Care Unit.
Ba tôi vậy mà vì sĩ diện không chịu truy cứu người ép rượu mẹ.
Còn nói mẹ nôn ngay trên bàn tiệc.
Làm ông mất mặt.
Tôi thật sự không thể tin đây là suy nghĩ thật của ba mình.
Thể diện chẳng lẽ còn quan trọng hơn người nhà sao?
Mẹ tôi nằm ICU.
Mỗi ngày đều tốn rất nhiều tiền.
Ba tôi chữa được hai ngày.
Liền chuyển mẹ sang viện dưỡng lão cộng đồng.
Nói là không có tiền chữa nữa.
Tôi nói nhà cửa, xe cộ trong nhà đều đáng giá.
Có thể bán đi để xoay trước.
Dù sao tiền sau này vẫn có thể kiếm lại.
Nhưng mẹ mất là thật sự mất rồi!
Ba tôi vậy mà đánh tôi một trận.
Mắng tôi không hiểu chuyện.
Bán nhà rồi ông với tôi ở đâu.
Bán xe rồi sau này ông đi làm ăn còn mặt mũi gì nữa.
Viện dưỡng lão cộng đồng chỉ là chờ chết.
Mẹ tôi rất nhanh đã không qua khỏi.
Tang lễ của mẹ lại được tổ chức cực kỳ hoành tráng.
Theo lời ba tôi nói chính là…
Rất có mặt mũi.
Thật châm chọc.
3
Sau khi mẹ qua đời.
Tôi càng học hành chăm chỉ hơn.
Tôi phải thi ra ngoài.
Phải đi thật xa!
Nhưng ba tôi chắc chắn sẽ không dễ dàng thả tôi đi.
Ông còn trông chờ tôi làm rạng danh gia tộc.
Tôi không thể để ông biết suy nghĩ thật của mình.
Khi điểm thi đại học công bố.
Tôi thi rất tốt.
Ba tôi mở tiệc mừng cực kỳ lớn.
20 bàn tiệc.
Người thân tôi quen chỉ có hơn mười người.
Ăn xong tôi đã về nhà sớm.
Ba tôi thích tiếp khách thế nào thì tiếp.
Ngày hôm sau.
Tôi đang chuẩn bị đi thăm mộ mẹ.
Thì nhận được điện thoại từ cảnh sát.
Họ nói.
Sáng nay ba tôi được phát hiện nằm bên đường.
Lúc phát hiện đã không còn thở.
Trong miệng vẫn còn chất nôn.
Nghi ngờ say rượu rồi bị chính chất nôn làm nghẹt thở mà chết.
Trong lòng tôi chỉ còn lại sự bi thương lạnh lẽo.
Có lẽ đây chính là báo ứng.
Tôi đã hỏi luật sư.
Vì ba tôi là người tổ chức bữa tiệc.
Khách quá đông.
Không thể xác định ai đã ép rượu quá mức.
Rất khó truy cứu trách nhiệm.
Sau khi đơn giản xử lý tang lễ cho ba.
Tôi đăng ký vào một trường đại học ở Quảng Thành.
Cũng không có lý do gì đặc biệt.
Tôi chỉ muốn chạy trốn.
Chỉ là tôi cũng không biết bản thân rốt cuộc đang trốn khỏi điều gì.
4
Quảng Thành đúng là nơi bị “tổ tiên lựa chọn kỹ càng để lưu đày”.
Hai năm đầu đại học.
Tôi cực kỳ không thích nghi.
Mùa hè thì oi bức.
Mùa đông thì âm lạnh.
Lại còn không có sưởi.
Mà hai kiểu thời tiết cực đoan này.
Thậm chí còn có thể luân phiên xuất hiện trong cùng một ngày.
Ngày mưa cứ như trời thủng.
Ngày bão thì ngay cả tôi cao 186.5cm cũng không dám ra ngoài.
Sợ đang đi giữa đường lại bị cây đổ đè trúng lúc nào không hay.
Mùa nồm còn giống như ma pháp hệ nước.
Ngay cả tường thạch cao cũng có thể rịn ra một lớp nước.
Muỗi thì quanh năm không nghỉ.
Sức sống còn mạnh hơn tôi không biết bao nhiêu lần.
Gián to như chuột.
Còn biết bay.
Chuột to như mèo con.
Cũng không sợ người.
Còn tiếng Quảng Đông.
Quả thực giống như một ngoại ngữ.
Mãi tới năm ba tôi mới miễn cưỡng nghe hiểu được đại khái.
Vốn dĩ tôi còn đang cân nhắc.
Sau khi tốt nghiệp có nên đổi sang thành phố khác phát triển hay không.
Cho đến khi tôi gặp cô ấy.
5
Lần đầu tiên tôi chú ý tới Lưu Gia Tuệ là sau khi cô ấy kết thúc đợt huấn luyện quân sự ở đại học.
Giữa một đám nữ sinh trang điểm tinh tế, mặc váy nhỏ, đi giày cao gót.
Một cô gái da đen nhẻm mặc quần short, áo T-shirt, buộc tóc đuôi ngựa thật sự rất khó để không chú ý.
Khi đó tôi còn rất kiểu đàn ông thẳng nam gia trưởng.
Tôi hỏi bạn bên cạnh:
“Tôi thấy mấy em khóa dưới khác đâu có bị đen.”
“Sao chỉ có mình cô ấy đen đến mức này?”
Bạn tôi trợn mắt nhìn tôi:
“Trên đời có một thứ gọi là kem nền.”
Có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai.
Tôi thỉnh thoảng lại gặp cô nàng đen nhẻm này trong trường.
Có một lần tôi nghe bạn cô ấy rủ cô ấy ra sân bóng rổ ngắm trai đẹp.
Cô ấy điên cuồng lắc đầu:
“Ngoài trời 37 độ đó!”
“Người có thể hẹn tôi ra ngoài lúc này chỉ có thể là bạn sống chết có nhau.”
“Anh đẹp trai kia rõ ràng không có giao tình đó với tôi.”
Lý do này…
Thật sự quá chân thật rồi.