Chương 10 - Cuộc Chiến Tình Yêu Giữa Hai Lãnh Đạo
6
Dần dần.
Tôi bắt đầu chủ động tìm bóng dáng cô nàng đen nhẻm đó giữa đám đông.
À không đúng.
Bây giờ cô ấy không còn đen nữa.
Có lẽ vì suốt ngày ở trong nhà.
Nhưng phong cách ăn mặc thường ngày của cô ấy vẫn không thay đổi.
Giữa một đám người ăn diện xinh đẹp.
Cô ấy vẫn tự do, tùy ý như vậy.
Tôi thật sự rất ngưỡng mộ cô ấy.
Thời tiết 37 độ mà mặc quần dài thật sự rất nóng.
Tôi cũng rất muốn mặc quần short.
Hồi cấp ba.
Có một lần tôi mặc quần short ra ngoài lấy hàng chuyển phát.
Trên đường về lại gặp ba tôi.
Sau đó tôi bị ông mắng suốt cả quãng đường.
Nói tôi ăn mặc không đứng đắn.
Không ra dáng vẻ nghiêm túc gì cả.
Làm người khác chê cười các kiểu.
Trên đường quả thật có rất nhiều người liên tục nhìn về phía chúng tôi.
Còn có không ít hàng xóm tôi quen biết.
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.
Từ sau lần đó.
Tôi gần như không mặc quần short nữa.
Ngay cả đồ ngủ cũng là quần dài.
Môn bóng rổ mà tôi từng rất thích cũng gần như không chơi nữa.
Nhưng Lưu Gia Tuệ nói cũng đúng.
Ngoài trời nắng 37 độ.
Tôi với bóng rổ đúng là không có tình nghĩa sống chết gì cả.
Không chơi thì không chơi vậy.
7
Bạn cùng phòng gọi điện bảo tôi tới cõng cậu ấy về.
Bọn họ tụ họp câu lạc bộ, cậu ấy uống quá nhiều.
Khi tôi tới nhà hàng.
Một bàn đã uống đến gục xuống.
Còn hai bàn vẫn tỉnh táo.
Rất nhanh tôi nhìn thấy bóng lưng của Lưu Gia Tuệ ở một bàn.
Bên cạnh cô ấy còn đứng một người đàn ông.
Cầm chai rượu định rót cho cô ấy:
“Em gái khóa dưới, nào nào nào.”
“Chỉ còn em chưa uống.”
“Hôm nay nhất định phải uống một ly!”
Lưu Gia Tuệ nhẹ nhàng che ly của mình lại:
“Xin lỗi anh.”
“Em dị ứng cồn.”
Ồ.
Tên này cùng khóa với tôi.
Cũng là đồng hương của tôi.
Bình thường gặp ai cũng xưng huynh gọi đệ.
Có lẽ uống nhiều quá.
Cậu ta bắt đầu không chịu buông tha:
“Em gái!”
“Uống một chút có sao đâu!”
“Không uống là không nể mặt anh đó!”
Tôi nhìn thấy Lưu Gia Tuệ trợn trắng mắt.
Đứng dậy đi sang chỗ khác.
“Sao lại đi rồi?”
“Em coi thường anh đúng không?”
“Anh nói cho em biết.”
“Sau này ra xã hội mà không uống rượu sẽ thiệt thòi lớn đấy!”
Lưu Gia Tuệ trực tiếp đáp trả:
“Nếu anh cảm thấy như vậy là bị coi thường.”
“Vậy thì em cũng không còn cách nào.”
Thấy cậu ta còn loạng choạng bước tới muốn tiếp tục ép rượu.
Tôi đi tới kéo cậu ta lại:
“Uống đến ngu luôn rồi à?”
Có lẽ thân phận chủ tịch hội sinh viên của tôi phát huy tác dụng.
Người đó lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt nịnh nọt:
“Anh… anh Tiêu.”
“Sao anh lại tới đây?”
Tôi lấy chai rượu trong tay cậu ta xuống:
“Tôi nhớ người phụ trách kỷ luật ở ký túc xá cậu đúng không?”
“Nhìn trạng thái hiện tại của cậu cũng chẳng tỉnh táo gì.”
“Tôi gọi cậu ấy tới đón cậu về nhé?”
“Không không không.”
“Chỉ là tụ họp vui thôi mà.”
Người đó lập tức đặt ly rượu xuống.
Nịnh nọt nhìn tôi:
“Tôi tỉnh.”
“Tôi vẫn tỉnh mà.”
Tôi chỉ về bàn phía sau:
“Đưa đám người đó về đi.”
Cậu ta tiu nghỉu quay người đi dọn dẹp tàn cuộc.
Trong câu lạc bộ còn có nữ sinh lớp tôi.
Tôi nói với cô ấy:
“Có thể phiền em phụ trách đưa tất cả các bạn nữ về trường không?”
Cô ấy gật đầu.
Lúc đó tôi mới đi xử lý đám người say bất tỉnh kia.
Trong khóe mắt.
Lưu Gia Tuệ cũng không thèm nhìn tôi thêm một lần nào.
8
Tôi rất ngưỡng mộ Lưu Gia Tuệ.
Không muốn uống rượu thì không uống.
Trời nóng thì mặc quần short.
Không muốn xem bóng rổ thì không đi.
Sống thật tùy ý, thật tự do.
Dường như hoàn toàn không quan tâm ánh mắt người khác.
Cũng không biết cô ấy có bạn trai chưa.
Thích kiểu người như thế nào.
Tôi còn cơ hội hay không?
Để có nhiều cơ hội tiếp xúc với cô ấy hơn.
Tôi mặt dày lấy thân phận sinh viên năm tư sắp tốt nghiệp.
Đi tranh suất học môn tự chọn Phân tích điện ảnh với đàn em khóa dưới.
May mà người cùng khóa tôi cơ bản đều đã đi thực tập.
Không gặp người quen nào.
Chỉ gặp một đàn em quen trong hội sinh viên.
Cậu ấy cười gian hỏi tôi.
Có phải vì muốn theo đuổi con gái nên mới tới học môn tự chọn không.
Chậc…
Rõ ràng đến vậy sao?
Cô ấy còn ngồi ngay phía sau tôi.
Tôi chỉ có thể cứng đầu nói rằng.
Dự án công ty đang làm có liên quan đến môn học này nên mới tới.
Suốt cả tiết học.
Tôi đều nghĩ:
Cô ấy có nghe thấy lời tôi nói không?
Có tin không?
Có hiểu lầm tôi thích người con gái khác không?
Tôi có nên giải thích không?
Nhưng tôi còn chưa quen cô ấy.
Tôi phải bắt chuyện thế nào đây?
Gần tan học.
Tôi thật sự không nhịn được.
Lén quay đầu nhìn một cái.
Ồ.
Cô ấy ngủ mất rồi.
9
Tôi phát hiện.
Lưu Gia Tuệ rất thích ăn cơm thịt quay ở tầng ba nhà ăn.
Không cưỡng lại được cảm giác muốn gặp cô ấy.
Tôi thường xuyên tới đó.
Gần như lần nào cũng gặp được cô ấy.
Nhưng cô ấy chưa từng nhìn tôi lấy một lần.
Thôi vậy.
Ít nhất tôi cũng được ăn cơm thịt quay ngon mà rẻ.
10
Cô ấy là người bản địa của Quảng Thành.
Lại còn học đại học ở đây.
Chắc cũng sẽ không tới thành phố khác phát triển đâu nhỉ?
Vì vậy.
Tôi quyết định ở lại Quảng Thành.
Làm việc trong công ty hai năm.
Tôi đã có thể độc lập dẫn dắt đội nhóm.
Do nhu cầu công việc.
Công ty cũng cho tôi cơ hội tách ra tự làm.
Trong buổi tuyển dụng ở trường.
Tôi chờ suốt một buổi sáng.
Cuối cùng mới đợi được bóng dáng của Lưu Gia Tuệ.
Nhưng trên tay cô ấy đã cầm tài liệu của Nghiên Thông rồi.
Cô ấy còn cân nhắc đội khởi nghiệp không nền tảng như tôi sao?
Mặc kệ.
Cứ xin WeChat trước rồi tính!
11
Khổ sở chờ suốt 3 ngày.
Tạ ơn trời đất.
Lưu Gia Tuệ đồng ý tới công ty tôi.
Cô ấy vẫn giống như trước đây.
Hoàn toàn không xem tôi là kiểu lãnh đạo cần phải nịnh nọt lấy lòng.
Có gì nói đó.
Thẳng thắn vô cùng.
Rất nhiều lần.
Cô ấy kéo những quyết định sai lầm tự cho mình đúng của tôi quay lại đúng hướng.
Đồng nghiệp trong công ty từng đùa hỏi tôi có phải muốn theo đuổi cô ấy không.
Chuyện người khác cũng nhìn ra được.
Cô ấy chắc cũng nhìn ra nhỉ?
Nhưng cô ấy vẫn thoải mái ở cạnh tôi như vậy.
Không cố ý giữ khoảng cách.
Vậy có phải chứng tỏ…
Cô ấy cũng có chút thích tôi không?
12
Sao cô ấy lại thân thiết với Hà Bân như vậy?
Hai người giống như có vô số chuyện riêng muốn nói.
Mặc dù tôi cũng muốn dẫn cô ấy đi xã giao.
Nhưng vừa nãy tôi nghe thấy cô ấy nói.
Sáng chưa ăn sáng.
Trưa muốn ăn thêm hai miếng ngỗng quay của quán Lưu Ký.
Đi xã giao thì sẽ không thể ăn ngon được.
Huống hồ cô ấy vốn không thích trang điểm.
Cũng không thích những dịp xã giao.
Thôi vậy.
Cứ để cô ấy ở công ty ăn cùng Hà Bân đi.
Chiều về.
Tôi không nhịn được mà nổi giận với Hà Bân.
Gia Tuệ biết chắc sẽ coi thường tôi mất.
Gia Tuệ cho tôi xem tin nhắn của cô ấy.
Trần Nghiên muốn theo đuổi tôi.
Vậy mà cô ấy còn chúc Trần Nghiên cố lên.
Tôi thật sự hết cơ hội rồi sao?
Không chịu nổi tâm trạng xuống dốc.
Tôi rời công ty từ rất sớm.
Suy nghĩ cả đêm.
Tôi vẫn không muốn từ bỏ!
Ngày hôm sau.
Nhân lúc văn phòng chưa có ai.
Tôi vừa định mở lời.
Cô ấy vậy mà lại nói tôi bị nặng hơi ẩm, bảo tôi uống nước ý dĩ…
Quả nhiên.
Cảm giác người mình thầm yêu cũng thích mình.
Chỉ là ảo giác của tất cả mọi người.