Chương 11 - Cuộc Chiến Tình Yêu Giữa Hai Lãnh Đạo

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

13

Lại suy nghĩ thêm một đêm nữa.

Tôi vẫn không cam lòng cứ từ bỏ như vậy.

Hà Bân không cao bằng tôi.

Cũng không đẹp trai bằng tôi.

Hai người họ cũng chưa công khai.

Cùng lắm chỉ là trạng thái mập mờ.

Tôi chắc chắn vẫn còn cơ hội.

Nhưng thời gian không chờ đợi ai.

Lần này nhất định phải thẳng thắn hơn.

Mặt dày hơn nữa.

Trước đây tôi từng thử mời cô ấy tới khu tôi ở.

Muốn gần quan được hưởng lộc.

Không ngờ thất bại.

Không sao.

Tôi có thể chuyển nhà!

Hơn nữa tôi phát hiện.

Khu làng trong thành phố nơi cô ấy ở còn tuyệt hơn!

Haiz.

Tiền thuê 4600 mỗi tháng trước đây của tôi rốt cuộc là cái gì?

Tôi đúng là ngốc nhiều tiền sao?

Cô ấy lại từ chối tôi.

Nói nơi cô ấy sống không hợp với kiểu ông chủ như tôi.

Mặc dù rất buồn.

Nhưng tôi cũng dần miễn nhiễm rồi.

Tôi lén đi theo cô ấy tới cửa nhà.

Nghe lén cuộc trò chuyện giữa cô ấy và ba mẹ.

Điều kiện gia đình cô ấy dường như cũng không quá tốt.

Vậy tôi càng phải cố gắng hơn!

Nếu may mắn theo đuổi được cô ấy.

Tôi phải tạo cho cô ấy một cuộc sống ổn định và thoải mái hơn.

Nếu không theo đuổi được.

Thì tôi vẫn là sếp của cô ấy.

Ít nhất tôi có thể cho cô ấy một công việc ổn định, có đảm bảo.

14

Ngày chuyển nhà, đúng lúc tôi gặp Gia Tuệ.

Hóa ra ngoài đời riêng tư cô ấy còn đáng yêu hơn nữa.

Haiz, một cô gái đáng yêu như vậy, rốt cuộc phải làm thế nào mới theo đuổi được đây?

Gia Tuệ hình như rất thân với chủ nhà của tôi.

Tốt quá rồi, coi như đã thâm nhập được vào nội bộ đối phương!

Cô ấy dẫn tôi đi một vòng khắp khu làng trong thành phố từ trong ra ngoài.

Tôi nghe cô ấy thao thao bất tuyệt giới thiệu về nơi cô ấy lớn lên từ nhỏ.

Hình như…

Tôi càng thích cô ấy hơn rồi.

15

Vẫn không nhịn được.

Tôi tỏ tình rồi.

Cô ấy thật sự không biết tôi đang theo đuổi cô ấy.

Không sao.

Ít nhất từ hôm nay trở đi, tôi đã lấy được tấm vé mang số của người theo đuổi rồi!

16

Cô ấy không bài xích việc tiếp xúc cơ thể với tôi!

Cô ấy thích tôi!!

Ánh trăng sáng của tôi!!!

Cuối cùng cũng chiếu rọi vào tim tôi rồi!!!!

17

Cô ấy đã ở bên tôi vượt qua quãng thời gian khởi nghiệp khó khăn nhất.

Khoảnh khắc sản phẩm thành công nâng cấp và ra mắt.

Tôi không nhịn được, trước mặt toàn thể công ty ôm chặt cô gái tôi yêu vào lòng.

Cuối cùng tôi cũng có đủ dũng khí để đến gặp ba mẹ cô ấy rồi!

18

Trời sập rồi.

Điều kiện gia đình cô ấy không phải là không tốt.

Mà là giàu vượt ngoài nhận thức của tôi.

Thậm chí mẹ cô ấy còn là người cho tôi vay tiền.

Một người có thể tùy tiện cho tôi vay 6 triệu tệ.

Ba mẹ cô ấy chắc chắn cảm thấy tôi vô dụng lại không đáng tin rồi…

Rốt cuộc tôi phải làm thế nào mới có thể cứu vãn hình tượng của mình trong lòng ba mẹ Gia Tuệ đây?

19

Gia Tuệ đã nói rõ thái độ của gia đình với tôi.

Tôi cảm động đến mức muốn khóc.

20

Buổi trưa lúc ăn cơm, đồng nghiệp trong công ty đang xem một video.

Họ hưng phấn chuyển tiếp cho tôi.

Video là một blogger tới quán Lưu Ký ăn cơm ngỗng quay, sau đó phỏng vấn chú Lưu – chủ quán.

Chú Lưu nói, tuy không kiếm được tiền, nhưng rất vui.

Trong nhà có 10 tòa nhà cho thuê, vẫn gánh nổi.

Blogger khoa trương nói:

“10 căn nhà sao! Thảo nào có thể bán rẻ như vậy!”

Chú Lưu rất nghiêm túc sửa lại:

“Không phải 10 căn, là 10 tòa.”

“Mỗi tòa có 7 đến 8 tầng.”

Video kết thúc trong biểu cảm há hốc mồm của blogger.

May mà người trong công ty vẫn chưa biết.

Chú Lưu chính là ba của Gia Tuệ.

Càng tiếp xúc nhiều hơn.

Tôi vẫn thường xuyên bị mức độ giàu có nhưng cực kỳ kín tiếng của gia đình cô ấy làm cho chấn động.

Người bản địa Quảng Thành…

Đều sâu không lường được như vậy sao?

21

Cầu hôn thành công rồi!

Đính hôn cũng thuận lợi rồi!

Nhưng chú dì vẫn chưa nhắc tới sính lễ.

Phải làm sao đây?

Theo điều kiện kinh tế nhà cô ấy.

Chút tiền trong tay tôi thật sự không đáng nhắc tới.

Tôi còn có thể thuận lợi cưới được vợ không đây…

22

Không thể tin được.

10.001 tệ đó thật sự là sính lễ sao?

Thật sự…

Còn ít hơn rất nhiều so với lương tháng của Gia Tuệ.

Đây là gia đình thần tiên gì vậy!

Tôi cảm thấy sau này ngay cả tiền riêng tôi cũng ngại giấu nữa rồi.

23

Sau khi kết hôn.

Gia Tuệ vẫn cùng tôi về quê một lần.

Tôi kể cho cô ấy nghe chuyện gia đình trước đây.

Dẫn cô ấy đi thăm mẹ.

Cũng thắp cho bài vị của ba một nén nhang.

Gia Tuệ đau lòng ôm tôi.

Nói rằng sau này ba mẹ cô ấy cũng chính là ba mẹ của tôi.

Tuy đàn ông mà rơi nước mắt thật sự rất mất mặt.

Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà đỏ hoe mắt.

24

Sau khi kết hôn.

Lần đầu tiên theo gia đình Gia Tuệ đi cúng tổ tiên.

Tôi vẫn có chút thấp thỏm.

Khi còn nhỏ.

Mỗi dịp Thanh Minh.

Mẹ tôi luôn là người bận rộn nhất.

Nhưng sau khi mẹ chuẩn bị xong tất cả mọi thứ.

Lúc cúng bái cuối cùng bà lại không được xuất hiện.

Nếu có thứ gì chuẩn bị không chu đáo.

Ba tôi càng mắng mẹ thậm tệ.

Thậm chí còn đánh bà.

Vì chuyện này tôi từng bất bình thay mẹ.

Nhưng mẹ lại quay sang khuyên tôi.

Đây là quy củ do tổ tiên truyền lại.

Quả nhiên.

Gia Tuệ cũng giúp ba mẹ chuẩn bị đồ cúng.

Bận rộn suốt cả ngày.

Đến tối.

Sau khi ăn chực ở nhà ba mẹ vợ xong.

Tôi vừa rửa bát vừa nhỏ giọng hỏi Gia Tuệ:

“Ngày mai đi cúng tổ tiên, em muốn đi không?”

Gia Tuệ khó hiểu nhìn tôi:

“Hả?”

“Nhà anh… con gái có thể không đi tảo mộ sao?”

Tôi ngượng ngùng gật đầu:

“Ba anh chưa từng cho mẹ anh…”

Gia Tuệ vui vẻ lao ra khỏi bếp:

“Ba!”

“A Minh nói rồi, ba anh ấy chưa từng cho mẹ anh ấy đi tảo mộ!”

“Ba nhìn người ta thương vợ biết bao!”

Ba vợ tức giận đập bàn một cái:

“Con nhóc thối tha, lười biếng cũng phải đúng lúc chứ!”

“Con đừng hòng lấy A Minh ra làm cái cớ nữa!”

“Ngày mai nam nữ già trẻ đều phải đi!”

Tôi vô cùng chấn động.

Thậm chí còn không hiểu nổi.

Tại sao Gia Tuệ có thể đi nhưng vẫn mang vẻ mặt khó xử.

Thậm chí còn cảm thấy chỉ làm hậu cần mới là vui nhất.

Cho đến khi tôi đứng trước con đường núi hoàn toàn không có đường đi.

Cỏ dại cao gần bằng tôi.

Tôi hoàn toàn hiểu rồi.

Đây đâu phải đi cúng tổ tiên.

Rõ ràng là sinh tồn nơi hoang dã!

25

Bây giờ ra ngoài xã giao.

Tôi đều dùng lý do như:

“Vợ không cho tôi uống rượu.”

“Vợ quy định trước 9 giờ tối phải về nhà.”

Để từ chối người khác.

Người ta luôn cười tôi sợ vợ.

Điều đáng giận là.

Mỗi lần tôi về nhà.

Gia Tuệ đều ngơ ngác nhìn tôi:

“Không phải nói đi xã giao sao?”

“Sao đã về rồi?”

Vợ tôi căn bản không để tâm những chuyện này.

Nhưng không sao.

Tôi để tâm thay cô ấy là được!

26

Năm đầu tiên sau khi kết hôn.

Gia Tuệ lấy ra một chồng bao lì xì.

Nói rằng năm đầu tiên kết hôn.

Ước chừng tất cả trẻ con trong làng đều sẽ tới xin lì xì.

Tôi nuốt nước bọt.

Chuyện này hồi nhỏ tôi cũng từng làm rồi.

Mấy người thân không thân lắm đều cho tôi ba năm trăm tệ.

Không biết trẻ con trong làng có được tính là người quen không.

Sau đó.

Tôi thấy Gia Tuệ lấy ra một phong bì.

Từ bên trong rút ra một xấp tiền mới tinh mệnh giá 5 tệ.

?

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi.

Gia Tuệ vội gọi tôi qua giúp gói lì xì.

Tôi không chắc chắn hỏi:

“Cái này là cho trẻ con trong làng sao?”

Gia Tuệ đương nhiên gật đầu.

Tôi lại hỏi:

“Hồi nhỏ em nhận lì xì năm mới từ ba mẹ và họ hàng là bao nhiêu?”

Gia Tuệ nghĩ ngợi:

“Ba mẹ là 100 tệ.”

“Họ hàng thân hơn thì cũng là 50 hoặc 100.”

“Không thân lắm thì 10 tệ, 20 tệ thôi.”

Tôi lại lần nữa bị chấn động mạnh.

Quảng Thành…

Quả nhiên là vùng đất phong thủy linh thiêng, sản sinh toàn nhân tài!

(Hết)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)