Chương 8 - Cuộc Chiến Tình Yêu Giữa Hai Lãnh Đạo
45
“Con gái.”
Hiếm khi ba tôi nghiêm túc vỗ vai tôi:
“Không nói cho con biết là vì sợ con học hư.”
“Con còn nhớ anh Câu trong làng không?”
“Anh ta sau khi được tiền giải tỏa thì đột nhiên có tiền.”
“Cờ bạc, gái gú, ma túy cái gì cũng dính.”
“Đầu năm còn bị xử tử rồi.”
Giọng ba tôi dần trở nên sâu sắc:
“Nhà chúng ta đơn giản chỉ vì thành phố phát triển.”
“Tổ tiên phù hộ nên mới có được khoản tiền trời cho.”
“Nhưng ba với mẹ con cũng chẳng có bản lĩnh gì lớn.”
“Không thể đóng góp gì cho xã hội.”
“Cho nên chỉ hy vọng con sống thật chân thành.”
“Bình bình an an.”
“Bình thường nhưng vui vẻ là đủ rồi.”
Mẹ tôi cũng tới khuyên tôi:
“Con đừng vì biết nhà mình có tiền.”
“Mà lên mặt tiểu thư với A Minh hay đồng nghiệp của con.”
“Người ta sẽ xem thường gia đình mới giàu như chúng ta.”
“Nói con không có gia giáo.”
Tôi lập tức phản bác:
“Con chắc chắn sẽ không như vậy!”
Ba tôi vui vẻ cầm tách trà lên uống một ngụm:
“Con gái ba đúng là rất ngoan.”
46
Tôi kể lại thái độ của gia đình cho Tiêu Minh nghe, cuối cùng anh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng theo yêu cầu của mẹ tôi, anh cũng không nhắc trong công ty rằng 6 triệu đó là mẹ tôi cho vay.
Từ đó, trong công ty bắt đầu lưu truyền truyền thuyết rằng chúng tôi có một nhà đầu tư thần bí chống lưng.
Hơn nửa năm trôi qua việc kinh doanh của công ty phát triển thuận lợi.
Tiêu Minh rất nhanh đã trả hết số tiền vay mẹ tôi.
Mối quan hệ với gia đình tôi cũng ngày càng tốt hơn.
Mỗi cuối tuần không phải tăng ca, Tiêu Minh đều sẽ đi cùng ba mẹ tôi đây đó.
Đây không phải sao, tuần này chú út hẹn ba tôi đi leo núi tiện thể ăn đồ quê.
Ba mẹ tôi cũng dẫn theo Tiêu Minh.
Khi Tiêu Minh theo ba tôi xuống gara lấy xe, nhìn thấy chiếc Lamborghini và Aston Martin trong gara, anh kinh ngạc đến ngây người.
Cho đến khi ba tôi dẫn anh đến trước một chiếc Wuling Hongguang, đưa chìa khóa cho anh.
Lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn dè dặt hỏi:
“Chú à, mấy chiếc xe bên cạnh kia cũng là của chú sao?”
“May mà hôm nay lái chiếc này.”
“Nếu lái mấy chiếc bên cạnh, cháu sợ cháu còn không dám lái.”
“Ồ, không phải.”
“Những chiếc đó là của người khác.”
“Chỉ có chiếc này với hai chiếc Lexus LS và Lexus LX bên cạnh là của chú thôi.”
Tiêu Minh nhìn kỹ hai chiếc Lexus bên cạnh.
Một chiếc LS.
Một chiếc LX.
Cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng.
Nhắc đến xe, ba tôi lại thao thao bất tuyệt.
Ông chỉ vào một chiếc Lamborghini Murciélago:
“Chiếc này là của nhà dì Trần đó.”
“Chả hữu dụng gì cả.”
“Cốp xe chẳng để được bao nhiêu đồ.”
“Chỉ ngồi được 2 người.”
“Mỗi lần xuống hầm còn cạ gầm.”
“Họ mua về cũng ít lái lắm.”
“Bình thường chú chở hàng đều lái chiếc này.”
“Hôm nay có thể phải đi đường đất.”
“Phía sau còn phải để thêm cái thùng nước.”
“Nên không lái Lexus nữa.”
“Chiếc này trầy xước cũng không đau lòng.”
Tiêu Minh điên cuồng gật đầu.
47
Đến nông trại, Tiêu Minh đã cực kỳ thành thạo việc tráng bát bằng nước nóng rồi xé khăn giấy.
Chú út nhìn tôi đầy hài lòng:
“Gia Tuệ à, bạn trai cháu được đó!”
“Biết nhập gia tùy tục.”
Ba tôi bên cạnh cười ha hả chen vào:
“Không chỉ biết tráng bát đâu.”
“Bây giờ nó giống hệt người Quảng Thành rồi.”
Tôi trêu chọc:
“Giống chỗ nào chứ.”
“Lần trước đi ăn ở từ đường cùng nhà mình.”
“Anh ấy mặc nguyên bộ vest.”
“Người không biết còn tưởng anh ấy là MC hôn lễ.”
Ba tôi lập tức bênh Tiêu Minh:
“Con nói với người ta là đi ăn cưới.”
“A Minh mặc vest là tôn trọng người khác.”
“Chúng ta chỉ là quen xuề xòa thôi.”
Tiêu Minh đúng lúc đứng ra hòa giải:
“Thật ra cháu rất thích cảm giác chân thật, thoải mái nhưng vẫn thực tế của Quảng Thành.”
“Nói thật.”
“Mặc bộ vest đó nóng chết đi được.”
“May mà lúc đó Gia Tuệ khuyên cháu.”
“Cháu mới cởi áo khoác với cà vạt xuống.”
“Nếu không đúng là quá lạc quẻ.”
Một câu nói.
Làm vừa lòng tất cả mọi bên.
Người lớn ai cũng vô cùng hài lòng.
Lúc về, Tiêu Minh còn muốn tranh trả tiền.
Chú út cười ha hả nói:
“Thanh niên à.”
“Ở đây không có sóng đâu.”
“Muốn quẹt thẻ cũng quẹt không được.”
“Yên tâm đi, chú trả rồi.”
Tiêu Minh vừa nói cảm ơn.
Chú út đã kéo anh vào bếp sau:
“Người một nhà cảm ơn gì chứ.”
“Nè!”
“Mang mấy thứ này về ăn đi!”
Ba tôi thì chẳng khách sáo chút nào.
Kéo Tiêu Minh bê đồ lên xe, còn nhiệt tình phổ cập kiến thức:
“Ba con này là gà thả vườn Thanh Viễn đó.”
“Khác hẳn gà đông lạnh bên ngoài.”
“Hai vỉ này là trứng gà ta.”
“Còn túi kia là cải tâm muộn Tăng Thành.”
“Tự trồng nên rất ngọt.”
“Còn hai con cá này phải nuôi thêm vài ngày rồi mới ăn.”
“Như vậy sẽ không còn mùi bùn.”
Tôi nhìn đống nguyên liệu dưới đất mà chảy nước miếng.
Ghép sát tai Tiêu Minh thì thầm:
“Xem ra con rể như anh rất được nhà mẹ vợ hài lòng nha.”
Nghe vậy, Tiêu Minh ghé sát tai tôi, cười khẽ:
“Vậy thì anh yên tâm đi hỏi cưới rồi.”
48
Ban đầu tôi còn tưởng Tiêu Minh chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Không ngờ mấy ngày sau, buổi tối anh cố tình kéo tôi tới đài phun nước ở khu CBD đi dạo.
Tôi còn thấy lạ.
Không biết từ khi nào Tiêu Minh lại lãng mạn như vậy.
Còn muốn xem nhạc nước nữa.
Rất nhanh tôi đã nhận ra có gì đó không đúng.
Tiêu Minh ăn mặc cực kỳ trang trọng.
Suốt đường đi đều vô cùng căng thẳng.
Trong túi quần tây ôm sát còn lộ ra một khối vuông to.
Chẳng lẽ anh thật sự muốn cầu hôn?
Nhưng tôi vẫn đang mặc quần short, áo thun với dép lỗ mà!
Nếu bị chụp lại.
Mẹ tôi chắc cười tôi cả đời mất.
Tiêu Minh hoàn toàn chìm trong cảm xúc căng thẳng của chính mình.
Còn 5 phút nữa nhạc nước bắt đầu.
Anh hít sâu một hơi rồi nắm lấy tay tôi.
Vừa định mở lời.
Tôi đã vội kéo anh rời xa đám đông, đi tới góc khuất dưới bóng cây.
Bị tôi kéo đi bất ngờ, Tiêu Minh ngơ ngác:
“Gia… Gia Tuệ?”
Tôi hơi ngại ngùng:
“Bên đó đông người quá…”
“Ồ… ừ…”
Tiêu Minh hoàn toàn bị tôi kéo lệch nhịp.
Tiếp tục lắp bắp:
“Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy rồi.”
“Anh nghĩ là… chính là…”
Nhìn thấy tai anh đỏ bừng lan xuống tận cổ.
Trên trán còn đổ mồ hôi.
Tôi thật sự không nhịn được cười:
“Được rồi.”
“Đưa em đi.”
“Hả? Ừm!”
“Cái đó… em biết mà… anh chỉ là…”
Tiêu Minh lấy hộp nhẫn từ trong túi ra.
Nhìn tôi.
Đột nhiên nhận ra hình như quy trình còn thiếu gì đó.
Anh vừa lùi về sau một bước.
Tôi lập tức kéo anh lại:
“Được rồi.”
“Đừng quỳ nữa.”
“Chẳng phải là cầu hôn sao!”
Tôi đưa tay ra trước mặt anh:
“Đeo cho em là được rồi.”
Tiêu Minh vui mừng như điên nhìn tôi.
Lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp.
Run tay đeo cho tôi.
Còn cảm thán:
“Không ngờ lại thuận lợi như vậy.”
Tôi cũng cố nhịn khóe môi đang điên cuồng cong lên:
“Hay là để em từ chối anh một lần nhé?”
“Không được!”
Tiêu Minh siết chặt bàn tay đeo nhẫn của tôi:
“Không đi dạo nữa.”
“Mau về nhà.”
“Đi hỏi cưới!”
49
Không ngờ Tiêu Minh thật sự hùng hổ kéo tôi về nhà.
Nắm tay tôi, nghiêm túc nói với ba mẹ tôi:
“Chú dì.”
“Qua khoảng thời gian ở bên nhau này.”
“Cháu thật sự rất thích Gia Tuệ.”
“Cháu muốn kết hôn với cô ấy.”
“Xin hai người yên tâm giao con gái cho cháu.”
Mẹ tôi nhìn bàn tay đang nắm chặt của chúng tôi và chiếc nhẫn trên tay tôi.
Cười như không cười nói:
“Nó đã đồng ý với cậu rồi.”
“Chúng tôi cũng khó mà nói gì được.”
Tiêu Minh nghe ra chút ẩn ý.
Vì vậy chủ động khai hết:
“Dì yên tâm.”
“Ba mẹ cháu đều không còn nữa.”
“Trong nhà cũng không còn thân thích gì.”
“Sau này cháu sẽ ở lại Quảng Thành cùng Gia Tuệ.”
“Gia Tuệ cũng sẽ không phải lo chuyện lấy chồng xa.”
“Cổ phần của cháu đều sẽ chuyển cho Gia Tuệ.”
“Hiện tại công ty đã chuyển tới khu phát triển mới.”
“Đợi tài chính dư dả hơn.”
“Cháu dự định mua nhà ở đó.”
“Chú dì.”
“Nếu hai người có bất kỳ lo lắng nào.”
“Hoặc có yêu cầu gì về nhà cửa.”
“Cháu nhất định sẽ thẳng thắn trao đổi.”
Ba tôi hài lòng cười:
“Các con có kế hoạch cho tương lai là được.”
“Nhưng những nghi thức truyền thống như lễ hỏi vẫn phải có.”
Tiêu Minh gật đầu:
“Cháu hiểu.”
“Ngày thì hai người chọn?”
“Đồ cháu sẽ chuẩn bị.”
“Chỉ là không biết trong làng mình có yêu cầu đặc biệt gì không?”
“Cần chuẩn bị đại khái những gì?”
“Để dì xem ngày đã.”
Mẹ tôi lập tức lấy một quyển lịch hoàng đạo từ dưới bàn trà ra.
Lật vài trang rồi lại đóng lại.
“Không được.”
“Vẫn nên tìm người xem ngày cho chắc hơn.”
Ba tôi phe phẩy chiếc quạt lớn cười nói:
“Bây giờ đơn giản thôi.”
“Một cặp dừa.”
“Rượu.”
“Lạp xưởng.”
“Táo với cam.”
“Hải sản khô.”
“Nấm đông cô, sò điệp khô các thứ.”
“Đại khái vậy là được.”
“Còn phải lấy giấy đỏ.”
“Gói 20 nghìn tiền mặt.”
“Bánh cưới bên nhà gái chúng ta tự chuẩn bị là được.”
“Con không quen hàng xóm láng giềng bên này.”
Tiêu Minh lấy điện thoại ra ghi chép từng mục:
“Vậy rượu có yêu cầu gì không?”
“Rượu vang?”
“Rượu ngoại hay rượu trắng?”
Ba tôi nghĩ một chút:
“Hình như phải là rượu trắng.”
“Nhưng nhà mình chẳng ai uống rượu trắng.”
“Lãng phí lắm.”
“Thôi dùng rượu vang đi.”
“Bình thường còn có thể uống.”
Cuối cùng ba tôi còn bổ sung:
“Nhớ nhé.”
“Tất cả mọi thứ đều phải là số chẵn!”
Tiêu Minh liên tục gật đầu.
Buổi tối, lúc gọi video với tôi.
Tiêu Minh lén nhắc:
“Tối nay chú không nhắc chuyện sính lễ.”
“Có phải sợ anh không có tiền nên ngại nói không…”
“Em… lén hỏi thử đi?”
Tôi ngơ ngác:
“Chẳng phải ba em bảo anh gói 20 nghìn tiền mặt bằng giấy đỏ sao?”
Tiêu Minh nhìn tôi như nhìn đứa trẻ ngốc:
“Đừng bắt nạt anh lần đầu kết hôn không hiểu gì chứ.”
“Cái đó có thể là sính lễ sao?”
Cùng là lần đầu kết hôn.
Tôi cũng hơi không chắc.
Được thôi.
Tôi lập tức chạy lạch bạch xuống lầu, lớn tiếng gọi:
“Mẹ!”
“Đừng có trực tiếp như vậy…”
Tiêu Minh còn chưa nói hết.
Tôi đã cúp video rồi.
50
Mẹ ở trong phòng đáp tôi một tiếng rồi gọi tôi vào.
Vừa bước vào phòng, tôi đã thấy mẹ lôi ra từ dưới gầm giường một hộp bánh quy bơ xanh Royal Dansk Danish Butter Cookies.
Tôi không thể tin nổi:
“Mẹ, để bánh dưới gầm giường không sợ chuột tới sao?”
“Con bé ngốc này!”
Mẹ cầm một bộ quần áo lên.
À, chính là bộ tôi từng nói không cần nữa.
Bà dùng nó lau hộp bánh quy một lượt.
“Haiz, mẹ vẫn luôn cảm thấy con vẫn chỉ là một đứa trẻ.”
“Chớp mắt một cái đã nói muốn kết hôn rồi.”
Tôi cũng có chút ngại ngùng:
“Ôi mà.”
“Con đâu có lấy chồng xa.”
“Biết đâu sau này con vẫn tối nào cũng về ăn ké cơm ấy chứ!”
Mẹ tôi trợn mắt nhìn tôi:
“Ngày nào con cũng tăng ca.”
“Bây giờ con còn chẳng về ăn cơm mỗi tối nữa!”
“Gầy đi hết rồi!”
Tôi lập tức chạy tới ôm cánh tay mẹ:
“Mẹ…”
“Vậy mẹ đang giấu món ngon gì thế?”
“Chỉ biết ăn thôi!”
Mẹ ghét bỏ mắng tôi một câu rồi chậm rãi mở hộp bánh quy ra.
“Mấy thứ này…”
“Đều là bà ngoại với bà nội cho mẹ lúc mẹ kết hôn đó!”
Bên trong có cái được đựng trong hộp trang sức.
Có cái chỉ được bỏ trong túi vải nhỏ.
Nhưng tất cả đều là… vàng!
Mẹ đeo hết vòng vàng, nhẫn vàng, dây chuyền vàng lên người tôi:
“Ngày mai mẹ đi mua thêm.”
“Gom đủ thành 10 món.”
“Như vậy mới thập toàn thập mỹ!”
“Nhiều vậy sao?”
Tôi thử đề nghị:
“Hay là… để A Minh mua?”
Đỡ để anh ấy cảm thấy mình chẳng phải làm gì.
Như vậy anh càng bất an hơn.
Mẹ cười xoa tóc tôi:
“Không giống nhau đâu!”
“Đây là của hồi môn bên nhà mẹ đẻ cho con.”
“Đương nhiên phải do mẹ mua!”
“A Minh mua cho con những kiểu con thích, bình thường có thể đeo.”
“Mấy thứ mẹ cho này chỉ đeo trong ngày cưới thôi.”
“Sau đó cất đi là được rồi.”
“Ồ…”
Tôi vui vẻ nhìn hai tay mình lấp lánh vàng.
Chụp rất nhiều ảnh.
Mẹ kiểm lại một lượt rồi đuổi tôi về phòng.
Tôi vui vẻ gửi ảnh vừa chụp cho Tiêu Minh:
Anh nhìn này, mẹ em nói đây là của hồi môn cho em!
Tiêu Minh trước tiên gửi mấy sticker:
“Đây là vợ vừa xinh đẹp vừa đáng yêu của anh sao?”
“Công chúa thật chói mắt!”
Sau đó mới nhắn:
“Vậy… em dò hỏi chưa?”
Đúng rồi!
Tôi trả lời Tiêu Minh:
Quên mất rồi, lý không thẳng nhưng khí vẫn rất mạnh.jpg
51
Nói chuyện tiền bạc với ba mẹ.
Lúc nào cũng có cảm giác khó mở miệng.
Thế nên cho tới ngày hỏi cưới.
Tôi vẫn không dò ra được kết quả gì.
Ngày hỏi cưới cũng không quá phô trương.
Tiêu Minh mang quà chuẩn bị sẵn tới.
Ba mẹ tôi bày quà lên bàn trong nhà.
Cùng với những thứ nhà tôi tự chuẩn bị.
Đặt chung lại rồi chụp vài tấm ảnh.
Sau đó cũng chuẩn bị quà đáp lễ cho Tiêu Minh.
Rồi cả nhà cùng ra ngoài ăn cơm.
Ăn gần xong.
Tiêu Minh vẫn không nhịn được, trực tiếp hỏi thẳng:
“Chú dì.”
“Lần trước hai người không nhắc chuyện sính lễ.”
“Hôm nay cháu vẫn muốn hỏi một chút.”
“Hai người yên tâm.”
“Để cưới Gia Tuệ cháu vẫn có tiền tiết kiệm.”
Ba tôi cũng ngơ ngác:
“Chẳng phải nói dùng giấy đỏ gói 20 nghìn tiền mặt sao?”
Tiêu Minh cũng ngơ ra:
“Cái đó không phải sính lễ sao?”
Ba tôi nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi lại nhìn Tiêu Minh:
“Đúng rồi mà!”
Tiêu Minh lấy bao lì xì hồi nãy ba mẹ tôi đáp lễ cho anh ra:
“Chú dì.”
“Vừa rồi cháu lén nhìn thử bao lì xì này.”
“Bên trong hầu như toàn tiền mệnh giá lớn.”
“Dày như vậy.”
“Chắc cũng hơn chục nghìn rồi!”
Mẹ tôi vui vẻ giải thích:
“Không đâu.”
“Là 9999 tệ!”
“Ý là dài lâu bền chặt!”
“Vậy trừ đi phần đáp lễ của chúng tôi.”
“Con đưa chính là 10001.”
“Ý nghĩa là vạn người có một.”
“Ý nghĩa đẹp biết bao!”
“Đây là sính lễ sao?”
Tiêu Minh vẫn không quá tin.
“Còn chưa bằng lương một tháng của Gia Tuệ nữa…”
“Ha ha ha ha ha…”
Ba tôi nghe vậy lập tức vui vẻ:
“Hóa ra con gái ngoan của ba giỏi vậy sao!”
Tôi kiêu ngạo ngẩng đầu cười:
“Tất nhiên rồi!”
Mẹ tôi nghiêm túc nói:
“Còn chưa biết các con có tổ chức tiệc cưới hay không.”
“Sau này chụp ảnh cưới.”
“Mua nhẫn.”
“Đi tuần trăng mật.”
“Mua nhà mua xe.”
“Tất cả đều cần tiền!”
Ba tôi hiền từ vỗ vai Tiêu Minh:
“Chúng tôi đâu phải bán con gái.”
“Có hình thức là được rồi.”
“Con gái bảo bối của tôi.”
“Là cứ có tiền là cưới được sao?”
“Bấy lâu nay.”
“Chúng tôi đều biết con là người có nhân phẩm tốt.”
“Giỏi giang.”
“Cũng rất tốt với Gia Tuệ.”
“Khó lắm Gia Tuệ mới thích con.”
“Chúng tôi đều rất hài lòng.”
Sau đó.
Ba tôi hiếm khi nghiêm túc:
“Nhưng nếu con làm chuyện gì có lỗi với Gia Tuệ.”
“Chú chắc chắn sẽ không tha cho con!”
“Con gái chú được nuôi lớn từ nhỏ.”
“Chú không ngại nuôi nó cả đời!”
Tiêu Minh cũng nghiêm túc gật đầu cam đoan:
“Chú yên tâm.”
“Cháu nhất định sẽ đối xử tốt với Gia Tuệ.”
“Sau này trong nhà Gia Tuệ quản tiền!”
“Nếu cháu làm chuyện có lỗi với cô ấy.”
“Cô ấy trực tiếp đá cháu ra khỏi công ty.”
“Không cho cháu vào nhà!”
Ba tôi lại bật cười:
“Vậy sau này con nhớ giấu kỹ tiền riêng nhé.”
“Hồi nhỏ Gia Tuệ tìm được rất nhiều tiền riêng chú giấu đó!”
Không ngoài dự đoán.
Ba tôi lập tức nhận được ánh mắt sắc như dao của mẹ tôi.
Không khí thoải mái hơn.
Tiêu Minh cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.