Chương 7 - Cuộc Chiến Tình Yêu Giữa Hai Lãnh Đạo
37
Tối về nhà, tôi vẫn không yên tâm nên thử dò hỏi mẹ.
Không ngờ tôi còn chưa kịp mở lời.
Trong bữa cơm mẹ đã vui vẻ tuyên bố:
“Tòa nhà ở góc trong làng đã cho thuê nguyên căn rồi!”
Ba tôi rất ngạc nhiên:
“Nơi đó vừa xa vừa lớn, chẳng phải trước giờ luôn không ai thuê sao?”
Mẹ tôi cười híp mắt:
“Cho một công ty khởi nghiệp thuê.”
“Nhìn đều là mấy người trẻ tuổi nên mẹ cũng lười mặc cả.”
“Dù sao để trống cũng để trống.”
“Chi bằng cho họ thuê cả tòa luôn.”
Ba tôi gật đầu:
“Người trẻ khởi nghiệp à?”
“Vậy rẻ hơn một chút cũng không sao.”
Nghe cuộc trò chuyện rõ ràng cũng không ai biết chuyện gì, tôi hoàn toàn yên tâm.
38
Văn phòng đã chuyển xong.
Ba tôi cũng thắng cuộc đua thuyền rồng.
Sản phẩm cũng được bàn giao đúng hạn.
Ngay lúc tôi nghĩ mọi chuyện đều rất thuận lợi.
Công ty lại vấp phải một cú ngã cực lớn.
Sau khi sản phẩm ra mắt thị trường, rất nhanh đã xuất hiện một sản phẩm cạnh tranh tương tự.
Nhưng phía đối phương có công ty lớn chống lưng.
Thực lực hùng hậu.
Mang dáng vẻ dù có đốt tiền cũng phải tranh thị trường với chúng tôi.
Hai sản phẩm có độ tương đồng rất cao.
Kế hoạch chiếm lĩnh thị phần không đạt được.
Dòng tiền bị cản trở.
Đừng nói tới lợi nhuận.
Ngay cả tiền còn lại phải trả cho nhà cung ứng và nhà sản xuất cũng không thanh toán nổi.
Tiêu Minh, anh Long, chị Lý và tôi ngồi quanh bàn ăn trên sân thượng, đau đầu nghĩ đối sách.
Chị Lý nhìn phần giới thiệu của đối thủ:
“Có thể kiện bọn họ xâm phạm bản quyền không?”
Tiêu Minh lắc đầu:
“Tốn quá nhiều thời gian.”
“Chúng ta không chờ nổi.”
“Thị trường cũng sẽ không chờ chúng ta.”
“Tôi tra được rồi.”
Anh Long cau mày nhìn điện thoại:
“Công ty đứng sau bọn họ có mối quan hệ không thể tách rời với Nghiên Thông.”
“Có lẽ Nghiên Thông vẫn hứng thú với dự án của chúng ta.”
“Nhưng chúng ta không hợp tác nên họ tự làm một cái.”
Ánh mắt Tiêu Minh ngày càng lạnh:
“May mà lúc đó chúng ta không tiết lộ quá nhiều về bằng sáng chế cốt lõi.”
Tôi đẩy bảng phân tích mình đã sắp xếp ra trước mặt họ:
“Em đã phân tích rồi.”
“Năng lực cạnh tranh của sản phẩm chúng ta vẫn rất mạnh.”
“Chỉ cần tăng cường quảng bá.”
“Tiếp tục nâng cấp theo kế hoạch ban đầu.”
“Chúng ta sẽ không thua!”
Chị Lý cũng gật đầu:
“Vấn đề lớn nhất hiện tại là thiếu tiền.”
“Thanh toán khoản còn lại, tăng quảng bá, nâng cấp sản phẩm…”
“Tất cả đều cần tiền.”
“Nếu có người đầu tư.”
“Có lẽ chúng ta sẽ chống đỡ qua được.”
Cuối cùng Tiêu Minh quyết định:
“Thế này đi.”
“Tôi về tính lại tổng cộng cần bao nhiêu tiền.”
“Sau đó xem cách xoay sở.”
“Những công việc khác vẫn tiếp tục như bình thường.”
“Chú ý trấn an mọi người.”
“Đừng ảnh hưởng tinh thần.”
Vừa đạt được thống nhất.
Tiếng mẹ tôi mang cơm lên đã vang lên dưới lầu:
“Ăn cơm nào!”
Không kịp chạy vào nhà vệ sinh nữa.
Tôi lập tức kiếm cớ trốn sang một bên.
Tránh đối mặt trực tiếp với mẹ.
Ai ngờ mẹ tôi thấy chị Lý và mọi người ai cũng mặt mày đau khổ, còn nhiệt tình bắt chuyện.
“Mọi người sao vậy?”
“Không thuận lợi à?”
“Sao ai cũng như sắp khóc thế?”
Chị Lý cười khổ:
“Đúng vậy.”
“Xui quá.”
“Bọn con đang nghĩ cách giải quyết.”
Mẹ tôi vừa lấy thức ăn ra vừa thản nhiên nói:
“Lo cái gì chứ!”
“Đi tìm ít lá bưởi tắm đi.”
“Đổi hướng giường ngủ.”
“Rồi tìm thời gian đi chùa cúng bái là được thôi!”
Lời mẹ tôi vậy mà nhận được vài tiếng phụ họa.
Chị Lý dường như cũng không muốn nói nhiều.
Cười trừ vài câu rồi chuyển chủ đề.
39
Sau ngày hôm đó, Tiêu Minh không nhắc lại chuyện này nữa.
Tôi hỏi công ty còn thiếu bao nhiêu tiền.
Anh luôn lảng sang chuyện khác.
Bất đắc dĩ, tôi ép hỏi anh Long.
Anh Long mới nói cho tôi biết.
Anh và Tiêu Minh tính sơ qua.
Cần 6 triệu.
Anh Long bực bội vò tóc:
“Nếu là 600 nghìn.”
“Mấy người bọn anh đi vay cũng vay được.”
“Nhưng là 6 triệu.”
“Mấy người bọn anh đem tất cả thứ có thể thế chấp đi thế chấp cũng không đủ.”
Ngay lúc mọi chuyện tưởng như không còn đường xoay chuyển.
Mọi người đã bắt đầu chuẩn bị tinh thần.
Thậm chí có người đã bắt đầu nộp CV ra ngoài.
Tiêu Minh đột nhiên gom đủ số tiền đó.
40
Dù chúng tôi hỏi thế nào.
Tiêu Minh vẫn kín miệng không nói.
Chỉ nói rằng đã pha loãng một phần cổ phần ban đầu của mình.
Tìm được nhà đầu tư phù hợp.
Hiện tại nhà đầu tư cũng không muốn lộ diện.
Đợi vượt qua giai đoạn này rồi sẽ giới thiệu với mọi người.
Mọi người đều dốc toàn lực.
Đến giờ tan làm cũng không ai về.
Tiểu Lệ thậm chí còn giúp mọi người đặt luôn bữa tối chỗ mẹ tôi.
Cứ như vậy gồng mình suốt hai tháng.
Phiên bản nâng cấp của sản phẩm được tung ra.
Chức năng cốt lõi vượt xa thị trường.
Chúng tôi nhìn số lượt tải xuống và số đơn hàng trong hậu trường liên tục tăng vọt.
Khi con số vượt qua mức kỳ vọng cao nhất của chúng tôi.
Cả văn phòng lập tức bùng nổ.
Tiếng reo hò.
Tiếng huýt sáo.
Tiếng đập tay.
Vang vọng khắp trần nhà.
“Tối nay cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi!”
“Mẹ ơi!”
“Chúng ta làm được rồi!”
“Trời đất!”
“Tôi giỏi quá đi mất!”
“Dự án này đủ để tôi khoe cả đời!”
Tiêu Minh cũng vô cùng vui vẻ.
Hiếm khi đứng hẳn lên ghế, lớn tiếng tuyên bố với mọi người:
“Cảm ơn mọi người.”
“Chúng ta đã vượt qua giai đoạn khó khăn nhất!”
“Năm nay tất cả mọi người được cộng thêm 5 ngày nghỉ phép có lương!”
“Tất cả mọi người cuối năm được thưởng thêm 3 tháng lương!”
Văn phòng im lặng hai giây.
Sau đó bùng nổ tiếng vỗ tay như sấm.
Tiêu Minh nhảy xuống khỏi ghế, chạy thẳng tới chỗ tôi.
Trực tiếp kéo tôi vào lòng:
“Cuối cùng anh cũng có đủ tư cách đi gặp phụ huynh rồi!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Khung cảnh lập tức bùng nổ.
Hà Bân dẫn đầu huýt sáo:
“Chúc mừng sếp song hỷ lâm môn!”
“Ngày vui thế này!”
“Mỗi người phát một bao lì xì đi!”
Không ít người đã giơ điện thoại lên.
Đèn flash chớp liên tục.
Chị Lý càng cầm điện thoại tiến tới gần chúng tôi:
“Cảnh này sau này có thể chiếu trong đám cưới đó!”
Ngay cả anh Long cũng hiếm khi trêu Tiêu Minh:
“Sếp chuẩn bị đi gặp phụ huynh rồi.”
“Hay chiều nay cho bọn em nghỉ luôn đi!”
Nghe đến đây tôi hoàn toàn ngơ ngác.
Tôi vùng khỏi lòng Tiêu Minh:
“Đã nghỉ rồi sao?”
“Bên vận hành còn phải theo dõi dư luận.”
“Thiết kế quảng bá của em cũng chưa xong.”
“Mọi người đã bắt đầu nghỉ rồi à?”
Hà Bân oan ức hét lớn:
“Gia Tuệ!”
“Trước đây em đứng cùng phe với bọn anh mà!”
“Bây giờ em đã nhập vai bà chủ rồi bắt đầu bóc lột bọn anh sao!”
Nghe mọi người trêu chọc.
Tôi cuối cùng cũng hậu tri hậu giác bắt đầu ngượng ngùng.
Ấp úng hỏi:
“Mọi người… không thấy bất ngờ sao…”
“Mọi người biết từ khi nào vậy…”
Cậu lập trình viên trẻ nhất văn phòng, vừa chính thức làm việc được 3 tháng yếu ớt lên tiếng:
“Hả?”
“Chẳng phải chuyện này ai cũng biết sao?”
“Em từng hỏi chị Lý.”
“Chị ấy nói chỉ là công khai phát đường trong văn phòng ảnh hưởng không tốt.”
“Nên chị với anh Tiêu mới cố tình giữ khoảng cách rồi ngày nào cũng cãi nhau mà?”
Tôi mờ mịt nhìn chị Lý.
Bị gọi tên, chị Lý né tránh ánh mắt tôi, lập tức đổi chủ đề:
“Sáng nay Tiểu Lệ chưa đặt cơm cho dì.”
“Trưa nay chúng ta ra ngoài ăn mừng được không?”
Mọi người lập tức nhiệt liệt hưởng ứng.
“Phải chém anh Tiêu một trận!”
“Tôi muốn ăn tôm hùm!”
Tiêu Minh cũng hào phóng vung tay:
“Đi!”
“Trưa nay muốn ăn gì thì gọi đó!”
“Tôi mời!”
Nếu mọi người đều không thấy kỳ lạ.
Vậy tôi cũng không xoắn xuýt nữa.
Dù sao liên quan đến ăn uống.
Chỉ cần chậm một bước là đám sói đói này cướp sạch ngay.
Tôi lập tức gia nhập đội gọi món:
“Đi quán Thắng Ký không?”
“Gà luộc bên đó ngon cực kỳ!”
“Còn có cả tôm hùm nữa!”
Tiêu Minh vui vẻ dẫn mọi người đi liên hoan.
Cả tôi và anh đều không ngờ rằng…
Buổi gặp phụ huynh tiếp theo.
Sẽ là một cảnh tượng vừa bất ngờ vừa cực kỳ ngượng ngùng.
41
Ngay lúc Tiêu Minh chuẩn bị quà cáp xong xuôi, còn luyện trước cả lời mở đầu, bảo tôi hẹn ba mẹ cùng ăn bữa cơm.
Anh mới hậu tri hậu giác bắt đầu căng thẳng.
Tôi gọi điện cho ba:
“Ba ơi, tối nay nấu cơm chưa?”
Ba tôi nhận được điện thoại của con gái thì rất vui:
“Chưa đâu! Công chúa nhỏ muốn ăn gì? Con nói đi, ba đi mua thức ăn ngay!”
Tôi cũng ngại không dám nói là dẫn bạn trai về ra mắt.
Chỉ có thể mập mờ nói:
“Tối nay đừng nấu nữa, ra ngoài ăn đi!”
Ba tôi vui vẻ đáp:
“Được thôi! Ra quán ăn cuối phố à? Ba bảo họ giữ lại mấy con cua hoa nhé!”
Không thể ăn trong làng được.
Người quen quá nhiều.
Tôi sợ tối nay còn chưa ăn xong thì cả làng đã biết tôi có bạn trai rồi.
Tôi lại ấp úng kiếm cớ:
“Không đi quán cuối phố nữa…”
“Con… con có mấy phiếu giảm giá của nhà hàng khác, muốn dùng hết.”
“Ồ! Được đó, vậy con gửi địa chỉ cho ba nhé!”
“Ba với mẹ con đi sớm giữ chỗ!”
Tôi thật sự không dám nói rõ mục đích bữa ăn tối nay.
Chỉ có thể âm thầm ám chỉ:
“Ờ… vâng!”
“Ba tối nay đừng mang dép lê nhé!”
“Hả? Long trọng vậy sao?”
Giọng ba tôi có chút nghi hoặc:
“Được rồi, biết rồi!”
Nói thêm chắc chắn sẽ lộ chuyện.
Tôi vội vàng lấy cớ công việc bận rồi cúp máy.
Tiêu Minh ở bên cạnh nghe toàn bộ cuộc gọi.
Anh không chắc chắn hỏi:
“Hình như em không nói chuyện tối nay dẫn tôi về gặp phụ huynh?”
Tôi chột dạ biện minh:
“Ôi trời, em đã bảo ba em đừng mang dép lê rồi.”
“Ba biết tối nay rất quan trọng mà!”
“Như vậy có ổn không…”
Tiêu Minh càng thêm bất an:
“Nếu chú quen mang dép lê rồi thì đừng ép chú.”
“Nếu không ấn tượng đầu tiên của chú với tôi có phải sẽ càng tệ hơn không?”
“Được rồi được rồi!”
Tôi đẩy Tiêu Minh quay lại làm việc:
“Em sẽ nhắn tin giải thích thêm với ba.”
“Anh mau đi làm việc đi!”
Do dự cả buổi chiều.
Cuối cùng tôi vẫn nhắn cho ba một tin:
“Tối nay còn có một người bạn đi cùng.”
Ba tôi gửi lại một sticker “không vấn đề”.
Tiêu Minh vẫn không yên tâm.
Vừa đến giờ tan làm đã kéo tôi chạy tới nhà hàng.
Nói rằng phải pha trà sẵn trước khi ba mẹ tôi tới, không thể để trưởng bối chờ.
Tôi cũng mặc kệ để anh tự bận rộn.
Không ngờ rằng…
Trong nhà hàng, ngay từ ánh nhìn đầu tiên thấy ba mẹ tôi.
Biểu cảm của Tiêu Minh từ căng thẳng…
Chuyển thành cực kỳ kinh ngạc.
Rồi thành trăm mối không lời giải.
Cuối cùng thậm chí còn có chút… thấp kém?
Thấp kém?
Chắc chắn tôi nhìn nhầm rồi.
Tiêu Minh sao có thể thấp kém được chứ.
42
“Chú… chú Lưu, dì… dì, hai người… hai người khỏe chứ!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tiêu Minh nói chuyện còn lắp bắp.
Sự căng thẳng của anh lập tức lây sang tôi.
Tôi cũng run run mở lời:
“Bạn… bạn con…”
“Đến ăn cùng thôi… ừm…”
Ngoài vẻ kinh ngạc ban đầu của mẹ tôi.
Hai người họ cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Cũng không trực tiếp hỏi mối quan hệ của chúng tôi.
Chỉ hòa nhã trò chuyện với Tiêu Minh.
Bữa cơm kết thúc trong không khí vui vẻ.
Mẹ tôi còn kéo ba tôi đi dạo.
Để lại không gian riêng cho hai chúng tôi.
Ngay lúc tôi nghĩ buổi gặp phụ huynh này đã hoàn thành hoàn hảo.
Tôi quay đầu lại liền thấy vẻ mặt như sắp vỡ vụn của Tiêu Minh.
“Sao vậy?”
Tôi hoảng hốt:
“Sao anh lại có biểu cảm đó?”
Tiêu Minh ủ rũ nhìn tôi:
“Ba mẹ em chắc chắn không hài lòng về tôi rồi…”
43
“Tại sao?”
Tôi không hiểu:
“Hải sản khô, thuốc bổ, trà anh tặng ba mẹ em đều rất thích mà!”
“Quà đúng gu luôn đó!”
Tiêu Minh do dự rất lâu mới mở miệng:
“Có một lần tôi đưa em về nhà…”
“Ở ngoài cửa nghe thấy ba em nói đầu tháng lại không đủ tiền đóng tiền điện…”
“Chuyện đó… là thật sao?”
Tôi không hiểu Tiêu Minh muốn nói gì:
“Đúng vậy mà.”
“Mỗi đầu tháng ba em phải đóng tiền điện cho tất cả nhà trong khu.”
“Bao gồm cả mấy căn cho thuê.”
“Một lần phải đóng mấy chục nghìn.”
“Mùa hè thậm chí hơn trăm nghìn.”
“WeChat thường xuyên không đủ tiền thật mà.”
“Có vấn đề gì sao?”
Biểu cảm của Tiêu Minh càng u ám hơn:
“Vậy… vậy bình thường em thường xuyên mặc đồng phục cấp ba…”
“Quần áo ở nhà không mặc nữa cũng không nỡ vứt…”
“Tôi tưởng… tôi tưởng…”
Tôi đầy dấu hỏi:
“Tưởng cái gì?”
“Đồng phục cấp ba thoải mái mà.”
“Túi lại to, đựng vừa điện thoại.”
“Quần áo cũ ở nhà mẹ em quen dùng để lau đồ.”
“Gì vậy?”
“Anh tưởng… nhà em rất nghèo sao?”
Ánh mắt Tiêu Minh vô cùng phức tạp.
Tôi nhất thời không hiểu ý anh.
Tôi an ủi anh:
“Nhà em cũng không tệ đến vậy.”
“Hình như trước đây giải tỏa có được bồi thường một khoản.”
“Nhưng tiệm của ba em ngày nào cũng lỗ.”
“Tiền thuê nhà chắc cũng bù lại được chút.”
“Dù sao nhà em cũng không lo thiếu ăn.”
Tiêu Minh thở dài thật sâu:
“Không lo thiếu ăn…”
“Tôi nghĩ có thể em cũng không biết…”
“Dì ấy… chính là người ngày thường mang cơm cho chúng ta…”
“Dì ấy đã cho tôi vay 6 triệu.”
“Cũng không đưa ra yêu cầu gì cả…”
“6 triệu?”
Không đợi Tiêu Minh nói xong.
Tôi cũng kinh ngạc:
“Mẹ em cho anh vay 6 triệu?”
Tiêu Minh giống như một bông hoa héo úa.
Cúi đầu rũ rượi:
“Ba mẹ em chắc chắn cảm thấy tôi không đáng tin.”
“Cũng không có năng lực…”
“Phải làm sao đây…”
“Hình như tôi đã làm hỏng mọi chuyện rồi…”
“Hay là em về trước thăm dò thái độ của họ đi…”
Trong lòng tôi cũng rối như tơ vò.
Chuyện này…
Sao đột nhiên lại trở nên phức tạp như vậy chứ?
44
Tiêu Minh đưa tôi về tới cửa nhà.
Dù trong lòng rất áp lực, anh vẫn cố gắng vào nhà chào ba mẹ tôi rồi mới rời đi.
Tôi còn đang đau đầu không biết mở lời thế nào.
Mẹ tôi đã cười tủm tỉm trêu tôi:
“Mới yêu xong đã về rồi à?”
Tôi thấp thỏm hỏi:
“Ba mẹ…”
“Ba mẹ thấy anh ấy… thế nào?”
Mẹ tôi vô cùng hài lòng:
“Trước đó nghe dì Trần nói nghi ngờ con yêu đồng nghiệp.”
“Mẹ còn lo một trận.”
“Hóa ra bạn trai con là A Minh à?”
Ba tôi bên cạnh bổ sung:
“Mẹ con nói cậu ấy là một người trẻ rất chăm chỉ, rất giỏi giang!”
Tôi sốt ruột nắm tay mẹ:
“Mẹ…”
“Ba mẹ biết con với anh ấy yêu nhau từ khi nào vậy?”
“Có phải mẹ còn cho anh ấy vay tiền không?”
Mẹ tôi khó hiểu nhìn tôi:
“Chẳng phải tối nay ăn cơm mới biết sao?”
“Ồ, chuyện cho vay tiền… A Minh nói với con rồi à?”
Tôi gật đầu.
“Lúc cho vay tiền.”
“Mẹ không biết cậu ấy là bạn trai con.”
“Chỉ cảm thấy đám trẻ này rất cố gắng.”
“Mẹ cũng rất thích bầu không khí công ty của các con.”
“Không muốn mọi người cứ vậy mà tan đàn xẻ nghé.”
“Nên mới cho vay ít tiền giúp họ vượt qua khó khăn.”
Tôi không thể tin nổi:
“Mẹ còn không biết anh ấy là người thế nào mà đã cho vay nhiều như vậy?”
“Cậu ấy ăn ở đi lại đều trong làng.”
“Mẹ xuống đánh một vòng mạt chược là biết hết mọi chuyện rồi!”
“Hơn nữa.”
“Cậu ấy ký đầy đủ hợp đồng vay.”
“Ghi rõ lãi suất và cổ phần.”
“Còn đi công chứng nữa.”
Nói đến đây mẹ tôi còn cười nhìn tôi:
“Cậu ấy còn nói đáng lẽ nên cho nhiều cổ phần hơn.”
“Nhưng còn liên quan đến lợi ích của những người khác trong công ty.”
“Nên cậu ấy phải giữ lại một nửa làm sính lễ cưới vợ.”
“Cho nên chỉ đưa một phần tư cổ phần của bản thân.”
“Nhưng lãi suất rất có thành ý.”
“Vậy mẹ còn gì phải lo nữa?”
“Còn lời hơn gửi ngân hàng!”
Trong lòng tôi vẫn vô cùng phức tạp.
Nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Hóa ra nhà mình giàu vậy sao…”