Chương 7 - Cuộc Chiến 30 Năm Giữa Tiết Kiệm Và Bảo Hiểm
Khi đó, chúng tôi quả thật chẳng có gì trong tay. Nhưng chúng tôi cũng chẳng sợ gì cả. Bây giờ, chúng tôi dường như đang sở hữu một gia tài khổng lồ, nhưng lại sợ hãi muốn chết.
Tôi lấy từng món đồ ra, rồi lại cất từng món vào.
Không có. Không có gì cả.
Tôi lại chạy sang lục tủ đầu giường. Bên trong là mấy thứ bảo bối của Chu Quốc Cường. Những bằng khen danh hiệu kỹ thuật viên thi đua hồi trẻ. Tờ nào tờ nấy được bọc giấy bóng kính cẩn thận. Ông ấy coi mấy cái vinh dự này quan trọng hơn cả mạng sống.
Tôi lật xem từng tờ một. Dấu mộc đỏ chót, chữ mạ vàng lấp lánh. Những thứ này có thể chứng minh ông ấy từng xuất sắc cỡ nào, nhưng lại không thể chứng minh thu nhập năm xưa của ông ấy.
Ngoài phòng khách, Chu Quốc Cường đã lục tung nhà kho lên. Từng cái thùng carton bị ông ấy xé toạc một cách thô bạo. Báo cũ, tạp chí cũ, sách vở bài tập của con trai hồi đi học… vứt la liệt trên sàn nhà.
Cả ngôi nhà như vừa bị cướp bóc. Bụi bay mù mịt trong không khí, sặc đến mức tôi ho sù sụ.
Chu Quốc Cường quỳ trên sàn nhà, điên cuồng bới móc đống giấy tờ cũ nát. Tóc ông ấy rối bù, mặt dính đầy bụi, bộ dạng thảm hại vô cùng.
“Không có! Không có! Sao có thể không có gì chứ!”
Ông ấy như một con thú bị dồn vào đường cùng, gầm lên tuyệt vọng.
Tôi bước tới, ngồi thụp xuống bên cạnh, giúp ông ấy tìm kiếm.
“Quốc Cường, ông đừng vội, từ từ thôi.”
“Mình cố nghĩ xem, liệu có cất ở chỗ khác không?”
Ông ấy ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ ngầu gườm gườm nhìn tôi.
“Để ở đâu được? Cái nhà này bé bằng lỗ mũi!”
“Nhà máy phá sản chục năm rồi, ai còn rảnh mà giữ mấy đống giấy lộn đó chứ!”
Ông ấy nện một cú đấm xuống sàn gỗ, phát ra một tiếng bình bịch. Mu bàn tay lập tức ửng đỏ một mảng lớn.
Tôi xót xa nắm lấy tay ông ấy. “Ông làm cái gì thế! Tự hành hạ mình làm gì?”
Ông ấy hất tay tôi ra, đứng phắt dậy.
“Tôi không tìm nữa!”
“Số tiền đó, coi như chúng ta bỏ!”
“Coi như ném cho chó gặm!”
Nói đoạn, ông ấy quay lưng định bước ra ngoài.
Tôi biết, ông ấy đã hoàn toàn tuyệt vọng. Xương cốt, niềm kiêu hãnh của ông ấy đã bị hiện thực nghiền nát bét.
Tôi không thể để ông ấy bỏ cuộc như vậy. Sự kiên trì 30 năm của chúng tôi không thể biến thành một trò hề được.
Tôi lồm cồm bò dậy từ dưới đất, lao ra chặn trước mặt ông ấy.
“Chu Quốc Cường!” Tôi hét lớn tên ông ấy.
“Ông nhìn tôi đây này!”
“30 năm trước, ai là người đập bàn bảo phải tự giữ tiền trong tay?”
“Trong 30 năm đó, ai là người nhẫn nhịn chịu đựng sự khinh bỉ, vay mượn tiền cho con đi học mà không hé nửa lời ‘hối hận’?”
“Và ai, vừa đứng trong ngân hàng, ưỡn ngực tự hào nói rằng chúng ta không làm sai?”
“Bây giờ, chỉ vì chút khó khăn cỏn con này mà ông định làm con rùa rụt cổ sao?”
“Tôi nói cho ông biết, Chu Quốc Cường, Từ Huệ Trân tôi không lấy một thằng hèn!”
Những lời của tôi như những cái tát giáng thẳng vào mặt ông ấy. Ông ấy khựng lại. Trân trân nhìn tôi. Sự điên cuồng và tuyệt vọng trong đáy mắt dần tan biến. Thay vào đó là sự chấn động sâu sắc và một tia áy náy.
Mãi lâu sau, ông ấy mới khàn giọng cất lời.
“Huệ Trân… tôi…”
Tôi không để ông ấy nói tiếp. Tôi bước lại đống đồ lộn xộn, kéo từ dưới cùng ra một chiếc rương gỗ trông kém bắt mắt nhất. Chiếc rương này là của hồi môn của tôi. Bên trong đựng toàn những món đồ tôi trân quý nhất.
Tôi mở nắp rương. Bên trong là mấy cuốn album ảnh và một số thư từ. Tôi lấy cuốn album trên cùng, lật trang đầu tiên.
Đó là một bức ảnh gia đình chụp đen trắng. Có tôi, Chu Quốc Cường và bé Chu Đào còn đang ẵm ngửa. Khung cảnh phía sau lưng chính là cổng nhà máy đã biến mất của chúng tôi.
“Quốc Cường, ông nhìn xem.” Tôi đưa bức ảnh cho ông ấy.
“Nhà máy thì mất rồi.”
“Nhưng con người thì vẫn còn.”
“Chỉ cần chúng ta tìm được những người trong nhà máy năm xưa, chắc chắn sẽ có cách chứng minh.”
“Tìm từng người một, hỏi từng nhà một.”
“Tôi không tin là không tìm được người nào đứng ra làm chứng cho chúng ta!”
Chu Quốc Cường nhìn bức ảnh, rồi lại nhìn tôi. Ánh sáng trong mắt ông ấy từng chút, từng chút một, lại sáng lên. Ông ấy vươn tay, đón lấy cuốn album, dùng những ngón tay thô ráp khẽ vuốt ve khuôn mặt trẻ trung của chúng tôi trên bức ảnh.
“Đúng.” Ông ấy hít sâu một hơi, giọng không lớn nhưng vô cùng kiên định.
“Người vẫn còn.”
“Chúng ta đi tìm người.”
11
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, tôi và Chu Quốc Cường đã lên đường.
Mục tiêu đầu tiên của chúng tôi là Trưởng phòng Hành chính của nhà máy cũ, họ Lưu. Chúng tôi hay gọi là Chủ nhiệm Lưu.
Năm xưa, chuyện nhân sự lớn nhỏ trong xưởng đều do ông ấy quản lý. Nếu nói ai là người có khả năng còn lưu giữ hồ sơ cán bộ công nhân viên nhất, thì chắc chắn là ông ấy.
Chúng tôi không có số điện thoại của Chủ nhiệm Lưu. Chỉ nhớ mang máng nhà ông ấy ở khu tập thể cũ phía Tây thành phố.
30 năm trôi qua thành phố đã thay đổi chóng mặt. Chúng tôi ngồi xe buýt, dựa vào những ký ức nhạt nhòa, vừa đi vừa hỏi thăm. Mãi đến trưa, chúng tôi mới tìm được khu tập thể cũ nát, tồi tàn ấy.