Chương 2 - Cuộc Chiến 30 Năm Giữa Tiết Kiệm Và Bảo Hiểm
30 năm trước, ông ấy dám đập bàn cãi lại chính sách. 30 năm sau, ông ấy lại không dám đối mặt với một kết quả vô định.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua Mỗi giây đều như bị kéo dài ra, mài mòn tâm trí.
Tôi nghe rõ nhịp tim “thình thịch” của mình, và cả hơi thở thô nặng của Chu Quốc Cường.
Hai chúng tôi như hai tử tù chờ phán quyết. Và cuốn sổ tiết kiệm nằm trong túi tôi chính là bằng chứng phạm tội. Hoặc, là huân chương của chúng tôi.
Một người đàn ông trung niên ăn mặc bảnh bao làm xong thủ tục, mặt mày hớn hở bước ra từ quầy. Ông ta vừa đi vừa gọi điện thoại:
“Alo, con trai à, tiền bố chuyển rồi nhé, 20 vạn (hơn 700 triệu VNĐ), để con mua xe.”
“Lương hưu của bố chả làm gì, giúp con thì vô tư.”
Giọng ông ta không lớn, nhưng giữa sảnh tĩnh lặng nghe rõ mồn một. Nắm đấm của Chu Quốc Cường lại siết chặt thêm vài phần.
Tôi cúi đầu, không dám nhìn ông ấy. Tôi sợ thấy sự lung lay trong mắt chồng, càng sợ thấy sự hối hận.
Một bà cụ khác được con gái dìu đến quầy bên cạnh. Bà ấy đến để hỏi thủ tục thanh toán bảo hiểm y tế.
“Cô ơi, tháng trước tôi nằm viện nửa tháng, hết hơn 3 vạn, cô xem bảo hiểm chi trả được bao nhiêu?”
Nhân viên gõ máy tính lạch cạch một hồi: “Dạ, trường hợp của bác, sau khi trừ bảo hiểm thì bác chỉ phải tự trả khoảng 3 đến 4 nghìn tệ thôi ạ.”
Bà cụ cười tươi rói: “Ôi dào! Thế thì tốt quá! Chính sách nhà nước tốt thật đấy!”
Chị con gái cũng cười: “Mẹ thấy chưa, con đã bảo rồi, có bảo hiểm là chẳng sợ gì.”
Những lời đó như cái búa nhỏ, gõ từng nhát vào tim tôi.
Sinh, lão, bệnh, tử. Ai rồi cũng phải trải qua.
Khoản tiền trong tay chúng tôi, trước bệnh tật, liệu trụ được bao lâu?
Lòng bàn tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Bàn tay trong túi áo nắm chặt lấy cuốn sổ.
Tôi chợt có ý nghĩ bốc đồng. Tôi muốn kéo Chu Quốc Cường bỏ đi ngay bây giờ. Không kiểm tra nữa. Hãy để bí mật này mãi là bí mật. Như vậy, ít nhất chúng tôi vẫn giữ được chút tôn nghiêm cuối cùng.
Đang mải suy nghĩ mông lung, tiếng máy gọi số vang lên. Giọng nữ điện tử lạnh lẽo như bùa đòi mạng:
“Mời khách hàng số A137 đến quầy số 3.”
Tôi giật nảy mình. Chu Quốc Cường cũng ngẩng phắt đầu lên.
Ông ấy quay sang nhìn tôi. Ánh mắt ông ấy phức tạp hơn cả lúc đứng ngoài cửa. Trong đó có sự điên cuồng muốn chơi tất tay, cũng có sự bi lương phó mặc cho số phận.
Ông ấy không nói gì, chỉ vươn tay ra. Tôi đặt tay mình lên. Tay ông ấy cũng túa đầy mồ hôi lạnh.
Hai chúng tôi dìu nhau đứng lên. Mỗi bước chân về phía quầy số 3 đều như giẫm trên bông. Lảo đảo, vô lực. Đoạn đường chỉ mười mấy mét mà tưởng như dài cả một thế kỷ.
05
Ngồi sau quầy số 3 là một cô gái rất trẻ. Trông trạc tuổi Chu Đào con trai tôi. Cô bé trang điểm nhẹ, nở nụ cười công nghiệp:
“Dạ cháu chào cô chú, cô chú cần làm thủ tục gì ạ?”
Giọng cô bé lanh lảnh. Tôi định mở miệng nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹn, không thốt nên lời.
Chu Quốc Cường bước lên một bước, chắn trước mặt tôi. Ông ấy lấy từ túi áo tôi ra cái bọc vải đỏ. Ngón tay ông ấy hơi run.
Một lớp, rồi hai lớp, ông ấy cẩn thận mở ra như thể bên trong là báu vật hiếm có.
Khi cuốn sổ tiết kiệm kiểu cũ màu xanh sẫm xuất hiện trên quầy, nụ cười của cô nhân viên rõ ràng khựng lại.
“Chú ơi, chú định… làm gì ạ?” Mắt cô bé hiện lên sự bối rối và tò mò.
“Kiểm tra số dư.” Giọng Chu Quốc Cường khàn đặc. “Sau đó, rút toàn bộ.”
“Toàn bộ ạ?” Cô gái ngớ người, nhận lấy cuốn sổ. Cô lật qua lật lại, mày hơi nhíu lại.
“Chú ơi, cuốn sổ này của chú… lâu năm quá rồi. Hệ thống hiện tại của bên cháu, có lẽ… không nhận dạng được.”
Tim tôi thót lên một nhịp. Sắc mặt Chu Quốc Cường lập tức tái mét.
“Ý cô là sao? Không nhận dạng được là ý gì?” Giọng ông ấy vọt lên cao. “Tiền là do ngân hàng các người nhận gửi, 30 năm rồi, giờ các người bảo không nhận dạng được?”
Ông ấy vừa cáu, vài người trong sảnh liền quay lại nhìn. Cô gái bị dọa sợ, hơi thụt lùi lại.
“Chú ơi, chú đừng kích động. Ý cháu là, dải từ kiểu cũ này có thể cần quản lý của bên cháu can thiệp thủ công. Chú đợi cháu gọi quản lý ra hỗ trợ ạ.”
Nói xong, cô bé bấm một nút chuông gọi trên bàn.
Một lát sau, một người phụ nữ trạc tuổi 40, mặc vest công sở, đeo biển “Giám đốc Sảnh” bước tới.
“Tiểu Vương, sao thế?”
“Chị Lý, là thế này.” Cô nhân viên chỉ vào chúng tôi. “Hai cô chú đây muốn kiểm tra số dư của sổ tiết kiệm này.”
Giám đốc Lý cầm cuốn sổ lên xem, ánh mắt cũng thay đổi. Biểu cảm từ chuyên nghiệp chuyển sang kinh ngạc, thậm chí mang theo một tia kính trọng.
“Sổ này…” Cô ấy nhìn chúng tôi. “Gửi lâu lắm rồi đúng không ạ?”
Tôi gật đầu: “Tròn 30 năm.”
“Tháng nào cũng gửi ạ?”
“Vâng, mùng 2 hàng tháng, mưa gió cũng không bỏ bữa nào.”
Ánh mắt Giám đốc Lý càng thêm phần phức tạp. Cô ấy lật xem kỹ vài trang. Những con dấu đỏ chót đóng chi chít ghi lại thời gian 30 năm đằng đẵng.
“Vâng.” Cô ấy gật đầu. “Cháu hiểu rồi.”
Cô ấy quay sang bảo nhân viên: “Tiểu Vương, em tiếp khách số sau đi.”
Sau đó, cô quay lại nhìn chúng tôi, thái độ ôn hòa hơn rất nhiều.