Người bạn thân cùng ta xuyên tới thời cổ đại, đã mất tích rồi.
Ta phát điên lên tìm nàng, nhưng đến nửa lời tin tức cũng chẳng có.
Giờ đây đã năm năm trôi qua ta đã trở thành Thái hậu Đại Sở buông rèm nhiếp chính, sát phạt quyết đoán.
Quyền khuynh triều dã, trăm quan run rẩy.
Vậy mà trong yến tiệc mùa xuân của hoàng gia, ta lại nhìn thấy một người phụ nhân gầy đến chỉ còn da bọc xương, quỳ dưới bậc thềm bóc vỏ vải cho ái thiếp được sủng ái.
Ả ái thiếp kia nũng nịu chê tay nàng thô ráp, khiến cả sảnh cười ồ lên.
Trượng phu của nàng ngồi trên chủ vị, càng lộ đầy vẻ ghét bỏ.
Ta đang định phát tác, người phụ nhân ấy vừa khéo ngẩng đầu lên.
Ngũ quan và mày mắt kia, rõ ràng chính là bạn thân ta đã tìm suốt năm năm trời!
Chén trà ngự tứ trong tay ta, lập tức bị ném vỡ tan tành.
Ả ái thiếp kia giật nảy mình, còn làm nũng đòi phu quân làm chủ cho mình.
Ta lạnh lùng vén màn ngọc mười hai chuỗi:
“Bằng hữu thân thiết của ai gia, năm ấy ai gia còn chẳng nỡ để nàng chạm một giọt nước, vậy mà ngươi lại bắt nàng quỳ dưới đất bóc vỏ vải cho ngươi?”
“Người đâu, đánh nát xương tay của hai kẻ này cho ai gia từng tấc một.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận