Chương 7 - Cổ Phần Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mua… mua lại ai?”

Cố Diễn Châu nới lỏng cà vạt, khóe môi nhếch lên nụ cười ngạo nghễ.

“Mua lại công ty cũ và cả mấy công ty dám vây đánh chúng ta.”

“Nhà họ Cố ở Bắc Kinh rót vào một trăm tỷ.”

“Muốn đốt tiền với tôi à? Đám đó có cửa chắc?”

8

Màn chơi lớn của Cố Diễn Châu khiến cả công ty sững sờ.

Thì ra ba ngày anh biến mất là để về nhà… “kéo người”.

Ông nội nhà họ Cố ban đầu còn giận anh, nhưng khi thấy cháu mình gây ra động tĩnh lớn thế này, lại còn mang về một cô cháu dâu tài giỏi (dù chưa cưới), ông cụ vui đến mức phẩy tay một cái — rót tiền liền tay.

Với dòng vốn từ nhà họ Cố, lệnh phong tỏa tính toán chỉ còn là chuyện cười.

Sếp cũ của công ty trước, vẫn chưa biết gì, còn nghênh ngang ôm hợp đồng thu mua đến văn phòng tôi.

“Lâm Thiển, biết điều thì bán công ty cho tôi. Năm trăm vạn, đủ cho cô sống cả đời.”

Hắn vắt chân chữ ngũ, mặt mũi trịch thượng như ban ơn.

Tôi nhìn hắn, chẳng khác gì nhìn một thằng ngốc.

Cố Diễn Châu từ trong phòng bước ra, quăng thẳng một tập hồ sơ vào mặt hắn.

“Xem cho kỹ, bây giờ là ai mua ai.”

Sếp cũ run rẩy nhặt lên, mới liếc qua dòng đầu đã bắt đầu run.

“Tập… Tập đoàn Cố thị?!”

Đúng lúc đó, điện thoại của hắn reo lên.

“Alo! Sếp ơi! Có chuyện lớn rồi! Ngân hàng cắt hết hạn mức! Nhà cung cấp dừng giao hàng! Cổ phiếu đang rơi tự do!”

Tiếng gào thảm thiết từ đầu dây bên kia, trong phòng tôi nghe rõ mồn một.

Điện thoại rơi xuống đất.

Hắn nhìn Cố Diễn Châu, rồi lại nhìn tôi, chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

“Giám đốc Lâm Cậu Cố! Tôi sai rồi! Tôi mù mắt không nhận ra người tài! Xin cho tôi một con đường sống!”

“Nhà tôi còn cha mẹ già con nhỏ…”

Cảnh tượng này, quen thuộc đến đau lòng.

Kiếp trước, tôi cũng từng quỳ gối trước mặt hắn như thế, cầu xin hắn đừng đuổi việc Cố Diễn Châu, cầu xin một đường sống cho cả hai chúng tôi.

Mà khi đó, hắn nói gì?

“Công ty không nuôi người ăn không. Biến.”

Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, nhìn xuống từ trên cao.

“Tổng giám đốc Vương, nếu anh thích kiểu N+1 đến vậy…”

“Cho anh một cơ hội.”

“Công ty tôi mua lại rồi. Anh bị đuổi việc.”

“Còn tiền đền bù? Xin lỗi, anh vi phạm nghiêm trọng quy định, gây tổn thất lớn cho công ty. Một xu cũng không có, còn phải đền ngược.”

“Biến.”

Bảo vệ tiến vào, lôi hắn ra ngoài như lôi một con chó chết.

Cuộc thanh trừng bắt đầu.

Những kẻ từng cười cợt tôi trong nhóm chat, bị sa thải toàn bộ, vĩnh viễn không tuyển lại.

Cả ngành đều hiểu rõ: Thiển Châu AI không phải dạng dễ động vào.

Không chỉ kỹ thuật cứng, mà hậu thuẫn còn cứng hơn.

Ngay khi sự nghiệp của chúng tôi như diều gặp gió, thì một tin từ trại giam truyền đến.

Tô Mạn Ni được tạm tha điều trị bên ngoài.

Nghe nói là do có dấu hiệu rối loạn tâm thần trong tù, cộng thêm vấn đề sức khỏe, nên được cho ra ngoài.

Tôi nghĩ cô ta chắc chẳng làm được gì nữa.

Ai ngờ, cô ta đúng là gián đất – đánh mãi không chết.

Vừa ra tù, việc đầu tiên là… lên mạng livestream bán thảm.

Cạo trọc đầu, mặc đồ rách, khóc lóc như mưa gió.

“Các anh chị em ơi! Tôi bị oan mà! Lâm Thiển là loại leo lên bằng cách ngủ với đàn ông! Tên Cố Diễn Châu đó bị mù mới tin cô ta!”

“Mấy cái công nghệ đó là của tôi! Tôi mới là thiên tài AI thật sự!”

Dân mạng bây giờ lại mê mấy cú plot twist như vậy.

Thêm vài kẻ đứng sau châm dầu vào lửa, dư luận bắt đầu có chiều hướng nghiêng về phía cô ta.

“Liệu có ẩn tình gì không?”

“Lâm Thiển đúng là xinh thật… chẳng lẽ thật sự là ‘leo lên bằng mặt’?”

Tôi nhìn dòng bình luận toàn lời cay độc, rồi tắt livestream.

Cố Diễn Châu cầm chìa khóa xe đi đến.

“Đi đâu đấy?”

“Đến thẳng chỗ livestream.”

Tôi chỉnh lại cổ áo, ánh mắt sắc như dao.

“Cô ta đã muốn chết khó coi hơn một chút, thì tôi cũng chiều.”

9

Phòng livestream của Tô Mạn Ni nằm ngay trong căn hộ thuê cũ kỹ của cô ta.

Khi chúng tôi đẩy cửa bước vào, lượng người xem livestream đã vượt hơn một trăm ngàn.

Thấy tôi và Cố Diễn Châu xuất hiện, Tô Mạn Ni hoảng đến mức suýt làm rơi điện thoại.

Nhưng rất nhanh, cô ta liền nở nụ cười điên loạn.

“Các anh chị em ơi! Nhìn đi! Cặp chó đực cái này đến để bịt miệng tôi kìa! Chứng tỏ chúng nó chột dạ!”

Tôi kéo một cái ghế ngồi thẳng xuống, giơ tay chào ống kính.

“Chột dạ? Không đâu. Tôi đến để dạy cô biết điều là gì.”

Tôi lấy ra một chiếc laptop, mở trình soạn mã trắng trơn.

“Cô nói cô là thiên tài công nghệ? Nói tôi ăn cắp code của cô?”

“Được thôi. Trước mặt cả trăm ngàn người đang xem, chúng ta viết tại chỗ.”

“Viết thuật toán lõi của app chỉnh ảnh đang hot nhất hiện tại Giới hạn 10 phút. Ai không viết được, người đó là đồ lừa đảo.”

Sắc mặt Tô Mạn Ni lập tức trắng bệch.

Cô ta có biết code là gì đâu. Đến gõ “Hello World” còn khó.

“Tôi… tôi không khỏe! Đầu óc tôi bây giờ không tỉnh táo…”

Cô ta bắt đầu kiếm cớ.

Cư dân mạng đâu có ngu.

“Sợ rồi à?”

“Nãy còn gào to lắm mà?”

Tôi không để tâm, tay bắt đầu gõ bàn phím liên tục.

Cố Diễn Châu đứng phía sau tôi, làm hậu cảnh sống, tiện thể dùng ánh mắt khinh bỉ giám sát Tô Mạn Ni đề phòng cô ta nổi điên.

Năm phút.

Chỉ mất năm phút.

Tôi gõ Enter.

“Xong.”

Tôi xoay màn hình về phía camera, chạy chương trình.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)