Chương 8 - Cổ Phần Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một ứng dụng chỉnh ảnh đơn giản hiện ra, giao diện mượt mà, hoạt động trơn tru.

Livestream bùng nổ.

“Vãi chưởng! Trùm thật!”

“Tốc độ này, tư duy này… ai tin là đi ăn cắp?”

“Tô Mạn Ni đúng là hề rẻ tiền!”

Lúc này, Cố Diễn Châu lấy ra một xấp tài liệu từ trong áo, đưa ra trước ống kính.

“Đây là toàn bộ giấy chứng nhận bản quyền sáng chế.”

“Mỗi phát minh đều ghi rõ tên Lâm Thiển là người sáng tạo.”

“Kể cả cổ phần của tôi ở Tập đoàn Cố thị, tôi cũng đã chuyển nhượng toàn bộ cho cô ấy.”

Cả mạng xã hội nổ tung.

“Trời đất! Chuyện tình gì mà như phim thế này?”

“Mấy chục tỷ cổ phần nói tặng là tặng?”

“Chị đây mới là nữ chính thực thụ! Còn đàn ông? Chỉ là phụ kiện thôi!”

Tô Mạn Ni nhìn đống tài liệu, hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta gào lên, lao tới định giật laptop thì bị Cố Diễn Châu đá một phát văng ra.

Cảnh sát lại tới.

Lần này là vì cô ta vu khống, bịa đặt trong thời gian được bảo lãnh chữa bệnh – hành vi nghiêm trọng.

Thứ đang chờ Tô Mạn Ni, là một bản án còn dài hơn nữa.

Giải quyết xong, tôi và Cố Diễn Châu bước ra khỏi căn hộ.

Trời đã tối.

Cố Diễn Châu đột nhiên dừng lại, tay ôm ngực, sắc mặt tái nhợt.

“Sao vậy?” Tôi giật mình.

Trán anh nóng như lửa, thân thể lảo đảo như sắp ngã.

“Đau đầu…”

Anh gục xuống trong vòng tay tôi.

Đưa vào bệnh viện, bác sĩ nói là do kiệt sức nghiêm trọng, cộng thêm thiếu dinh dưỡng kéo dài, cơ thể đã vượt ngưỡng chịu đựng.

Tôi ngồi bên giường, nhìn anh mê man mà lòng đau như cắt.

Nửa đêm, anh tỉnh lại.

Ánh mắt còn mơ màng, nhưng khi nhìn thấy tôi, khoé mắt lập tức đỏ hoe.

“Thiển Thiển…”

Anh gọi tôi bằng biệt danh kiếp trước.

Tên gọi ấy, kiếp này tôi chưa từng nói cho anh biết.

Trí nhớ… đã trọn vẹn.

Cố Diễn Châu của kiếp trước — người đã phát điên vì tôi, người cuối cùng chết bên mộ tôi — đã thật sự trở lại.

Anh run rẩy đưa tay chạm lên mặt tôi.

“Xin lỗi, để em phải chịu khổ.”

“Cái cầu vượt đó… lạnh lắm. Lần sau đừng đi một mình.”

Nước mắt tôi trào ra như suối, siết chặt tay anh.

“Không có lần sau nữa.”

“Cố Diễn Châu, kiếp này, chúng ta phải sống trọn đời trọn kiếp.”

10

Ba năm sau.

Thiển Châu Technology chính thức niêm yết trên sàn Nasdaq.

Hôm đó, trong lễ gõ chuông mở sàn, Cố Diễn Châu dành tặng tôi một bất ngờ.

Màn hình khổng lồ ở Quảng trường Thời Đại New York bỗng đồng loạt tắt đen.

Sau đó, những dòng mã xanh lục bắt đầu cuộn chảy.

Đó chính là đoạn code chúng tôi từng viết chung trong lần hợp tác đầu tiên.

Khi dòng mã cuối cùng kết thúc, cả màn hình bừng nổ trong pháo hoa điện tử, cuối cùng hiện lên một dòng chữ:

“Hello World, Hello My Wife.” (Xin chào thế giới, xin chào vợ yêu của anh.)

Cố Diễn Châu quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc nhẫn được làm từ vi mạch điện tử.

“Lâm Thiển, em có đồng ý lấy anh không? Code là vĩnh viễn, và tình yêu cũng vậy.”

Tôi vừa cười vừa rơi nước mắt, đưa tay ra.

“Em đồng ý.”

Hôn lễ được tổ chức một tháng sau khi về nước.

Một nửa giới công nghệ đều có mặt.

Thậm chí ông nội nhà họ Cố cũng đích thân tới làm người chứng hôn.

Đoàn xe hoa rầm rộ chạy xuyên thành phố.

Khi đi qua một cây cầu vượt, xe bị kẹt.

Tôi vô tình nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ.

Dưới gầm cầu, co ro một bóng người ăn xin bẩn thỉu.

Tóc bạc rối bời, ánh mắt mờ đục, miệng lẩm bẩm, tay chỉ trỏ vào khoảng không, vừa nói vừa chửi:

“Tôi là giám đốc… tôi đã trọng sinh rồi… tất cả phải nghe lời tôi…”

Là Tô Mạn Ni.

Cô ta ra tù rồi hoàn toàn phát điên.

Gia đình thấy mất mặt nên không ai dám đón về.

Cô ta lang thang đầu đường xó chợ, mỗi ngày đều ảo tưởng mình vẫn là nữ giám đốc sắp lên đỉnh vinh quang ở bộ phận mới.

Người qua đường né cô ta như né rác.

Cố Diễn Châu nắm lấy tay tôi, nhìn theo ánh mắt tôi.

“Nhìn gì thế?”

Tôi rút lại ánh nhìn, kéo cửa kính xe lên.

Cách ly hoàn toàn với ồn ào ngoài kia, và cả những tiếng mê sảng của người phụ nữ điên loạn đó.

“Không có gì, chỉ là một kẻ không còn liên quan.”

Đoàn xe lại chậm rãi lăn bánh.

Tôi tựa vào vai Cố Diễn Châu, nhìn con đường phía trước đang dần mở ra.

Tất cả hận thù, đau thương của kiếp trước, đến đây là kết thúc.

Khi được phóng viên phỏng vấn, họ hỏi bí quyết thành công của tôi là gì.

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười bình thản.

“Chọn đúng con đường, vứt bỏ rác rưởi, và—”

“—tuyệt đối không được quay đầu lại.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)