Chương 6 - Cổ Phần Của Tôi
Cố Diễn Châu nhìn tôi, ánh men say trong mắt dần tan, thay vào đó là nỗi bi thương sâu không thấy đáy.
“Em nghĩ chỉ có em quay lại thôi sao?”
“Lâm Thiển… anh đã ngồi dưới cây cầu nơi em ngã suốt ba ngày ba đêm.”
“Anh phá hủy công ty, kéo Tô Mạn Ni xuống địa ngục… rồi đi tìm em.”
Nước mắt tôi tuôn ra như suối.
Thì ra… người hacker bí ẩn kiếp trước, kẻ khiến công ty cũ sụp đổ, Tô Mạn Ni thân bại danh liệt, rồi tự sát bên mộ tôi…
Chính là anh.
“Ngốc.”
Tôi ôm chầm lấy anh, nước mắt làm ướt cả áo sơ mi anh đang mặc.
“Kiếp này, chúng ta sẽ sống thật tốt.”
Cố Diễn Châu siết tôi càng chặt, như thể muốn hòa tôi vào xương tủy.
“Lần này… đến lượt anh bảo vệ em.”
Không khí mập mờ lên đến đỉnh điểm, môi Cố Diễn Châu chỉ còn cách tôi vài phân…
Thì điện thoại tôi reo lên.
Là cuộc gọi từ trại giam.
“Alo, cô Lâm Thiển phải không? Tô Mạn Ni muốn gặp cô.”
Cố Diễn Châu nhíu mày đầy khó chịu, rúc đầu vào vai tôi cọ cọ.
“Đừng đi.”
Tôi xoa đầu anh, như dỗ một con mèo đang xù lông.
“Đi chứ, sao lại không?”
“Đây gọi là — giết người, phải đâm vào tim.”
7
Cách một lớp kính chống đạn dày cộp, suýt nữa tôi không nhận ra Tô Mạn Ni.
Cô ta cạo trọc đầu, mặc bộ đồ tù xám xịt, gầy đến mức da bọc xương.
Đôi mắt từng được trang điểm kỹ lưỡng nay đỏ ngầu tơ máu, ánh nhìn lạc lõng vô hồn.
Vừa thấy tôi, cô ta lập tức lao đến đập mạnh vào kính, tiếng còng tay va chạm vang lên chan chát.
“Lâm Thiển! Cô biết rõ đó là cái hố đúng không! Cô cố ý hại tôi!”
Tôi cầm điện thoại nội bộ, giọng bình thản.
“Cái hố là do cô tự nhảy vào. Mã nguồn là cô tự đi ăn cắp Họp báo cũng là cô nhất quyết muốn tổ chức.”
“Tô Mạn Ni, cô tham lam nên cô đáng nhận kết cục này.”
Tô Mạn Ni thở hổn hển, ánh mắt hằn học dán chặt vào tôi.
“Tôi không cam tâm! Tại sao cô lại may mắn đến vậy! Tại sao cô lại vớ được bảo vật như Cố Diễn Châu?!”
“Tôi hiểu rồi! Công nghệ cốt lõi là do Cố Diễn Châu viết đúng không? Tôi chỉ thiếu một chút nữa! Nếu lúc đó tôi cũng lôi kéo được anh ta…”
Tôi bật cười.
“Cô lôi không được đâu.”
“Vì cô xem thường anh ấy. Trong mắt cô, anh ấy chỉ là đồ bỏ đi.”
“Còn tôi, vào lúc anh ấy thảm hại nhất, tôi đã trao cho anh ấy sự tôn trọng.”
“Tô Mạn Ni, trên đời này không có cái gọi là vận may vô cớ. Mọi may mắn đều là sự phản chiếu từ tầm nhìn.”
Tô Mạn Ni đơ người.
Sau đó, cô ta như bị rút sạch sức lực, ngồi thụp xuống đất, tựa lưng vào tường, ôm mặt nức nở không thành tiếng.
Đó là cảm giác tuyệt vọng đến tận cùng.
Ra khỏi trại giam, ánh nắng rực rỡ trải đầy đường.
Cố Diễn Châu đứng dựa vào xe chờ tôi, tay cầm hai ly trà sữa.
“Xử lý xong rồi à?”
“Ừ.”
Tôi đón lấy ly trà, hút một ngụm. Vị ngọt vừa vặn.
Nhưng những ngày yên bình chẳng kéo dài được bao lâu.
Sau khi sản phẩm “Thiển Châu AI” ra mắt, lượng người dùng mỗi ngày tăng bùng nổ, trực tiếp đạp lên miếng bánh của các ông lớn trong ngành.
Lão sếp cũ đang hấp hối bám víu sự sống, liên kết với vài tay trùm trong ngành, phát động một cuộc vây quét toàn diện nhằm vào chúng tôi.
Họ cắt toàn bộ nguồn tài nguyên tính toán.
Với một công ty AI, không có tính toán, đồng nghĩa với mất đi trái tim.
Từng chiếc máy chủ lần lượt ngừng hoạt động.
Bên trong công ty, bầu không khí đầy bất an. Một số nhân viên mới bắt đầu lén lút gửi CV đi nơi khác.
Trong phòng họp, không khí nặng nề như đổ chì.
“Giám đốc Lâm nếu cứ tiếp tục thế này, chúng ta không trụ nổi ba ngày nữa.”
Giám đốc vận hành vã mồ hôi, giọng đầy lo lắng.
Tôi ngồi ở ghế đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Gấp gì chứ.”
Tôi liếc sang chiếc ghế trống bên cạnh.
Hôm nay, Cố Diễn Châu không đến.
Ba ngày trước, anh nói phải về nhà một chuyến, rồi hoàn toàn mất liên lạc.
Có người bắt đầu thì thầm.
“Cố tổng bỏ trốn rồi sao?”
“Dù gì cũng là thiếu gia, chơi cho vui thôi. Gặp khó thì rút chứ sao nữa.”
Tôi lạnh lùng liếc qua người vừa nói.
“Im miệng.”
“Để đạn bay thêm chút nữa.”
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở.
Cố Diễn Châu bước vào, bụi bặm đầy người.
Phía sau anh là một hàng dài luật sư mặc vest đen, dáng vẻ sắc bén.
Anh đặt một xấp tài liệu dày cộp lên bàn.
“Chuyện tính toán, giải quyết rồi.”
“Tiện thể, chuẩn bị cả hợp đồng mua lại.”
Mọi người đều sững sờ.