Chương 5 - Cổ Phần Của Tôi
Mặt các nhà đầu tư thì xanh như tàu lá.
Mặt sếp công ty cũ đen như đáy nồi.
Dưới khán đài, đám phóng viên như ngửi thấy mùi máu, đèn flash chớp liên tục, tiếng máy ảnh vang lên không dứt.
“Vu khống! Đây là tấn công mạng!”
Cuối cùng, Tô Mạn Ni cũng rút được dây nguồn, màn hình lớn vụt tắt.
Cô ta tóc tai rối bời, chỉ tay xuống phía tôi, ánh mắt hằn học như quỷ:
“Là Lâm Thiển! Chính cô ta! Cô ta ghen tỵ với tôi nên mới hack hệ thống!”
Vương Cường cũng hoàn hồn lại, gào lên:
“Bảo vệ! Bắt con nhỏ đó lại! Đây là tội phạm thương mại!”
Hơn chục bảo vệ lập tức bao vây tôi và Cố Diễn Châu.
Khách khứa xung quanh sợ hãi dạt ra, để lại một khoảng trống giữa sảnh tiệc.
“Lâm Thiển, đời cô đến đây là hết!” – Tô Mạn Ni đứng trên sân khấu, mặt mũi vặn vẹo vì khoái chí – “Tôi sẽ khiến cô ngồi tù rục xương!”
Trong phòng livestream, bình luận bắt đầu đổi chiều:
“Biết ngay mà, không lý gì xảy ra sự cố lớn như thế. Hóa ra có người chơi xấu.”
“Cô này độc ác thật. Không chịu nổi việc đồng nghiệp cũ thành công?”
Cố Diễn Châu bước lên một bước, chắn trước mặt tôi.
Anh tháo cúc áo vest, ánh mắt sắc lạnh, vào thế thủ như sẵn sàng đánh nhau.
“Muốn động tới cô ấy, qua xác tôi trước đã.”
Khí thế của anh khiến đám bảo vệ chùn bước, không ai dám xông lên.
Tôi nhẹ nhàng kéo anh ra sau, móc trong túi ra một chiếc USB.
Tôi bình tĩnh bước lên sân khấu.
“Tô Mạn Ni, cô nói tôi hack hệ thống?” – Tôi giơ USB lên – “Vậy có dám để tôi cắm cái này vào, cho mọi người thấy sự thật không?”
Ánh mắt Tô Mạn Ni dao động:
“Đừng mơ! Ai biết trong đó có phải virus không!”
“Không dám à?”
Tôi cười nhạt, rồi ném thẳng USB cho viên cảnh sát đang đứng gần đó – họ vừa đến sau khi có người báo án.
“Thưa anh, trong này có đầy đủ nhật ký phát triển mã nguồn, và cả bằng chứng Tô Mạn Ni thuê hacker xâm nhập trái phép vào máy chủ cá nhân của tôi để đánh cắp bí mật thương mại.”
“Còn nữa, trong chương trình Peppa Pig đó, tôi cài sẵn một module báo cáo tự động.”
Tôi chỉ lên màn hình đã tắt:
“Chỉ cần chạy đoạn mã bị đánh cắp đó, hệ thống sẽ lập tức gửi tọa độ và gói bằng chứng đến trung tâm an ninh mạng.”
“Lúc này, có lẽ họ đã mở hồ sơ điều tra rồi.”
Vừa dứt lời, bộ đàm trên vai viên cảnh sát phát ra tiếng báo.
Sắc mặt cảnh sát đội trưởng thay đổi, anh ta phất tay:
“Bắt Tô Mạn Ni và Vương Cường! Tình nghi phạm tội nghiêm trọng về gian lận và trộm cắp dữ liệu doanh nghiệp!”
Khi còng tay lạnh ngắt khóa vào cổ tay, Tô Mạn Ni hoàn toàn sụp đổ.
“Tôi là người được trọng sinh! Tôi là nữ chính mà! Tại sao lại thế này?! Kịch bản sai rồi!”
Cô ta điên cuồng vùng vẫy, nhưng bị cảnh sát giữ chặt.
Khi lướt ngang qua tôi, tôi ghé sát tai cô ta, khẽ nói:
“Ồ, cô cũng biết mình trọng sinh à? Tiếc thật, não cô không trọng sinh theo.”
“N+1 cô không lấy, lại đòi lấy còng số 8. Cũng là cô tự chọn thôi.”
Tô Mạn Ni bị kéo đi, tiếng gào khóc của cô ta dần tan biến sau cánh gà.
Ông sếp cũ mặt không còn giọt máu, ngồi phịch xuống ghế như xác không hồn.
Buổi họp báo chính thức trở thành một trò hề.
Cổ phiếu công ty ngay lập tức… nằm sàn.
Tôi đứng giữa hội trường hỗn loạn, nhìn Cố Diễn Châu.
Anh đang nhìn tôi, trong mắt là ý cười sáng rỡ.
“Thỏa mãn chứ?” – anh hỏi.
“Tạm ổn.” – Tôi nhún vai – “Mới chỉ là món khai vị thôi mà.”
6
Tô Mạn Ni bị bắt, kéo theo cả gã chó săn Vương Cường.
Công ty cũ vì muốn cắt lỗ, ngay trong đêm đã ra thông báo sa thải cả hai và giải tán luôn cái gọi là “bộ phận mới”.
Những đồng nghiệp từng cười nhạo tôi vì không theo về bộ phận đó, chỉ sau một đêm… đều thất nghiệp.
Còn tôi và Cố Diễn Châu, sau trận chiến ấy, một bước thành danh.
Màn kịch ở buổi họp báo lại trở thành… quảng cáo tuyệt vời nhất cho chúng tôi.
Giới đầu tư thực sự đã nhìn thấu trình độ kỹ thuật đằng sau “con heo hồng” — khả năng cài khóa logic không thể gỡ vào một hệ thống chặt chẽ đến thế, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thực lực.
Vòng gọi vốn thiên thần nhanh chóng được chốt.
Ba mươi triệu.
Tôi và Cố Diễn Châu dọn ra khỏi cái căn hộ cũ kỹ, chuyển lên thuê nguyên một tầng văn phòng tại trung tâm thành phố.
Tiệc ăn mừng, ai nấy đều rất vui.
Cố Diễn Châu uống hơi quá chén.
Bình thường anh ít nói, nhưng lúc say lại dính người như một chú chó lớn.
Mọi người biết ý rút lui sớm, trong phòng chỉ còn lại hai đứa tôi.
Cố Diễn Châu tựa vào sofa, lỏng cà vạt, ánh mắt mơ màng nhìn tôi.
“Lâm Thiển…”
“Hửm?”
Tôi đang dọn dẹp bàn tiệc, thì bỗng thấy eo mình bị siết lại.
Cố Diễn Châu ôm chặt tôi từ phía sau, má nóng rực áp sát vào cổ tôi.
“Đừng bỏ rơi anh.”
Giọng anh nhỏ, mang theo chút run rẩy mong manh.
“Kiếp trước… anh đã nhìn em chết mà không làm được gì cả…”
Tôi sững người.
Kiếp trước?
Anh… cũng trọng sinh?
Tôi lập tức xoay người lại, nâng mặt anh lên.