Chương 3 - Có Một Đứa Con Gái
Một trăm mười chín vạn.
Không mua nổi một câu: “Hiểu Đường, con vất vả rồi.”
Không mua nổi một câu: “Cảm ơn chị.”
Không mua nổi sự công nhận từ mẹ ruột.
Ba giờ sáng, tôi đưa ra quyết định:
Không gửi nữa.
Một xu cũng không.
Tôi không phải cái máy rút tiền.
Tôi là con người.
5.
6.
Tôi nằm mơ cũng không ngờ, sự thật còn quá đáng hơn tôi tưởng.
Tuần thứ hai sau khi cắt tiền, tôi nhận được một tin nhắn WeChat từ một số lạ.
Là Lưu Phương – bạn cấp ba.
Mấy năm nay không liên lạc.
“Hiểu Đường, mẹ cậu có phải đang ở nhóm cư dân khu XX không?”
“Không biết, sao thế?”
Cô ấy gửi một ảnh chụp màn hình.
Là đoạn trò chuyện trong nhóm WeChat.
Tên nhóm là “Nhóm cư dân khu XX”.
Ảnh đại diện mẹ tôi đang nói chuyện trong đó.
Bà đang gõ:
“Con trai tôi hiếu thảo lắm, tiền mua nhà đều là nó tự kiếm, tôi không phải bỏ ra xu nào.”
Có người hỏi: “Bác Linh, bác không phải còn có con gái nữa à?”
Mẹ tôi trả lời: “Con gái thì có ích gì? Gả đi rồi thì như nước đổ ra ngoài, không trông cậy được.”
Lại có người hỏi: “Thế tiền mua nhà thực sự đều do con trai bác bỏ ra sao?”
Mẹ tôi trả lời: “Chứ sao nữa! Tiền đặt cọc năm mươi vạn, đều là con trai tôi tự kiếm. Con tôi từ nhỏ đã có chí, không như con nhà người ta, chỉ biết ăn bám.”
Tôi nhìn màn hình, tay run lên.
Tiền đặt cọc năm mươi vạn.
Trong năm mươi vạn đó, có sáu mươi tám vạn là tôi bỏ ra.
Không đúng, phải nói là cả năm mươi vạn đều là tôi bỏ ra.
Em trai tôi không bỏ ra một xu nào.
Nhưng trong lời mẹ tôi, tất cả đều là nó “tự kiếm”.
Còn tôi thì sao?
“Không trông cậy được.”
Tôi tiếp tục lướt qua các ảnh chụp màn hình.
Vẫn còn nữa.
Có người hỏi mẹ tôi: “Bác Linh, con gái bác giờ thế nào?”
Mẹ tôi nói: “Đừng nhắc đến nó nữa, lấy phải thằng chồng vô dụng, đến giờ còn đi thuê nhà. Tôi nói thật, con gái học nhiều để làm gì? Không bằng con trai tôi, tuy học hành thường thôi, nhưng biết kiếm tiền.”
Lưu Phương nhắn thêm: “Hiểu Đường, tớ không biết có nên gửi cậu xem không, nhưng tớ nghĩ cậu nên biết.”
Tôi không trả lời cô ấy.
Tôi lưu lại từng ảnh chụp một.
Tổng cộng mười bảy tấm.
Toàn là mẹ tôi khoe con trai, hạ thấp con gái trong nhóm.
“Con trai tôi giỏi giang.”
“Con gái tôi vô dụng.”
“Tiền mua nhà là con trai bỏ ra.”
“Con gái gả đi rồi, không trông cậy được.”
Từng câu, từng chữ, như dao cứa vào tim tôi.
Tôi đặt ảnh chụp và danh sách chuyển khoản nhiều năm qua cạnh nhau.
Một bên là một trăm mười chín vạn chuyển khoản.
Một bên là: “Không trông cậy được”, “Vô dụng”.
Tôi bỗng bật cười.
Cười một lúc, nước mắt lại rơi.
Trương Viễn về nhà, thấy tôi ngồi đờ đẫn trên ghế sofa.
“Sao thế em?”
Tôi đưa điện thoại cho anh.
Anh xem xong, sắc mặt thay đổi.
“Mẹ em…”
“Ừ.”
“Tiền bao năm nay…”
“Bà nói là do em trai em bỏ ra.”
Anh im rất lâu.
“Hiểu Đường, em định làm gì?”
Tôi nhìn anh.
“Em muốn tính sổ cho rõ.”
6.
7.
Cuối tuần, tôi về quê.
Không báo trước, cứ thế về.
Mẹ tôi mở cửa ra thấy tôi thì sững lại.
“Hiểu Đường? Sao con lại về?”
“Về thăm nhà.”
Tôi bước vào.
Em trai không có nhà, em dâu đưa con ra ngoài.
Chỉ có mẹ tôi ở nhà.
“Ăn gì chưa? Mẹ nấu mì cho con nhé?”
“Không cần đâu.”
Tôi ngồi xuống ghế sofa, nhìn bà.
“Mẹ, con muốn hỏi mẹ một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Tiền mua nhà của em, là ai bỏ ra?”
Sắc mặt bà thay đổi.
“Tất nhiên là em con bỏ ra rồi.”
“Là toàn bộ do nó bỏ ra?”
“Ừ thì…”
“Tiền đặt cọc sáu mươi tám vạn, toàn là nó bỏ ra?”
Bà không nói gì nữa.
Tôi lấy điện thoại ra, mở phần chuyển khoản.
“Mẹ nhìn xem.”
Tôi đưa điện thoại cho bà.
“Đây là tiền con đã gửi về cho mẹ bao năm qua.”
Bà cúi đầu nhìn.
Nhìn một cái, lại nhìn cái nữa.
Sắc mặt ngày càng trắng bệch.
“Một trăm mười chín vạn.” Tôi nói. “Trong đó, sáu mươi tám vạn là tiền đặt cọc mua nhà cho em.”
“Hiểu Đường, mẹ…”
“Trong nhóm cư dân, mẹ nói tiền mua nhà đều là do em con tự kiếm.”
Sắc mặt bà càng trắng.
“Sao… sao con biết?”
“Có người gửi ảnh chụp cho con.”
Tôi kéo sang các ảnh chụp màn hình.
“Mẹ nhìn đi, đây là những gì mẹ nói.”
“‘Con trai tôi hiếu thảo, tiền mua nhà là do nó tự kiếm.’”
“‘Con gái thì có ích gì? Gả đi rồi là nước đổ ra ngoài, không trông cậy được.’”
“‘Tiền đặt cọc năm mươi vạn, toàn bộ là con trai tôi kiếm được.’”
Tôi đọc từng câu.
Tay mẹ tôi bắt đầu run.
“Hiểu Đường, mẹ không có ý đó…”
“Vậy mẹ có ý gì?”
Tôi nhìn bà.
“Con bỏ ra sáu mươi tám vạn, mẹ nói là do em bỏ ra hết. Bao năm qua con gửi hơn trăm vạn, mẹ nói con không trông cậy được.”
“Mẹ chỉ tiện miệng nói thôi mà…”
“Tiện miệng nói?”
Tôi bật cười.
“Mẹ có biết bao năm qua con sống thế nào không?”
Tôi đứng dậy.
“Con ở suốt năm năm trong căn phòng ngăn tám mét vuông. Mùa hè không máy lạnh, mùa đông không sưởi. Mỗi tháng nhận lương, con gửi mẹ ba ngàn trước, rồi trả nợ, rồi đóng tiền nhà. Tiền còn lại, đủ ăn đã là tốt rồi.”
“Con ba mươi tuổi mới cưới. Cưới xong không tổ chức tiệc, vì không có tiền. Mua nhà? Đến giờ vẫn chưa, vì tiền đều đưa cho mẹ cả.”
“Còn mẹ thì sao? Mẹ nói với người ta con không trông cậy được. Mẹ nói với hàng xóm là mẹ chỉ có một đứa con.”
Mẹ tôi há miệng, nước mắt rơi xuống.
“Hiểu Đường, mẹ sai rồi… mẹ không nên nói thế…”
“Không nên?”
Tôi nhìn nước mắt của bà, bỗng thấy thật chua chát.
“Mẹ, mẹ không phải là ‘không nên nói vậy’. Mẹ vốn dĩ đã nghĩ như thế.”
“Trong lòng mẹ, con trai mới là con, còn con gái chỉ là cái máy rút tiền.”
“Con trai có tiền đồ là điều đương nhiên, con gái hy sinh cũng là điều đương nhiên.”