Chương 6 - Cô Gái Không Chân Và Căn Nhà Ma

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Về sau giếng bị lấp, nhà cao tầng xây lên, cô vẫn không thể đi xa.

Người thuê nhà thay hết lượt này đến lượt khác.

Có người sợ đến mức nửa đêm dọn đi.

Có người mời pháp sư đến dán bùa.

Cũng có người vứt rác bừa bãi đầy nhà.

Nhưng cô chưa từng làm hại bất kỳ ai.

Cô vẫn nhớ hơn mười năm trước, trên lầu từng có một đôi vợ chồng trẻ sinh sống.

Người chồng mỗi lần say rượu lại đập phá đồ đạc.

Người vợ ôm con trốn trong phòng ngủ, không dám phát ra tiếng.

Có một lần đứa trẻ nửa đêm sốt cao, người đàn ông khóa trái cửa rồi bỏ đi, hai mẹ con kêu đến khản cả giọng.

Cố Oản Tình bay quanh khe cửa mấy vòng.

Cuối cùng, cô làm cho những chiếc đèn cảm ứng ngoài hành lang lần lượt sáng lên, lại khiến chiếc chuông gió nhà hàng xóm tầng dưới rung mãi không ngừng.

Người hàng xóm khoác áo chạy ra xem, nghe thấy tiếng đứa trẻ khóc bên trong nên gọi ban quản lý tới phá cửa.

Ngày hôm sau, gia đình ấy chuyển đi.

Không ai biết rốt cuộc người giúp họ là ai.

Chỉ có Cố Oản Tình ngồi trên bậu cửa sổ, nghe người phụ nữ đứng dưới lầu liên tục nói “cảm ơn”, rồi lặng lẽ vén mái tóc bay tán loạn ra sau tai.

– Tôi không phải muốn lưu lại nhân gian để làm người tốt gì đâu. – Cô ấy dừng một chút, như sợ tôi hiểu lầm, giọng hạ thấp. – Chỉ là đứa trẻ ấy khóc dữ quá. Tôi nghe không nổi.

Tôi nhìn cô ấy, nhớ lại mỗi lần tôi sốt, cô ấy luôn canh bên giường, rồi những hôm tôi tăng ca về muộn, chiếc đèn ngủ nhỏ trong phòng khách vẫn luôn được bật sẵn.

Miệng cô ấy thì cay nghiệt, tay lại chẳng chạm được vào thứ gì, vậy mà lúc nào cũng có thể âm thầm chừa cho người khác một con đường lui ở những nơi không ai để ý.

– Tôi chỉ muốn đợi một người. – Cô ấy khẽ nói. – Sau này đợi quá lâu, đến dáng vẻ của người ấy tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.

Tôi ngồi xuống bên cạnh, đưa tay qua dừng trên mu bàn tay cô ấy.

Tôi không thể nắm lấy cô.

Bàn tay tôi xuyên qua lớp ánh sáng mờ nhạt ấy, chỉ chạm phải một luồng lạnh mang theo hương dành dành.

– Em gái cô thì sao?

– Chắc đã có kiếp sau của riêng mình từ lâu rồi.

– Còn cô?

Cố Oản Tình cười khẽ.

– Trước kia tôi luôn nghĩ, nếu mình đi rồi thì sẽ không còn ai nhớ rằng tôi từng đợi một người. Bây giờ nghĩ lại, có đợi được hay không cũng chẳng còn quan trọng đến thế.

Tim tôi bỗng chua xót.

Người cô đợi đã đi xa từ lâu, sợi dây níu giữ cô cũng đã đứt.

Cuối cùng cô cũng có thể rời khỏi căn nhà này.

Lẽ ra tôi phải vui cho cô, nhưng trong ngực lại như bị nhét một cục bông ướt, nghẹn đến mức không sao thở nổi.

Hôm ấy tôi xin nghỉ làm, chạy sang gõ cửa nhà Lục Duật An.

Anh vừa mở cửa, tôi đã kéo người ra ngoài.

– Anh từng nói có thể dẫn hồn, là thật sao?

Sắc mặt Lục Duật An thay đổi.

Sau khi vào nhà, anh không lập tức lấy bùa ra mà trước tiên ngồi xuống đối diện Cố Oản Tình.

Bóng dáng cô ấy đã rất nhạt, đến hoa văn chìm trên áo cũng gần như không nhìn rõ.

– Cố tiểu thư. – Anh hỏi. – Cô có muốn đi không?

Cố Oản Tình nhìn tôi một cái.

Tôi cắn môi, không trả lời thay cô.

Cô đã bị giam giữ quá lâu.

Tôi không thể vì không nỡ mà lại dùng chính sự không nỡ của mình để giữ cô ở lại.

Cố Oản Tình chậm rãi gật đầu.

– Tôi muốn.

Lục Duật An lấy từ hộp dụng cụ ra một chiếc chuông đồng cũ, sau đó trải một tờ giấy trắng tinh lên bàn.

Anh không đọc thứ chú ngữ đáng sợ nào, chỉ viết tên cô, ngày sinh cùng một câu nguyện rất ngắn.

– Dẫn hồn không phải tiêu diệt. – Anh ngẩng đầu nói với tôi. – Chỉ là đưa cô ấy đến nơi cô ấy nên đến. Hồn phách của cô ấy rất sạch, sẽ đi rất bình an.

Tôi nhìn chằm chằm tờ giấy, cổ họng nghẹn lại.

– Có đau không?

Cố Oản Tình bật cười trước:

– Trình Kiến Vi, tôi đã chết một lần rồi.

– Vậy cũng không được đau. – Tôi nói.

Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.

– Được, không đau.

8

Nghi thức dẫn hồn được định vào đêm Trung thu.

Lục Duật An nói hôm đó trăng sáng, lòng người cũng dễ an định hơn.

Anh chuẩn bị trong nhà từ ba ngày trước.

Nói là chuẩn bị, thật ra cũng chẳng có bao nhiêu thứ huyền bí.

Trên bậu cửa sổ đặt một bát nước trong, trên bàn bày hoa dành dành cô ấy thích, giữa phòng khách chừa lại một khoảng trống sạch sẽ.

Cố Oản Tình rất hài lòng với hoa dành dành, nhưng lại cực kỳ soi mói bánh Trung thu tôi mua.

– Vì sao nhân bánh này lại là bò cay?

– Hương vị sáng tạo.

– Hoang đường.

Cuối cùng cô ấy vẫn ghé lại ngửi một cái rồi đánh giá:

– Hoang đường, nhưng rất thơm.

Tôi bật cười, rồi suýt nữa lại rơi nước mắt.

Mấy ngày này Cố Oản Tình càng lúc càng nhạt đi.

Cô ấy không thể mở tivi nữa, điều khiển sẽ xuyên qua tay; cũng không thể khiến Tiểu Bạch dừng lại, robot hút bụi cứ thế chui thẳng qua tà váy.

Cuối cùng cô ấy dứt khoát ngồi bên cửa sổ nhìn người dưới lầu qua lại.

Tôi mang công việc về nhà làm.

Máy tính mở trước mặt, ngón tay gõ bàn phím, khóe mắt lại cứ liếc sang cô ấy.

Cô ấy phát hiện ra, lập tức chê tôi phiền.

– Cô nhìn tôi như vậy, giống đang canh một bát canh sắp nguội.

– Vậy cô chính là bát canh của tôi.

– Trình Kiến Vi, lời cô nói càng lúc càng không có văn vẻ.

– Tôi viết báo cáo công việc mà, có văn vẻ mới lạ.

Cô ấy muốn cười, nhưng đuôi mắt lại hơi đỏ.

Chiều hôm ấy, Lục Duật An xách nguyên liệu sang, nấu một bàn thức ăn.

Sườn chua ngọt, cá vược hấp, củ sen nhồi nếp hoa quế, còn có một bát mì nước trong.

Tôi hỏi:

– Sao lại có mì nữa?

Lục Duật An đáp:

– Lần đầu Cố tiểu thư gặp cô, cô đang nấu mì.

Cố Oản Tình ngồi phía đối diện bàn ăn, nhìn bát mì ấy rất lâu không nói gì.

Tôi nhớ đến đêm mưa sấm chớp hôm đó.

Nước mì trào khỏi nồi.

Còn tôi rõ ràng sợ đến tê cả da đầu vẫn phải ngồi xuống thương lượng hợp đồng với một con ma.

Khi ấy tôi chỉ cảm thấy mình xui xẻo đến tận cùng.

Nào ngờ về sau lại có người nhớ cả bát mì đã nở nhũn ấy.

Ăn xong, Cố Oản Tình bảo Lục Duật An dạy cô viết vài chữ giản thể.

Cô ấy học rất nhanh, chỉ luyện hai lần đã viết đẹp hơn tôi.

Cô viết “tạm biệt”.

Rồi viết “bình an”.

Cuối cùng, ngòi bút dừng lại ở hai chữ “đôi bên”.

– Từ này rất hay. – Cô ấy nói.

Lục Duật An gật đầu:

– Ừ, rất hay.

Đêm dần khuya, vầng trăng chậm rãi lên đến chính giữa ô cửa sổ.

Cố Oản Tình thay chiếc sườn xám xanh nhạt tôi tìm được ở chợ đồ cũ. Bộ đồ đã rất cũ, nhưng đường kim mũi chỉ vẫn tinh tế. Sau khi mặc lên, dáng người cô ấy cuối cùng cũng rõ ràng hơn một chút.

Cô đứng trước gương xoay một vòng, hiếm khi lộ vẻ ngượng ngùng.

– Đẹp không?

Tôi đáp:

– Rất đẹp.

– Đẹp hơn bộ màu trắng ngà kia à?

– Bộ nào cũng đẹp.

Cô ấy hài lòng, giơ tay cài cây trâm gỗ lên tóc.

Lục Duật An đặt chiếc chuông đồng lên bàn rồi tắt đèn lớn trong phòng khách. Chỉ còn chiếc đèn ngủ nhỏ vẫn sáng, một quầng vàng ấm áp, giống như tâm sự của căn nhà nhỏ này vẫn không nỡ tắt đi.

Anh khẽ đọc lời nguyện.

Chuông đồng vang lên khe khẽ.

Trong phòng không có sấm chớp hay cuồng phong.

Gió ngoài cửa sổ chỉ khẽ lướt qua những bông dành dành, hương hoa theo khe cửa len vào.

Đầu ngón tay Cố Oản Tình bắt đầu phát sáng trước tiên.

Ánh sáng vụn nhỏ men theo cổ tay lan dần lên trên, như ánh trăng rơi xuống mặt nước.

Tôi đứng trước mặt cô ấy, cố sức ghi nhớ dáng vẻ này.

Nét kiêu ngạo mỗi khi hơi nhướng mày.

Vẻ mặt ghét bỏ mỗi khi nhìn thấy tất của tôi.

Cả dáng vẻ nghe phải một câu thoại buồn cười, rõ ràng muốn cười nhưng nhất quyết không chịu thừa nhận.

Tôi có rất nhiều lời muốn nói.

Muốn bảo cô ấy kiếp sau nhất định phải sống trong một căn nhà sáng sủa.

Phải có đồ ăn ngon.

Phải có người đợi cô ấy về nhà.

Nhưng cuối cùng, tôi chỉ nói:

– Cố Oản Tình, trên đường đừng sợ.

Cô ấy nhìn tôi rồi nhẹ nhàng đưa tay ra.

Lần này, tay tôi không xuyên qua nữa.

Đầu ngón tay cô ấy đặt vào lòng bàn tay tôi, lành lạnh, giống như cơn gió đầu tiên của một đêm đầu thu.

Cảm giác ấy chỉ tồn tại vài giây rồi dần dần tan biến.

– Trình Kiến Vi. – Cô ấy nói. – Cô cũng đừng lúc nào cũng tự mình gánh hết mọi chuyện.

Sống mũi tôi cay lên, chỉ có thể dùng sức gật đầu.

Cô ấy lại nhìn sang Lục Duật An.

– Lục tiên sinh.

Lục Duật An đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc.

– Cố tiểu thư.

– Nhà bếp giao cho anh.

Lục Duật An khựng lại một chút, sau đó thấp giọng đáp:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)