Chương 7 - Cô Gái Không Chân Và Căn Nhà Ma
– Được.
Cố Oản Tình cuối cùng cũng bật cười.
Ánh sáng thu lại quanh người cô ấy, giống như một ngọn đèn được ai đó nhẹ nhàng nâng lên rồi mang đi.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng.
Trong phòng lại yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ tiếng hít thở của chính mình.
Sau khi cô ấy biến mất, chiếc chuông đồng trên bàn khe khẽ rung lên một cái rồi dừng hẳn.
Tôi đứng rất lâu.
Đến khi chân hơi tê mới nhận ra trên bàn trà xuất hiện thêm một tờ giấy ghi chú.
Trên đó là những chữ giản thể cô ấy vừa học, được viết từng nét ngay ngắn:
“Đôi bên.”
9
Buổi sáng đầu tiên sau khi Cố Oản Tình rời đi, tôi tỉnh rất sớm.
Ánh nắng chiếu vào phòng khách, rơi xuống chỗ cô ấy thường ngồi.
Nơi đó trống không.
Đệm sofa cũng chẳng có vết lõm.
Tôi theo bản năng muốn gọi cô ấy ra chê quầng thâm dưới mắt mình, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.
Con người rồi cũng phải học cách chấp nhận những chỗ trống.
Nhưng chấp nhận không có nghĩa là quên đi.
Tôi bỏ bản “Dự thảo quy tắc ở chung” vào túi hồ sơ trong suốt, đặt chung với cây trâm gỗ và tờ giấy ghi chú cô ấy để lại.
Điều thứ mười hai là do cô ấy bổ sung sau này:
“Khi bạn cùng nhà bị bệnh, người còn lại không được giả vờ không biết.”
Cô ấy chưa từng bị bệnh.
Ngược lại có lần tôi sốt, cô ấy ngồi bên giường suốt cả đêm, chỉnh điều hòa lên hai mươi sáu độ, còn nhân lúc tôi mơ màng gọi Lục Duật An mang thuốc sang.
Khi đó tôi còn chê cô ấy cứ lải nhải bên tai, chẳng khác nào một lang y già không có giấy phép.
Bây giờ nhớ lại, trong ngực bỗng trống đi một khoảng, rồi lại được lấp đầy bằng một chút ấm áp rất nhẹ.
Lục Duật An không vội nói mấy lời an ủi.
Anh chỉ để lại cho tôi một nồi cháo.
Cháo trắng nấu cùng bí đỏ và kê, vừa đủ cho tôi ăn hai bữa.
Trên nắp nồi đè một tờ giấy ghi chú, nét chữ ngay ngắn:
“Nhớ ăn cơm.”
Tôi nhìn bốn chữ ấy, bỗng bật cười.
Nếu Cố Oản Tình còn ở đây, chắc chắn sẽ chê chữ anh cứng quá, không đẹp bằng nét chữ trâm hoa của cô ấy.
Một tuần sau, luật sư của Lương Cảnh Xuyên gửi email cho tôi, nói anh ta đồng ý ký cam kết không liên lạc nữa, cũng sẽ trả lại chiếc chìa khóa từng tự ý giữ.
Cuối thư còn có một câu:
“Tình trạng tinh thần của anh Lương hiện không tốt, mong cô thông cảm.”
Tôi trả lời:
“Xin đưa anh ta đi bệnh viện, đừng đến tìm tôi.”
Đến đây, mọi chuyện mới xem như thực sự kết thúc.
Tôi không có hứng chạy theo một kẻ tồi tệ để đòi chút hối hận muộn màng.
Anh ta sợ cũng được.
Hối hận cũng được.
Đó đều là bài học của riêng anh ta.
Tôi còn bận đi làm, ăn cơm, đóng tiền điện nước, còn phải từng chút một thu xếp cuộc sống của mình cho ra dáng.
Không rảnh giữ hộ cảm xúc cho anh ta.
Tháng Mười, dự án khuyến mãi của siêu thị kết thúc.
Quản lý phát cho tôi một khoản thưởng.
Không nhiều, nhưng cầm trong tay lại rất thực tế.
Tôi đứng trước cây ATM ngân hàng nhìn số dư một lúc, quyết định thay một chiếc đèn mới cho nhà.
Tôi không mua loại đèn cung đình cầu kỳ, chỉ chọn một chiếc đèn ốp trần đường nét đơn giản, ánh sáng ấm, có điều khiển từ xa.
Ngày lắp đèn, Lục Duật An sang giúp.
Anh đứng trên thang tháo đèn cũ, động tác rất thành thạo.
Tôi đứng dưới giữ thang, không nhịn được nói:
– Cố Oản Tình chắc chắn sẽ chê cái này không đủ thanh nhã.
– Cô ấy sẽ chê trước. – Anh cúi xuống nhìn tôi. – Sau đó buổi tối sẽ lén bật lên.
Tôi bật cười.
Khi chiếc đèn mới sáng lên, cả phòng khách sáng bừng.
Tường vẫn cũ.
Sofa vẫn cũ.
Rèm cửa vẫn bạc màu.
Nhưng thứ âm lạnh từng thấm ra từ tận xương cốt đã gần như tan sạch.
Lục Duật An thu dọn hộp dụng cụ rồi hỏi:
– Tuần sau khu dân cư có chợ đồ cũ, muốn đi cùng không?
– Anh lại định mua đạo cụ trừ tà gì?
– Mua nồi. – Anh nói. – Cái nồi nhà tôi hỏng rồi.
Tôi nhìn anh:
– Lần trước anh chẳng phải nói mình biết nấu ăn sao?
– Biết.
– Vậy còn thiếu gì?
Tai Lục Duật An hơi đỏ lên, rất khó nhận ra.
– Thiếu một người chịu ăn cùng.
Tôi nhìn chiếc sofa trống trong phòng khách, nhớ tới câu Cố Oản Tình dặn cuối cùng: “Nhà bếp giao cho anh”, bèn bật cười:
– Được. Nhưng nồi anh mua, cơm anh nấu, bát cũng anh rửa.
Lục Duật An gật đầu, trong mắt có ý cười nhàn nhạt.
– Đều nghe cô.
10
Lại nửa năm trôi qua.
Mùa xuân đã về với khu phố cũ.
Hoa mộc lan trong ngõ nở rất sớm, những bông trắng nhô qua đầu tường, rơi xuống mái che xe điện.
Con mèo cam dưới lầu béo đến mức càng ngày càng giống một quả quýt.
Mỗi lần gặp tôi là nó cọ vào ống quần.
Lục Duật An lần nào cũng giả vờ ghét nó rụng lông, quay đầu lại vẫn đổ đầy thức ăn cho mèo.
Công việc của tôi ổn định dần.
Tiền tiết kiệm cũng đủ để trả một khoản đặt cọc nhỏ.
Bạn bè khuyên tôi chuyển sang khu chung cư mới hơn, bảo dù sao nơi này cũng từng là hung trạch, ở lâu trong lòng khó tránh khỏi lấn cấn.
Tôi suy nghĩ rất lâu nhưng không lập tức chuyển đi.
Căn nhà này từng nhìn thấy lúc tôi chật vật nhất.
Cũng chứng kiến tôi từng chút một nhặt lại cuộc sống của mình.
Nó từng chỉ là một căn hung trạch rẻ đến vô lý.
Bây giờ, nó lại chứa đựng sự can đảm mà tôi học được để nói “đừng vượt giới hạn nữa”, cũng chứa cả những ngày tháng có người âm thầm nhớ đến tôi.
Chủ nhà nghe nói tôi muốn thuê tiếp thì vui đến mức trong điện thoại nói liền ba chữ “được”.
Có lẽ ông ấy vẫn luôn nghĩ tôi không biết chuyện cũ của căn nhà.
Tôi cũng chẳng vạch trần, chỉ đưa ra hai điều kiện:
Sơn lại tường.
Thay cửa sổ kín hơn.
– Cô Trình, vậy phải tăng tiền đấy.
– Vậy tôi chuyển nhà.
– Sơn! Sơn ngay!
Tôi cúp điện thoại, quay vào bếp gọi:
– Lục Duật An, chủ nhà đồng ý sơn tường rồi.
Anh đang thái rau, ló đầu ra:
– Chọn màu gì?
Tôi nhìn về phía cửa sổ.
Ở đó có một chiếc bình thủy tinh mới mua, cắm đầy hoa dành dành.
Hoa là Lục Duật An mua.
Anh nói ngày trước chính vì ngửi thấy mùi hương này nên mới biết nhà bên cạnh có một cô gái cực kỳ thích sạch sẽ.
– Trắng ấm đi. – Tôi nói. – Cố Oản Tình sẽ thích.
Anh gật đầu.
Buổi tối, chúng tôi vẫn ăn cơm như thường lệ.
Lục Duật An làm sườn chua ngọt, tay nghề đã khá hơn lần đầu rất nhiều.
Tôi dựng điện thoại bên cạnh bàn, mở bộ phim cung đấu mà Cố Oản Tình thích càm ràm nhất.
Đúng lúc hoàng đế lại một lần nữa chẳng phân biệt phải trái mà trách phạt phi tần, tôi theo thói quen chờ nghe một câu “hôn quân vô năng”.
Phòng khách yên tĩnh.
Nhưng ngoài cửa sổ bỗng có một cơn gió thổi vào.
Hoa dành dành khẽ lay động.
Màn hình tivi lóe lên một cái.
Đúng lúc đó, một dòng bình luận trôi ngang:
“Mong bạn luôn được người khác trân trọng.”
Tôi gắp một miếng sườn, cúi đầu cười.
Tôi biết cô ấy đã đi rất xa.
Có lẽ đã có một cái tên mới, một gia đình mới.
Có lẽ vào một mùa xuân nào đó, khi ngửi thấy hương dành dành, cô ấy sẽ không hiểu vì sao lòng mình bỗng thấy an tâm.
Còn tôi cũng sẽ tiếp tục bước về phía trước.
Những chiếc thùng giấy chuyển nhà vẫn chất trong góc phòng ngủ, bên trong là bát đũa và sách tôi chuẩn bị mang đến căn nhà mới.
Đợi tiết kiệm đủ tiền, tôi sẽ chuyển đến nơi có thang máy, có ban công, nuôi vài chậu trầu bà sống dai thật dai.
Lục Duật An bảo anh có thể phụ trách nấu cơm.
Tôi nói trước tiên anh phải vượt qua mười hai điều gia quy mà người bạn cùng nhà trước đây của tôi để lại.
Ánh trăng rơi trên bức tường vừa sơn lại, màu trắng ấm yên tĩnh và sáng sủa.
Tôi đứng dậy đóng cửa sổ, rồi dán lại tờ giấy ghi hai chữ “đôi bên” lên cửa tủ lạnh.
Đứng trước tủ lạnh, ngón tay ấn lên tờ giấy ấy, tôi chậm rãi hiểu ra một chuyện.
Nhà không nằm trên giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Cũng không dựa vào việc ai đó bố thí cho mình một chiếc chìa khóa.
Có người nhớ bạn không ăn rau mùi.
Có người để đèn sáng chờ bạn về.
Người đã rời đi vẫn ở lại trong một vài chi tiết nhỏ bé nào đó để đồng hành cùng bạn.
Như vậy là đủ rồi.
Tôi tắt tivi, dọn bát đũa.
Ánh đèn ấm áp trong phòng khách rơi lên vai.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn rộng lớn như thế.
Gió luồn qua con ngõ cũ, mang theo chút hương hoa ẩm ướt.
Tôi xách túi rác, cùng Lục Duật An đi xuống lầu.
Con mèo cam nhảy khỏi bậc thềm, lẽo đẽo theo sau chân chúng tôi.
Phía trước, từng ngọn đèn đường lần lượt sáng lên.
Tôi biết, cuộc đời mình cũng sẽ như vậy.
Hết.