Chương 5 - Cô Gái Không Chân Và Căn Nhà Ma

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh từng chứng kiến quá nhiều chuyện bị nỗi sợ phóng đại.

Tiếng động lạ trong nhà cũ có thể chỉ là đường ống nước. Tiếng bước chân giữa đêm có khi là trẻ con tầng trên chạy nhảy. Cái gọi là “gặp tà” rất nhiều lúc chẳng qua vì tinh thần con người đã không chịu đựng nổi.

Nhưng quả thật cũng có một số ít linh hồn vì chấp niệm mà lưu lại nhân gian, không tìm được đường rời đi.

– Cố tiểu thư thuộc loại nào? – Tôi hỏi.

Lục Duật An vừa rửa rau vừa đáp, không nhìn cô ấy trong phòng khách.

– Cô ấy không hại người, cũng không hút sinh khí. Cô ấy ở lại đây, chắc hẳn còn tâm nguyện chưa hoàn thành.

Cố Oản Tình lạnh nhạt lên tiếng từ phòng khách:

– Không liên quan đến anh.

Anh tắt vòi nước, giọng vẫn ôn hòa:

– Tôi biết.

Trong khoảnh khắc ấy, Cố Oản Tình như bị câu nói này chặn họng, không nói thêm nữa.

Đến lúc này tôi mới hiểu, thứ Cố Oản Tình đề phòng trước giờ chưa bao giờ là pháp sư trừ tà.

Điều cô ấy không chịu nổi là có người vừa nhìn thấy mình đã lập tức coi cô ấy như tai họa, như một thứ phiền phức cần xử lý, chỉ hận không thể dùng một lá bùa đóng cô ấy trở lại bóng tối.

Lục Duật An không làm vậy.

Anh nhìn thấy cô ấy, cũng nhìn thấy giới hạn của cô ấy.

Cuối tháng Tám, ban quản lý thông báo sẽ kiểm tra hệ thống điện của toàn bộ tòa nhà, nói điện áp tầng sáu ban đêm không ổn định, hàng xóm phản ánh căn hộ chúng tôi thường xuyên bị nhảy cầu dao.

Vừa nghe tôi đã biết vấn đề nằm ở đâu.

Cố Oản Tình thường thức khuya xem phim, mỗi lần kích động lại khiến nhiệt độ trong nhà giảm mạnh. Hệ thống dây điện cũ sau khi bị ẩm quả thật không chịu nổi.

Nhưng tôi đâu thể nói với thợ điện rằng: “Bạn cùng phòng của tôi mỗi khi thấy hoàng đế làm chuyện ngu ngốc là sẽ tỏa âm khí.”

Vì vậy tôi chỉ có thể hẹn họ cuối tuần đến kiểm tra.

Cố Oản Tình biết chuyện, lập tức ngồi ngay ngắn trên sofa, sắc mặt rất khó coi.

– Để đàn ông lạ vào nhà?

– Là thợ điện, hơn năm mươi tuổi, mang bút thử điện tới.

– Cũng không được. – Cô ấy mím môi. – Họ sẽ nhìn thấy tôi.

– Cô trốn một lát đi.

– Tôi chưa bao giờ lén lén lút lút trốn tránh người khác.

Miệng nói cứng là vậy, ánh mắt cô ấy lại rơi xuống chiếc đèn ngủ nhỏ nơi góc tường.

Biểu cảm ấy khiến tôi nhớ đến lần đầu tiên cô ấy kể chuyện mình từng bị người ta dùng bùa trấn áp.

Cô ấy không sợ người lạ nhìn thấy bộ dạng của mình.

Cô ấy sợ người ta coi mình như một chuyện quái dị cần phải giải quyết.

Tôi ngồi xổm trước mặt cô ấy, ngẩng đầu nhìn lên.

– Vậy thì không trốn.

Tôi nói tiếp:

– Cô cứ ở trong phòng, khóa cửa lại. Tôi sẽ nói với thợ điện là phòng ngủ không tiện vào.

– Nếu họ nhất định muốn vào thì sao?

– Tôi sẽ bảo tôi vừa thất tình, bên trong chất đầy di vật của người yêu cũ. Ai bước vào thì phải chịu trách nhiệm bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi.

Cố Oản Tình nhìn tôi một lúc, bỗng quay mặt sang chỗ khác.

– Thô tục.

– Có tác dụng là được.

Người thật sự đến kiểm tra lại là hai thợ điện trẻ tuổi.

Họ kiểm tra rất kỹ, phát hiện cầu dao tổng đã cũ, lại tìm ra một đoạn dây điện trong phòng khách bị cây đinh trong tường cọ rách.

Chứng tỏ chuyện này chẳng liên quan gì đến ma quỷ.

Một người cầm thiết bị kiểm tra chỉ về phía cửa phòng Cố Oản Tình:

– Phòng này cũng phải kiểm tra một chút.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lục Duật An vừa hay xách hộp dụng cụ lên lầu.

Nghe rõ tình hình, anh trực tiếp nói:

– Phòng này tôi vừa kiểm tra rồi. Đường dây đi theo tường ngoài, biên bản tôi đã gửi trong nhóm của ban quản lý. Hai anh kiểm tra phòng khách là được.

Người thợ điện mở điện thoại xem thử, quả nhiên thấy những bức ảnh anh gửi vào buổi sáng nên không kiên trì nữa.

Sau khi họ rời đi, Cố Oản Tình mới bước ra khỏi phòng.

Cô ấy đứng bên cửa, vẻ mặt có chút mất tự nhiên.

– Anh kiểm tra từ lúc nào?

Tôi quay sang nhìn Lục Duật An.

Anh đặt chiếc ổ cắm mới mua lên bàn:

– Hai hôm trước tôi ngửi thấy phòng khách có mùi khét nên tiện tay kiểm tra rồi chụp lại vài tấm ảnh.

Cố Oản Tình im lặng một lúc rồi nói với anh:

– Chuyện hôm nay, coi như tôi nợ anh một lần.

Lục Duật An lắc đầu:

– Không cần nợ. Hàng xóm vốn dĩ nên giúp đỡ lẫn nhau.

Cô ấy dường như không quen với kiểu giúp người mà chẳng cầu báo đáp này, đầu ngón tay khẽ gõ hai cái lên mặt bàn. Một lát sau, cô ấy đẩy hộp bánh hoa quế cuối cùng tôi mua về phía anh.

– Thứ này tôi chỉ ngửi được, không ăn được. Anh cầm về ăn đi.

Lục Duật An nghiêm túc nhận lấy:

– Cảm ơn Cố tiểu thư.

Tôi nhịn cười, tiện tay chụp một tấm bánh hoa quế.

Hôm ấy, đèn phòng khách sáng trưng. Cầu dao tổng vừa thay phát ra tiếng ù rất khẽ, giống như một thứ âm thanh sinh hoạt bình thường đến không thể bình thường hơn.

Cố Oản Tình ngồi lơ lửng cách sofa hai centimet, Lục Duật An đứng trong bếp rửa tay.

Căn nhà cũ kỹ này vậy mà dần có chút dáng vẻ náo nhiệt của một mái nhà.

Buổi tối, Cố Oản Tình phá lệ đề nghị học cách dùng ứng dụng thanh toán.

– Cô lại muốn mua gì nữa? – Tôi lập tức cảnh giác.

– Tôi cũng có thể góp một phần chi tiêu trong nhà. – Cô ấy nói rất đương nhiên. – Cô đã mua cho tôi rất nhiều thứ.

Tôi nhìn hai bàn tay trống không của cô ấy:

– Cô lấy gì mà góp?

Cô ấy im lặng một lát rồi rút từ cây trâm gỗ cũ ra một mảnh vàng lá đã phai màu.

Có lẽ đó là món trang sức cô ấy để lại từ khi còn sống. Mỏng như cánh ve, nhưng được gìn giữ vô cùng cẩn thận.

– Cái này có thể đổi lấy tiền.

Tôi giữ tay cô ấy lại:

– Không được đổi.

– Vì sao?

– Đây là đồ của cô. – Tôi đẩy miếng vàng lá trở về. – Chúng ta ở cùng nhau vì cả hai đều cần một mái nhà, chứ đâu phải ai nuôi ai. Cô đã giúp tôi đuổi tên đàn ông tệ bạc, giám sát tôi ăn uống đúng giờ, còn trông đèn cho tôi nữa. Tính ra thì sớm huề rồi.

Cố Oản Tình cúi mắt nhìn miếng vàng lá, rất lâu không động đậy.

– Nhưng tôi không thể cứ nhận không của cô mãi.

– Vậy giúp tôi chọn đồ mặc ngày mai đi. – Tôi chỉ vào đống quần áo trong phòng ngủ. – Mỗi lần gặp khách hàng là tôi đau đầu không biết mặc gì.

Cô ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức nghiêm túc:

– Việc này thì được.

Sáng hôm sau trước khi ra ngoài, tôi mặc chiếc sơ mi xanh lam khói và chân váy dài màu đen do cô ấy chọn.

Người trong gương vẫn là tôi, nhưng vai lưng dường như thẳng hơn ngày thường.

Cố Oản Tình đứng phía sau, giúp tôi chỉnh phẳng cổ áo. Đầu ngón tay cô ấy không thực sự chạm vào vải.

– Trình Kiến Vi. – Cô ấy nói. – Vốn dĩ cô đã rất đẹp rồi, đừng lúc nào cũng cúi đầu.

Tôi nhìn một người một ma đứng cạnh nhau trong gương, bỗng thấy sống mũi hơi cay.

Tôi không nói mấy câu khách sáo nữa, chỉ kéo cửa ra rồi hất cằm với cô ấy.

– Biết rồi. Tối về tôi mang phim mới cho cô xem.

7

Mấy ngày trước Trung thu, Cố Oản Tình bắt đầu có dấu hiệu tan biến.

Sáng hôm ấy tôi thức dậy đánh răng, chợt phát hiện trong gương phòng tắm chỉ phản chiếu một mình tôi.

Bình thường Cố Oản Tình rất thích đứng phía sau soi mói quầng thâm dưới mắt tôi.

Cô ấy bảo tôi tuổi còn trẻ mà mắt đã thâm sì, nom chẳng khác gì thư sinh sa cơ trên sân khấu.

Nhưng hôm đó, phía sau tôi trống không.

Chỉ có lá ngô đồng ngoài cửa sổ lay động trong gió.

Tôi lập tức lao ra phòng khách.

Cô ấy đang ngồi trên sofa, đường nét nhạt đến mức gần như hòa vào ánh sáng buổi sớm.

Máy tính bảng trượt khỏi tay cô ấy, rơi xuống thảm mà chẳng phát ra một tiếng động nào.

– Cố Oản Tình.

Cô ấy quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt rất bình tĩnh.

– Đừng gọi lớn như vậy. Tôi vẫn chưa điếc.

– Cô bị sao thế?

– Có lẽ… đến lúc rồi.

Tôi không chấp nhận kiểu trả lời nhẹ tênh ấy:

– Đến lúc rồi” là sao?

Cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Rất lâu sau mới chậm rãi kể lại chuyện của mình.

Cố Oản Tình sinh vào cuối đời Thanh.

Gia đình cô ấy mở một tiệm vải lụa.

Cha thương cô, cho cô đọc sách, còn mời thầy về dạy Côn khúc.

Năm thành phố xảy ra loạn lạc, cửa tiệm bị thiêu rụi.

Cô và gia đình theo dòng người chạy nạn, giữa đường nhiễm bệnh, cuối cùng không qua khỏi.

Trước khi chết, người cô không yên lòng nhất là em gái.

Năm ấy em gái mới tám tuổi, nắm chặt tay cô mà nói:

– A tỷ, đợi thiên hạ thái bình rồi, chúng ta về nhà nhé.

Nhưng cuối cùng họ không thể trở về.

Thi thể cô được chôn cất qua loa, còn hồn phách lại rơi xuống một chiếc giếng bỏ hoang trong khu phố cũ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)