Chương 2 - Cô Gái Không Chân Và Căn Nhà Ma

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cô ấy không cho tôi để hộp đồ ăn qua đêm, không cho tôi cắt móng tay trên sofa, cũng không cho tôi mở loa ngoài khi lướt video ngắn.

Tôi cũng bổ sung thêm mấy điều.

Cô ấy không được nửa đêm bay đến bên giường nhìn tôi ngủ, không được làm nhiệt độ trong phòng lạnh đến tận xương, càng không được ném quả sầu riêng tôi mua xuống lầu.

– Thứ đó mùi hung hãn, át cả âm khí.

Cô ấy bịt mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

– Nó đắt lắm.

Tôi ôm chặt quả sầu riêng không chịu buông.

– Đủ cho tôi ăn ba ngày đấy.

Cô ấy lạnh lùng nói:

– Nếu cô nhất quyết giữ lại, đêm nay ta sẽ đến bên gối cô hát Mẫu Đơn Đình.

Tôi lập tức nhét sầu riêng vào túi kín rồi chạy xuống lầu tặng chú bảo vệ.

Quan hệ giữa người với ma phần lớn đều được duy trì bằng đe dọa.

Loại như chúng tôi thì dựa vào việc ai nắm được điểm yếu của người kia nhiều hơn.

Cố Oản Tình chẳng biết gì về xã hội hiện đại, nhưng lại có một kiểu cố chấp không chịu để lộ mình quê mùa.

Lần đầu nhìn thấy robot hút bụi, cô ấy bay vòng quanh nó nửa vòng, rồi cực kỳ dè dặt hỏi:

– Đây là loại cơ quan thú gì?

Tôi đáp:

– Nó tên Tiểu Bạch, biết quét nhà.

Cô ấy gật đầu:

– Cũng siêng năng hơn nha hoàn trong phủ ngày trước.

Chẳng bao lâu sau, Tiểu Bạch cuốn luôn mái tóc dài đang thả xuống sàn của cô ấy, nằm tại chỗ phát ra tiếng “ù ù” tuyệt vọng.

Cố Oản Tình bay lơ lửng giữa không trung, mặt đen như đáy nồi.

Tôi cười đến mức ngồi bệt xuống đất.

Cuối cùng đồng ý giúp cô ấy gỡ tóc, với điều kiện cô ấy phải học cách dùng điện thoại.

Cô ấy nhanh chóng học được cách bật tắt tivi, tìm Côn khúc, thậm chí còn biết bỏ đồ vào giỏ hàng trên ứng dụng mua sắm.

Vấn đề duy nhất là…

Cô ấy hoàn toàn không có khái niệm về giá cả.

Một tối nọ tan làm về, tôi nhìn thấy trong giỏ hàng có một chiếc đèn cung đình giả cổ giá ba mươi sáu nghìn.

– Cô muốn mua cái này?

– Chiếc đèn này chế tác cũng tạm được.

Cô ấy ngồi trên sofa, cách mặt đệm đúng hai phân, đoan trang như một bức tranh cổ.

– Còn cái đèn trong phòng khách này thật sự quá mất nhã quan.

– Ba mươi sáu nghìn.

Tôi giơ ba ngón tay, rồi giơ thêm sáu ngón.

– Đủ cho tôi đóng tiền thuê nhà một năm cộng thêm nửa năm tiền ăn.

Cô ấy nhìn giá tiền hồi lâu.

Im lặng xóa chiếc đèn cung đình.

Sau đó thêm vào giỏ một chiếc đèn ngủ ánh sáng ấm, miễn phí vận chuyển.

Khi hàng giao tới, cô ấy nâng chiếc đèn trong tay, vẻ mặt có chút khó diễn tả.

– Đây là đèn của người thời nay sao?

– Đúng, cắm điện là sáng.

– Rất rẻ.

– Nhưng cũng rất tiện.

Cô ấy không nói gì nữa.

Buổi tối lại đặt chiếc đèn ngủ ấy bên đầu giường tôi.

Ánh sáng vàng ấm phủ lên căn phòng, khiến góc tường không còn lạnh lẽo như trước.

Tôi biết cô ấy sợ bóng tối.

Nghe rất vô lý.

Một nữ quỷ có thể chui ra từ gương…

Lại sợ tối.

Nhưng Cố Oản Tình nói, sau khi chết cô ấy từng bị nhốt rất lâu trong một cái giếng cổ bị bịt kín.

Không trăng.

Không mặt trời.

Không gió.

Chỉ có hơi nước men theo vách đá chảy xuống từng giọt.

Sau này dù có thể rời khỏi giếng, linh hồn cô ấy lại bị nhốt trong tòa nhà cũ này, từ đó chưa từng thấy lại một bầu trời thật sự sáng sủa.

Khi kể những lời ấy, trên tivi đang chiếu một bộ phim cung đấu.

Nữ chính bị hãm hại, đày vào lãnh cung.

Cố Oản Tình nhìn đến nhíu mày.

– Hoàng đế này ngu xuẩn vô cùng.

– Cuối cùng cũng có người cùng quan điểm với tôi.

Tôi đưa cô ấy một gói khoai tây chiên.

– Lúc còn sống cô cũng xem mấy thứ này à?

– Ta xem hí kịch.

Cô ấy đưa tay nhận gói khoai.

Bàn tay xuyên thẳng qua.

Gói khoai “bộp” một tiếng rơi xuống đất.

Tôi lấy một miếng ra, giơ đến trước miệng cô ấy.

Cô ấy không nhúc nhích.

– Sao thế? Ma không ăn được à?

– Có thể ngửi mùi.

Cô ấy nhìn miếng khoai, giọng rất nhạt.

– Trước đây cũng từng có người đút điểm tâm cho ta như thế.

Tôi lập tức rút tay lại.

Sợ hành động đường đột của mình khiến cô ấy nhớ tới chuyện không vui.

Cố Oản Tình lại nhẹ nhàng hít một hơi, như thể đem mùi mặn thơm của miếng khoai cất vào trong người.

Một lúc sau, cô ấy bỗng nói:

– Vật này tuy thô sơ, nhưng cũng khá thú vị.

Tôi đặt nửa gói còn lại lên bàn trà.

– Vậy sau này cô xem phim, tôi cho cô ngửi đồ ăn vặt.

Cô ấy nhìn tôi.

Lớp sương lạnh quanh năm không tan trong mắt dường như được ánh đèn vàng hong ấm đi đôi chút.

3

Ngày thứ mười sau khi tôi chuyển đến, căn phòng bên cạnh có một người đàn ông dọn vào.

Tan làm về vừa hay tôi gặp anh ta đang mở cửa.

Anh ta rất cao, mặc một chiếc hoodie đen được giặt sạch sẽ, tay xách rau và một hộp dụng cụ.

Ngũ quan đẹp quá mức ngay ngắn, lạnh mặt đứng giữa hành lang cũ kỹ trông như một tấm poster được chỉnh sửa kỹ càng nhưng dán nhầm chỗ.

Anh ta nhìn tôi trước, rồi nhìn gói hàng trong tay tôi.

– Mới chuyển tới?

– Ở được mười ngày rồi.

– Phòng này?

Ánh mắt anh ta dừng trên biển số cửa nhà tôi hai giây.

– Đúng.

– Buổi tối ngủ ổn không?

Nếu người khác hỏi câu này, chắc tôi sẽ nghĩ là đang bắt chuyện làm quen.

Nhưng vẻ mặt anh ta nghiêm túc quá, ngược lại khiến tôi cảnh giác.

– Ngủ khá ngon. Nệm cứng hơn căn trước, có tác dụng chỉnh lại đốt sống cổ.

Anh ta im lặng một lúc.

– Nếu nghe thấy âm thanh bất thường, có thể gõ cửa phòng bên cạnh.

Tôi còn chưa kịp đáp, cánh cửa nhà mình đã hé ra một khe từ bên trong.

Cố Oản Tình không lộ mặt.

Nhưng một luồng khí lạnh bay ra cực kỳ chính xác, quét qua mu bàn tay người đàn ông.

Đồng tử anh ta hơi co lại.

Ngón tay khẽ chạm lên lá bùa vàng dán trên khung cửa.

Trong lòng tôi “lộp bộp” một tiếng.

Vị hàng xóm này hiển nhiên không làm nghề bình thường.

Tối đó, tôi vừa tắm xong thì Cố Oản Tình đã ngồi trên sofa, trước mặt đặt chiếc máy tính bảng tôi mua.

Cô ấy vẫn mặc bộ sườn xám kia, nhìn chằm chằm một phòng livestream trừ tà trên màn hình, sắc mặt còn trắng hơn cả filter của streamer.

– Người ở phòng bên làm nghề gì?

Cô ấy hỏi.

– Cô thấy sao?

– Trên người hắn có mùi tro gỗ thông và chu sa.

Đầu ngón tay cô ấy vẽ một vòng vô hình trên bàn trà.

– Còn mang theo chuông trấn hồn.

– Thầy trừ tà.

Tôi treo khăn lên, trong đầu bắt đầu tính khả năng chuyển nhà.

Căn nhà ba trăm này không thể bỏ.

Cố Oản Tình cũng không thể bỏ.

Cô ấy mím môi, rất lâu không nói gì.

– Cô sợ anh ta à?

– Ta không sợ.

Cô ấy lập tức phủ nhận, lưng lại vô thức thẳng lên.

– Ta chỉ không muốn giao thiệp với loại người này.

Tôi nhìn thấy những ngón tay đặt trên đầu gối cô ấy từ từ siết lại.

Ma không có nhiệt độ cơ thể.

Nhưng sống cùng cô ấy mấy ngày nay, tôi đã hiểu kiểu căng thẳng này.

Cô ấy sợ bị nhìn thành một thứ “cần phải xử lý”.

Tôi đi tới, lấy bản hợp đồng sống chung đã kín đặc điều khoản bổ sung rồi dán lên cửa tủ lạnh.

– Cô là bạn cùng phòng của tôi. Ai muốn động vào cô thì trước tiên phải hỏi xem tôi có đồng ý hay không.

Cố Oản Tình ngước mắt nhìn tôi.

Trong mắt thoáng qua một tia mềm mại rất ngắn, sau đó lập tức nghiêm mặt.

– Trình Kiến Vi, một tháng cô kiếm bao nhiêu?

– Bốn nghìn hai.

– Bốn nghìn hai mà cũng dám đối đầu với thầy trừ tà?

– Thu nhập với lòng can đảm có liên quan gì đâu.

Tôi lấy một lon coca trong tủ lạnh.

– Với lại nếu anh ta thật sự giỏi như vậy thì trước tiên bắt hộ tôi mấy chiếc xe điện đêm nào cũng phóng ầm ầm dưới lầu đi.

Ngày hôm sau tan làm về, vừa tới dưới chung cư tôi đã thấy người đàn ông ấy ngồi xổm bên cửa tòa nhà, cho một con mèo cam hoang ăn.

Con mèo rất béo, bụng trắng phau, tiếng kêu nghe như cái ống bễ bị thủng.

Anh ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi, giơ một hộp giữ nhiệt lên.

– Nấu dư một ít cơm.

Tôi không nhận.

– Anh tên gì?

– Lục Duật An.

– Anh Lục, tôi hiểu hàng xóm giúp đỡ nhau, nhưng tôi không ăn không của người khác.

– Hộp cơm này có điều kiện.

Anh ta đưa hộp giữ nhiệt về phía tôi.

– Âm khí trước cửa nhà cô tràn ra hành lang, Quýt không chịu lên lầu. Tôi muốn vào xem tình hình bên trong.

Tôi nhìn con mèo cam béo.

Nó đang nằm đè lên giày Lục Duật An ngáy khò khò.

Chỗ nào giống bị dọa đến mức không chịu lên lầu?

– Lý do này của anh còn kém hơn chú bảo vệ dưới nhà.

Lục Duật An không cãi.

Chỉ nói:

– Tôi sẽ không tự tiện vào nhà.

Anh ta đặt hộp giữ nhiệt lên bậc thềm rồi quay người lên lầu.

Về tới nhà, Cố Oản Tình bay tới trước hộp giữ nhiệt như đang kiểm tra một vật phẩm nguy hiểm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)