Chương 3 - Cô Gái Không Chân Và Căn Nhà Ma
– Có độc không?
– Cô ngửi ra được à?
Cô ấy nghiêm túc ngửi thử.
– Bò hầm cà chua, có bỏ trần bì. Không độc.
Tôi mở hộp.
Thịt bò hầm mềm nhừ, nước sốt sánh đặc, hơi nóng bốc nghi ngút.
Tôi đã ăn mì suốt ba ngày liên tiếp.
Ngửi thấy mùi, dạ dày lập tức co rút đầy mất mặt.
Cố Oản Tình nhìn tôi rồi quay mặt đi.
– Ăn đi. Người sống thì phải ăn thứ gì cho ra hồn một chút.
Tôi gắp một miếng thịt bò, bỗng hỏi:
– Cô không muốn cho anh ta vào, là vì sợ anh ta làm cô bị thương hay sợ anh ta nhìn thấy cô?
Cô ấy nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đang dần tối xuống.
– Đều sợ.
Tôi gật đầu.
– Vậy thì trước mắt không cho anh ta vào.
Cố Oản Tình không nói cảm ơn.
Cô ấy chỉ rửa hộp giữ nhiệt tôi ăn xong sạch đến mức không còn một vết dầu, đặt cạnh cửa, rồi dùng nét chữ trâm hoa nhỏ nhắn viết lên giấy ghi chú:
Ngày mai hoàn trả, không nợ ân tình.
4
Lương Cảnh Xuyên tìm tới vào một tối thứ Sáu.
Hôm ấy tôi vừa tăng ca xong, còn ngồi tàu điện quá mất hai trạm, tay xách một túi bánh mì giảm giá đi từ đầu hẻm về nhà.
Hắn đứng trước cửa chung cư.
Áo sơ mi phẳng phiu, trong tay ôm một bó hoa hồng đỏ.
Mặt đường sau mưa rất bẩn.
Giày da của hắn lại sạch bóng.
Hiển nhiên hắn không hề đi sâu vào con hẻm, mà gọi xe dừng ở đầu đường rồi chọn chỗ nào khô mới bước qua.
Rất giống Lương Cảnh Xuyên.
Đến cả lúc muốn níu kéo người yêu cũ, hắn cũng phải bảo đảm mình trông thật chỉn chu.
– Kiến Vi.
Hắn chặn trước mặt tôi, cười như thể giữa chúng tôi chưa từng xé rách mặt nhau.
– Anh đợi em lâu lắm rồi.
– Vậy thì tiếp tục đợi đi.
Tôi vòng qua hắn.
Hắn lập tức túm lấy túi đồ trên tay tôi.
Lực không mạnh, nhưng đủ khiến người ta khó chịu.
– Em đừng như vậy. Chuyện đó anh đã giải thích rồi. Anh với Hứa Vi chỉ là uống say thôi, hoàn toàn không tới mức như em nghĩ.
Tôi quay đầu nhìn hắn.
– Lịch sử đặt phòng khách sạn, chuyển khoản tiền thuê nhà anh trả thay cô ta, cả đống ảnh chụp tin nhắn trong điện thoại… tôi đều sao lưu trong máy tính rồi.
Tôi nhìn thẳng vào hắn.
– Anh nghĩ trí nhớ tôi kém, hay nghĩ mấy lời nói dối của anh bỗng nhiên tự khớp lại được?
Sắc mặt Lương Cảnh Xuyên cứng lại.
– Khi đó anh áp lực quá lớn…
– Anh lúc nào cũng tăng ca, về nhà cũng chẳng chịu ở bên anh, nên anh mới…
– Dừng.
Tôi giơ tay.
– Ngoại tình là lựa chọn của anh. Đừng đẩy trách nhiệm sang tôi.
Mắt hắn đỏ lên, giọng hạ thấp:
– Anh thật sự yêu em.
Tôi nhìn bó hoa hồng trong tay hắn. Trên cánh hoa còn đọng những giọt nước được xịt lên để giả làm sương.
– Anh yêu một Trình Kiến Vi biết nấu cơm, nhớ sinh nhật mẹ anh, lấy lương bù vào chi tiêu trong nhà, phát hiện anh ngoại tình vẫn giữ thể diện cho anh. Nhưng hiện giờ tôi không còn cung cấp dịch vụ đó nữa.
Tôi gỡ tay hắn khỏi túi đồ.
– Anh còn tới nữa, tôi sẽ báo cảnh sát. Quấy rối, theo dõi, chặn cửa, đủ cho anh vào đồn ngồi một lúc rồi.
Sắc mặt Lương Cảnh Xuyên trở nên khó coi.
Hắn ghét nhất việc tôi không chịu tổn thương theo đúng cách hắn tưởng tượng.
Trong suy nghĩ của hắn, tôi nên khóc, nên chất vấn, nên bị vài lời ngon ngọt của hắn dỗ dành rồi quay đầu.
Như vậy hắn mới có thể diễn màn hối hận của mình cho thật cảm động.
– Em ở chỗ thế này?
Hắn ngẩng đầu nhìn cầu thang loang lổ, giọng cuối cùng cũng lộ ra vẻ khinh thường.
– Có giận dỗi anh cũng không cần hành hạ bản thân như vậy. Anh tìm cho em căn nào tốt hơn.
– Không cần.
Tôi nói:
– Anh tự tìm chỗ nào có gương trước đi, soi lại mặt mình đã.
Lương Cảnh Xuyên nghiến răng, quay người bỏ đi.
Tôi nhìn bóng lưng hắn khuất ở đầu hẻm, lúc ấy mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt mồ hôi.
Cố Oản Tình từ khe cửa bay ra, trong tay lại cầm bó hoa hồng tôi bỏ quên.
Cô ấy dùng hai ngón tay nhón lấy cuống hoa, như thể đang cầm thứ gì rất bẩn.
– Ánh mắt người này đục ngầu, lời lẽ phù phiếm.
– Nhận xét chuẩn xác.
– Hắn từng bắt nạt cô?
– Không.
Tôi nhận lại túi bánh mì, bình thản nói:
– Hắn chỉ phản bội tôi, rồi còn muốn nhét trách nhiệm sang cho tôi. So với đánh người, loại này giỏi khiến người khác nghi ngờ chính mình hơn.
Cố Oản Tình nhìn chằm chằm về cuối con hẻm.
Sự lạnh lẽo trong mắt cô ấy chậm rãi lan ra.
– Vậy hắn không nên quay lại nữa.
Tôi tưởng cô ấy chỉ nói thế thôi.
Cho đến sáng hôm sau, tôi nhìn thấy một hộp chuyển phát đặt trước cửa.
Bên trong là một cây trâm gỗ cũ và một tờ giấy.
Chữ của Cố Oản Tình ngay ngắn như được rập từ bia cổ xuống:
Đêm nay giờ Tý, mời kẻ bạc tình vào nhà nói chuyện.
Tôi cầm tờ giấy bước vào.
– Cô định làm gì?
Cô ấy đang ngồi bên cửa sổ chải tóc, đuôi tóc dài chạm đất.
Ánh nắng xuyên qua cơ thể cô ấy, không để lại bóng trên tường.
– Dạy hắn làm người.
– Cô là ma mà dạy hắn làm người, nghe hơi giống chấp pháp xuyên loài đấy.
– Vậy thì dạy hắn làm một con ma yên tĩnh.
Tôi suýt nghẹn.
Cố Oản Tình ngẩng mắt lên, nghiêm túc nói:
– Ta sẽ không làm hắn bị thương. Ta tuy đã chết, nhưng vẫn hiểu nhân quả. Chỉ là hắn đã không biết kính sợ, thì nên cho hắn nhìn thấy thứ hắn sợ nhất.
Tôi nhìn cô ấy, bỗng thấy hơi chua xót.
Làm ma lâu như vậy, cô ấy vẫn nhớ giới hạn.
Còn Lương Cảnh Xuyên làm người, lại luôn cảm thấy người khác nên nhường đường cho ham muốn của hắn.
Tôi cất cây trâm gỗ vào hộp.
– Được. Nhưng kế hoạch để tôi lên.
– Vì sao?
– Vì hắn nhát gan. Dọa quá tay hắn lại bám lấy chúng ta. Muốn dọa thì phải dọa có bằng chứng, có tiết tấu, khiến hắn tự cút mà còn không dám quay lại.
Cố Oản Tình chậm rãi cười.
Nụ cười rất đẹp.
Cũng rất lạnh.
– Trình Kiến Vi, cô rất hợp làm người chủ sự một phương.
– Cảm ơn. Nghèo nên quản sổ sách nhiều, luyện ra đấy.
5
Trước tiên tôi nhắn cho Lương Cảnh Xuyên một tin.
Anh không phải muốn giải thích sao? Tối nay mười giờ đến nhà tôi. Mang đồ của anh đi, sau này đừng liên lạc nữa.
Hắn trả lời gần như ngay lập tức:
Được, anh biết em vẫn chịu gặp anh mà.
Tôi nhìn màn hình cười một tiếng, quay đầu hỏi Cố Oản Tình:
– Khả năng đọc hiểu của hắn thế này, hồi đi học có từng thi đậu môn nào không?
Cố Oản Tình đang nghiên cứu chiếc loa Bluetooth tôi mua trên mạng.
Cô ấy bấm nút phát, bên trong lập tức vang lên tiếng nền giống trẻ sơ sinh đang khóc.
– Âm thanh vật này chói tai, dùng được.
– Đừng dùng tiếng trẻ con khóc, thất đức quá.
Tôi cầm điện thoại đổi âm thanh.
– Dùng giọng hát hí kịch, phối hợp với lúc cô xuất hiện.
– Ta vốn biết hát.
Cô ấy hơi ngẩng cằm.
– Thế càng tốt, nhạc gốc luôn.
Kế hoạch thật ra rất đơn giản.
Tôi thay toàn bộ bóng đèn trong nhà thành đèn thông minh, có thể điều khiển từ xa bằng điện thoại.
Trong tủ quần áo cũ lắp một tấm gương toàn thân, phía sau giấu máy chiếu, có thể chiếu hình Cố Oản Tình lên tường.
Còn bản thân cô ấy chịu trách nhiệm dùng một chút âm khí thật, đẩy lý trí của Lương Cảnh Xuyên tới sát giới hạn.
Tôi không định làm hắn bị thương.
Chỉ muốn hắn nhớ kỹ một chuyện:
Cánh cửa nhà Trình Kiến Vi không phải nơi hắn muốn vào là vào.
Lục Duật An bắt gặp tôi lúc tôi đang xách máy chiếu lên lầu.
Anh nhìn hộp hàng một cái, rồi nhìn tôi.
– Cô định xem phim?
– Xem phim kinh dị.
– Một mình?
– Hai người.
Vừa nói xong tôi đã hối hận.
Ánh mắt Lục Duật An lặng lẽ rơi xuống phía sau tôi.
Mùi hoa dành dành trên người Cố Oản Tình hôm nay đậm hơn bình thường.
Hiển nhiên anh đã hiểu.
– Tối nay có người tới?
– Bạn trai cũ.
– Phiền phức?
– Rất phiền.
Lục Duật An im lặng một lúc, lấy từ hộp dụng cụ ra một chiếc chuông đồng rất nhỏ và một lá bùa.
– Nếu mất kiểm soát, lắc chuông.
Tôi không nhận.
– Anh không phải muốn xử lý cô ấy sao?
– Tôi muốn xác nhận trước.
Anh nhìn tôi, giọng rất bình ổn.
– Trên đời có ác linh hại người, cũng có những linh hồn bị mắc kẹt, không tìm được đường đi. Không loại nào nên bị xử lý chỉ bằng phỏng đoán.
Tôi khựng lại.
Trong nhà vang lên tiếng hừ lạnh rất khẽ của Cố Oản Tình.
Lục Duật An nghe thấy, nhưng không vô lễ thò đầu vào nhìn, cũng không hỏi thêm.
Anh chỉ đặt chiếc chuông đồng vào lòng bàn tay tôi.
– Tôi ở phòng bên.
Đúng mười giờ, Lương Cảnh Xuyên tới.
Hắn ăn mặc rất chỉnh tề, thậm chí còn mang theo một chai vang đỏ.