Chương 1 - Cô Gái Không Chân Và Căn Nhà Ma
1
Lần đầu tiên tôi gặp Cố Oản Tình là vào giờ thứ ba sau khi chuyển vào căn nhà ma.
Chiều hôm ấy trời mưa.
Con hẻm trong khu phố cổ bị nước mưa phủ lên sáng bóng, từng mảng tường bong tróc trông như bị chàm.
Tôi kéo hai chiếc vali, bánh xe liên tục mắc vào ổ gà, quai xách siết cổ tay thành một vòng đỏ ửng.
Trong điện thoại, tin nhắn thoại của bà chủ nhà cũ vẫn đang phát đi phát lại.
– Trình Kiến Vi, cô đừng có lôi chuyện xuống cấp tự nhiên ra nói với tôi. Mảng mốc trên tường kia chính là do cô gây ra. Tiền cọc không đủ trừ, cô bồi thường thêm tám nghìn.
Tôi nghe đủ ba lần rồi trả lời:
– Được. Phiền bà cung cấp biên bản giám định, hóa đơn sửa chữa và hồ sơ hiện trạng căn nhà lúc bàn giao. Không có thì gặp nhau ở tòa.
Gửi xong, tôi kéo bà ta vào danh sách đen.
Trong tài khoản của tôi chỉ còn hơn một nghìn.
Trả xong tiền thuê tháng đầu của căn nhà này, số còn lại phải cầm cự tới ngày lãnh lương.
Ấm ức đương nhiên là có.
Nhưng ấm ức không trả được tiền nhà, càng không đóng nổi tiền điện nước.
Khi môi giới đưa chìa khóa cho tôi, vẻ mặt anh ta chẳng khác nào đang nhét giấy báo tử vào tay tôi.
– Cô Trình, tôi xác nhận với cô lần cuối nhé. Căn nhà này đúng là rất rẻ, nhưng trước đây thật sự từng xảy ra chút chuyện. Người thuê trước ở được hai ngày đã trả nhà.
– Anh ta được hoàn tiền cọc không?
Môi giới sửng sốt:
– Có.
– Vậy chứng tỏ chủ nhà không lừa tiền.
Tôi nhận chìa khóa.
– Còn chuyện có ma… ma chắc cũng không vô lý bằng chủ nhà đâu.
Môi giới muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thốt ra:
– Cô gan thật đấy.
Tôi nhìn số dư tài khoản trong điện thoại, thành thật đáp:
– Ví càng rỗng, gan càng lớn.
Căn nhà nằm ở tầng sáu, không có thang máy.
Cửa là loại cửa chống trộm kiểu cũ, lúc tra chìa khóa vào ổ phát ra tiếng ma sát nghe ê cả răng.
Bên trong có hai phòng ngủ và một phòng khách.
Đồ đạc tuy cũ nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ. Phòng khách có một chiếc sofa vải màu be, trên bàn trà đặt một chiếc cốc sứ hoa lam rèm cửa màu xanh đậm đã bạc màu vì giặt quá nhiều.
Kỳ lạ nhất là trong nhà thoang thoảng mùi hoa dành dành.
Thanh mát, dễ chịu.
Hoàn toàn không giống một căn nhà đã bỏ trống từ lâu.
Tôi chẳng có tâm trạng nghiên cứu mùi hương, trước tiên kéo hành lý vào, cắm sạc điện thoại, sau đó xuống cửa hàng tiện lợi mua loại mì rẻ nhất, vài quả trứng và một bó rau xanh.
Lúc nước vừa sôi, đèn trần trong bếp chớp ba lần.
Tôi ngẩng đầu.
Đèn tắt.
Đúng lúc ấy, một tia sét bổ xuống ngoài cửa sổ.
Trên mặt kính phòng khách phản chiếu một bóng người màu trắng.
Cô ấy đứng phía sau sofa.
Mái tóc dài rũ xuống tận eo, trên người là một bộ sườn xám màu trắng ánh trăng, sắc mặt còn trắng hơn cả bức tường.
Hai chân cô không chạm đất mà lơ lửng cách sàn khoảng hai đốt ngón tay.
Trông cứ như… rất để ý chuyện đừng làm bẩn sàn nhà.
Cô chậm rãi giơ tay.
Năm ngón tay trắng bệch, nhưng móng tay lại được cắt tỉa tròn trịa, sạch sẽ.
– Ra ngoài.
Giọng nói phiêu đãng từ rất xa, cuối câu còn ngân nga như tiếng hát trên sân khấu kịch cũ.
Tôi siết chặt cái xẻng nấu ăn.
Tim đập nhanh đến mức tưởng sắp phá lồng ngực chui ra ngoài.
Nhưng mì trong nồi đã bỏ vào rồi.
Nước đang trào ra ngoài.
Tôi tắt bếp trước rồi mới quay sang nhìn cô ấy.
– Cô là cư dân bản địa của căn nhà này à?
Hiển nhiên cô ấy không ngờ tôi sẽ hỏi như vậy, đuôi mày khẽ động.
– Nơi này không phải chỗ ngươi có thể ở.
– Trùng hợp thật, tôi cũng chẳng muốn ở.
Tôi mở nắp nồi, hơi nóng lập tức phả vào mặt.
– Nhưng tôi đã đóng ba trăm tiền thuê nhà, hợp đồng ghi một năm, trả nhà trước hạn không hoàn cọc. Nếu cô thật sự muốn tôi đi, vậy phiền cô giúp tôi đòi lại tiền cọc trước.
Cô ấy nhìn chằm chằm tôi.
Mái tóc không có gió mà tự bay lên.
Tôi ngồi xổm xuống mở vali, lấy từ túi hồ sơ ra một bản in có tiêu đề “Dự thảo quy tắc sống chung”.
Đây là thói quen tôi hình thành sau khi bị công ty cũ sa thải.
Chuyện gì cũng phải để lại bằng chứng.
Tốt nhất là giấy trắng mực đen.
Vốn dĩ bản này được chuẩn bị để ký với bạn cùng phòng xa lạ.
Bây giờ xem ra…
Chủng loài của bạn cùng phòng hơi vượt ngoài dự tính.
Tôi trải tờ giấy lên bàn trà, lấy bút chặn lên trên.
– Cô phải ở đây, tôi cũng phải ở đây. Chúng ta thương lượng đi.
Cuối cùng trên mặt nữ quỷ cũng xuất hiện biểu cảm.
Cứ như tôi vừa thông báo với cô ấy rằng hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây.
– Ngươi muốn… thương lượng với ta?
– Đúng.
Tôi chỉ vào từng điều khoản.
– Điều một, khu vực chung luân phiên sử dụng, sau mười một giờ đêm không được gây tiếng ồn. Điều hai, cô không được cố tình dọa tôi, tôi cũng không đốt vàng mã trong nhà hun khói cô. Điều ba, ai làm bẩn người đó dọn. Điều bốn, chưa được sự đồng ý thì không được dẫn người lạ về nhà.
Cô chỉ vào điều cuối cùng:
– Nếu ta cứ dẫn về thì sao?
– Trừ tiền cọc.
Tôi suy nghĩ rồi bổ sung:
– Cô không có tiền cọc thì ghi nợ trước. Sau này nếu có kiếp sau, tôi tìm cô đòi.
Mái tóc dài của cô đột nhiên tung lên.
Nhiệt độ trong phòng giảm mạnh.
Da gà trên cánh tay tôi nổi hết cả lên, nhưng tôi vẫn không lùi.
– Trình Kiến Vi.
Cô đọc tên tôi rất khẽ.
– Ngươi cho rằng ta không thể giết ngươi?
– Có thể.
Tôi đẩy cây bút về phía trước.
– Nhưng cô giết tôi thì trong nhà sẽ có thêm một cái xác. Ban quản lý, cảnh sát rồi pháp y thay phiên nhau tới đây. Mùi hoa dành dành này của cô chắc cũng chẳng giữ nổi đâu.
Tôi nhìn cô từ trên xuống dưới.
– Cô có vẻ rất thích sạch sẽ. Tội gì tự chuốc phiền phức?
Cô im lặng rất lâu.
Lâu đến mức mì trong nồi của tôi đã nở thành một cục.
Tôi còn tưởng mình sắp trở thành nạn nhân đầu tiên của bản tin “Chuyện lạ khu phố cổ”.
Không ngờ cô lại từ từ bay tới trước bàn trà, cúi xuống nhìn bản hợp đồng.
Cô tiến đến rất gần.
Tôi ngửi thấy trên người cô một mùi bồ kết thanh mát.
– Điều năm.
Cô lên tiếng.
– Tất của ngươi không được phơi trong phòng khách.
Tôi nhìn theo ánh mắt cô.
Lúc này mới phát hiện hai đôi tất vừa giặt đang vắt trên lưng ghế.
– Thành giao.
Cô nhận lấy bút.
Ngón tay xuyên thẳng qua tờ giấy, chẳng để lại lấy một dấu vết.
Cô cau mày.
Có vẻ cực kỳ bất mãn với sự thật này.
Tôi đưa hộp mực dấu về phía cô:
– Vậy… lăn tay được không?
Ánh mắt cô nhìn tôi lúc này còn phức tạp hơn cả lúc định giết tôi ban nãy.
Cuối cùng, Cố Oản Tình dùng một lọn tóc chấm vào mực đỏ, in xuống cuối hợp đồng một dấu nhỏ.
Tôi nhìn dấu đỏ ấy, hơi thở nghẹn trong lồng ngực cuối cùng cũng từ từ thả lỏng.
Giữa một thành phố rộng lớn như vậy, tôi thật sự không ngờ…
Người đầu tiên chịu luân phiên xuống lầu đổ rác với tôi…
Lại là một cô gái không có chân.
2
Lúc còn sống, Cố Oản Tình chắc hẳn là một người cực kỳ chú trọng tiểu tiết.
Sáng hôm sau, cô ấy đã ném luôn cái đĩa trái cây bằng nhựa trong phòng khách vào túi rác.
Lý do:
– Lòe loẹt, tục khí.
Tôi hỏi một con ma thì vứt rác kiểu gì, cô ấy ngẩng cằm, nhẹ tênh liếc tôi một cái.
– Ta chỉ phụ trách chuyển chúng ra ngoài cửa. Phần còn lại phải do người có chân hoàn thành.
Lúc xách túi rác xuống lầu, tôi phát hiện bên trong còn có thêm ba món đồ trang trí rẻ tiền đã vỡ và một chiếc cốc in dòng chữ “Ngày nào cũng vui vẻ”.
– Cố Oản Tình!
Tôi đứng ngoài hành lang hét lên.
Cánh cửa trước mặt “rầm” một tiếng đóng sập lại.
Bên trong vọng ra giọng cô ấy thong thả:
– Chữ trên cốc xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn mà bực mình.
Tôi tức đến bật cười.
Chẳng bao lâu, quy tắc sống chung đã kín cả một trang giấy.