Chương 11 - Cô Đơn Giữa Thành Phố
Tôi mơ thấy đêm Giao thừa năm mình năm tuổi, mảnh bát vỡ rơi đầy mặt đất.
Chị ngồi xổm xuống, nói với tôi đừng khóc, đừng khóc, có chị ở đây.
Tôi trong giấc mơ không khóc.
Tôi trong giấc mơ cúi đầu nhìn những mảnh bát vỡ, sau đó đứng dậy, tự mình đi lấy chổi.
Chương 10
“Dụ Văn, có người tìm cậu.”
Vào mùa thu năm tư, tôi đang sửa bản thảo sách trong căn hộ thuê.
Biên tập viên nhà xuất bản giục rất gấp. Đây là vòng hiệu đính cuối cùng trước khi duyệt lần cuối, từng chữ đều phải được xác nhận nhiều lần.
Lâm Tiểu Mạn gọi tôi một tiếng từ ngoài cửa, sau đó tôi nghe thấy một loạt tiếng bước chân không được vững vàng.
Không phải bước chân của một người.
Mà là ba người.
Tôi đi ra phòng khách, nhìn thấy ba người đứng ngoài cửa.
Bố, mẹ và chị.
Mẹ mặc một chiếc áo khoác màu xám đậm mà tôi chưa từng thấy, tóc bạc hơn lần gọi video trước.
Bố đứng thẳng tắp, giống như đang cố gắng chống đỡ điều gì đó, nhưng đôi mắt không dám nhìn tôi.
Chị đứng phía sau hai người, tay xách một chiếc túi vải.
Không ai trong ba người lên tiếng trước.
Cuối cùng là mẹ.
“Bố mẹ muốn tới thăm con.”
Không phải giọng điệu đến bảo tôi trở về nhà.
Không phải giọng điệu ra lệnh.
Mà là một giọng điệu quá xa lạ, khiến tôi phải mất rất lâu mới nhận ra.
Là đang cầu xin.
Tôi nghiêng người, nhường lối vào.
“Vào ngồi đi.”
Bốn người chen chúc trong phòng khách nhỏ của căn hộ thuê. Trên bàn trà vẫn đang trải những trang bản thảo tôi hiệu đính.
Ánh mắt mẹ rơi lên bản thảo, nhìn một cái.
“Đây là cuốn sách con viết à?”
“Vâng.”
Bà đưa tay sờ mép giấy, ngón tay hơi run.
“Mẹ chưa đọc hết. Đọc đến bài thứ ba thì không thể đọc tiếp.”
Tôi không đáp.
Từ đầu đến cuối, bố không ngồi xuống. Ông đứng ở vị trí gần cửa, giống như một học sinh làm sai bị gọi đứng cuối lớp.
“Dụ Văn.”
“Vâng.”
“Một năm nay… con sống một mình có ổn không?”
“Ổn.”
“Có ăn no không?”
“Có.”
“Tiền có đủ dùng không?”
“Đủ.”
Mỗi khi hỏi một câu, giọng ông lại thấp hơn một bậc.
Đến khi hỏi câu cuối cùng về chuyện có đủ tiền không, môi ông đã run lên.
Mẹ lấy trong túi ra một phong bì, đặt lên bàn trà.
“Đây là tiền mừng ở bàn của con trong tiệc đỗ đại học lần đó. Mẹ đã tính lại. Một nghìn của Dì Ba, tám trăm của Bác Hai, cộng thêm những người họ hàng khác là bốn nghìn bảy trăm. Tính cả vốn lẫn lãi, mẹ đưa con năm nghìn.”
Phong bì rất dày, không dán kín, có thể nhìn thấy tiền mặt bên trong.
Tôi không chạm vào.
“Mẹ, con không rời đi vì tiền.”
“Mẹ biết.” Giọng bà đột nhiên khàn đi. “Nhưng số tiền này là của con, mẹ không thể nợ con.”
“Thứ mẹ nợ con không phải cái này.”
Sau khi câu ấy được nói ra, phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng người kéo thùng rác ở dưới tầng.
Mẹ cúi đầu.
Cúi rất thấp.
Thấp đến mức tôi có thể nhìn thấy chân tóc bạc trên đỉnh đầu bà.
“Ngày tổ chức tiệc mừng đỗ đại học, mợ hỏi con thi đỗ trường nào.”
Giọng bà đứt quãng.
“Cả bàn không ai trả lời được. Lúc ấy mẹ cầm ly rượu, trong đầu trống rỗng. Không phải mẹ cố ý không nói, mà là thật sự… nhất thời không nhớ ra.”
Bà ngẩng đầu nhìn tôi.
Mắt đỏ đến đáng sợ.
“Con thi đỗ Đại học Chiết Giang, một ngôi trường chỉ những người nằm trong hai nghìn vị trí đầu toàn tỉnh mới có thể vào. Ngày con thi đỗ, mẹ đang làm gì? Mẹ đang đặt khách sạn tổ chức tiệc ăn mừng cho chị con. Khi giấy báo nhập học của con được gửi tới nhà, mẹ đang sắp xếp hành lý cho chị con.”
“Bốn mươi ngày. Lá thư ấy nằm trong ngăn kéo của con suốt bốn mươi ngày.”
Giọng bà bắt đầu vỡ vụn.
“Mỗi ngày mẹ đều đi qua cửa phòng con, nhưng không một lần đẩy cánh cửa ấy ra để nhìn con.”
Tôi đứng tại chỗ, hai tay đút trong túi.
Trong túi có một viên kẹo Lâm Tiểu Mạn nhét cho tôi vào buổi sáng, cứng cứng.
“Mẹ, sinh nhật mười tám tuổi của con, mẹ còn nhớ không?”
Bà sững người.
“Sinh nhật của con là…”
Bà dừng ba giây.
“Ngày 15 tháng 9.”
“Không đúng.”
Lại là một khoảng im lặng.
“…Ngày 23 tháng 8?”
“Cũng không đúng.”
Khuôn mặt mẹ lập tức mất hết huyết sắc.
Bà quay đầu nhìn bố. Bố hé miệng nhưng không nói ra được.
Bà lại nhìn chị.
Chị đứng trong góc, cúi đầu, giọng rất nhỏ.
“Ngày 9 tháng 7.”
Tôi nhìn chị.
“Chị nhớ.”
“Năm em học lớp Ba, em đã nói với chị.” Dụ Di Huyên ngẩng đầu, mắt đỏ hoe. “Em nói mẹ luôn không nhớ sinh nhật của em, bảo chị nhớ giúp, như vậy ít nhất cũng có một người nhớ.”
Tôi đã quên mất chuyện này.
Nhưng chị vẫn nhớ.
Mẹ hoàn toàn không thể chịu đựng được nữa.
Bà che mặt, bờ vai không ngừng run lên, khóc nhưng không phát ra tiếng.
Bố đi tới đỡ bà, hốc mắt mình cũng đỏ lên.
Trong phòng khách chỉ còn tiếng khóc bị kìm nén của mẹ.
Tôi nhìn họ, trong lòng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Không phải vui sướng.
Không phải hả giận.
Mà là sự mệt mỏi rất sâu, không thể diễn tả.
Giống như đã chạy một cuộc đua đường dài, cuối cùng cũng đến vạch đích, nhưng khi tới nơi mới phát hiện mình chỉ muốn ngồi xuống đất, không muốn làm gì cả.
“Mẹ.”
Bà ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt.