Chương 2 - Cô Dâu Thương Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

3

Nửa đêm, lính gác phủ Tề vương gõ cửa phủ Bá.

Ta khoác áo dậy, lòng thầm nghĩ — chẳng lẽ Lý Cảnh Châu thà chết chứ không chịu khuất phục, rồi đấm Tề vương một cú?

Nếu thật như vậy, chi phí thuốc men chắc cũng phải tính là tai nạn lao động mất.

Kết quả cửa vừa mở, chỉ thấy mấy thị vệ khiêng về một cái kiệu mềm, phía sau là Lý Cảnh Châu lảo đảo đi theo.

Tóc tai rối bời, y phục xộc xệch, khóe mắt còn vương nước mắt, trong tay ôm chặt một chiếc hộp gỗ tử đàn.

“Chuyện gì vậy?” Ta bước nhanh đến.

Tên thị vệ dẫn đầu cung kính đưa ra một tấm thiếp: “Thiếu phu nhân, vương gia nói thế tử gia hôm nay hát rất hay, đặc biệt là giọt lệ cuối cùng ấy, như rót thẳng vào lòng ngài.”

“Đây là phần thưởng của vương gia. Ngoài ra, ngài còn muốn bao… khụ, mời thế tử gia làm khách khanh trong phủ, mỗi tháng đến phủ tụ họp vào mùng năm và mùng mười.”

Ta nhận lấy thiếp, mở hộp gỗ tử đàn ra.

Hả!

Bên trong đầy ắp trân châu Đông Hải, hạt nào cũng to bằng ngón tay cái.

Chỉ một hộp này thôi, cũng phải đáng giá ít nhất năm nghìn lượng bạc.

Ta lập tức thay đổi nét mặt, tươi cười nhét cho thị vệ một thỏi bạc: “Làm phiền các huynh đệ rồi, sau này thường ghé qua nhé!”

Tiễn xong thị vệ, ta quay lại nhìn Lý Cảnh Châu vẫn đang đờ đẫn như bị sét đánh.

“Ghê gớm đấy, Lý Cảnh Châu!”

Ta chân thành tán thưởng, “Giấu nghề sâu quá, ngay ngày đầu đi làm đã chốt được hợp đồng lớn, xem ra đúng là trời sinh ăn cơm nghệ thuật.”

Lý Cảnh Châu ngẩng phắt đầu, ánh mắt rối rắm nhìn ta.

“Thẩm Như Ý,”

Hắn nghiến răng, “Tên Tề vương đó… hắn bắt ta ngồi lên đùi hắn!”

“Rồi ngồi chưa?” Ta quan tâm hỏi.

“…Ngồi rồi.”

“Ngồi một chút mà được năm nghìn lượng, cái đùi đó có làm bằng vàng cũng đáng.”

Ta nhấc hộp châu lên đếm, “Trừ hết nợ, ta với chàng vẫn còn dư được một ngàn lượng, hiệu suất này còn cao hơn cả ta làm ăn.”

Lý Cảnh Châu hình như bị độ lạnh trong máu ta làm cho choáng váng: “Nàng… nàng thật sự không thấy sao?”

“Ta là phu quân nàng đấy, mà đi hầu hạ đàn ông khác, nàng không thấy nhục à?”

Ta ngừng tay, nhìn hắn đầy nghiêm túc.

“Phu quân, chuyện gì cũng phải nói lý.”

“Nếu chàng có bản lĩnh đỗ trạng nguyên, hoặc ra chiến trường lập công, ta Thẩm Như Ý dẫu có bán sạch gia sản cũng nuôi chàng.”

“Nhưng chàng thì sao? Văn không xong, võ không giỏi, ngoài cái mặt ra thì chẳng còn gì dùng được. Chúng ta đây gọi là tận dụng tài nguyên một cách hợp lý.”

“Hơn nữa,”

Ta ghé sát hắn, nói nhỏ, “Tề vương chỉ thích thanh sắc, chứ có làm gì thật đâu. Chàng chỉ ngồi lên đùi, hát vài khúc, vừa trả được nợ, vừa kết giao được quyền quý — bao nhiêu người cầu còn không được.”

Lý Cảnh Châu im lặng.

Hắn cúi đầu nhìn bộ y phục lộng lẫy trên người, lại nhìn hộp trân châu đáng giá cả nhân phẩm kia trong tay ta.

Một thứ gọi là “giới hạn đạo đức”, lặng lẽ vỡ vụn trong lòng hắn.

Từ ngày hôm đó, phủ Tĩnh An Bá chuyển hẳn sang mô hình vận hành mới.

Ta là bà chủ.

Lý Cảnh Châu là hot streamer hàng đầu.

Lục Khởi và Hồng Tú là influencer tầm trung.

Chúng ta phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý.

Lục Khởi ở Thiên Âm Các danh tiếng vang xa, đến mức thương nhân giàu có sẵn sàng bỏ nghìn vàng chỉ để nghe nàng đàn một khúc.

Hồng Tú trở thành biểu tượng thời trang của kinh thành — nàng mặc gì là mốt đó, năng lực “dẫn trend” đỉnh cao.

Còn Lý Cảnh Châu, trở thành gương mặt vàng trong phủ Tề vương.

Không chỉ hát hí khúc, hắn còn cùng Tề vương đánh cờ, vẽ tranh, tán gẫu chuyện hậu cung.

Thậm chí cái đầu chỉ biết mơ mộng phong hoa tuyết nguyệt của hắn, dưới áp lực sinh tồn, cũng bộc phát ra năng lực không ngờ.

Hắn học được cách lấy lòng đúng lúc, biết “nửa vời thả câu” để khiến người ta tò mò.

Thậm chí… còn biết moi được tin tình báo kinh tế từ chỗ Tề vương về cho ta.

“Như Ý à,”

Một đêm nọ, hắn về nhà, ghé sát ta thần bí thì thầm: “Hôm nay ở vương phủ, nghe bộ Hộ bộ bảo, năm nay tơ lụa vùng Giang Nam sẽ bị cắt giảm sản lượng, triều đình có khả năng sẽ mở cửa biển.”

Ta suýt làm rơi múi quýt vừa bóc xong — đây là tin cơ mật hàng đầu!

Nếu đúng thế thật, thì ta có thể tích trữ tơ sống trước, sau đó bố trí tuyến buôn hải ngoại, lợi nhuận…

Ta kích động ôm chầm lấy Lý Cảnh Châu, hôn chụt một cái lên gương mặt tuấn tú kia.

“Phu quân, chàng đúng là cây hái ra tiền của ta!”

Lý Cảnh Châu ngẩn người, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, ánh mắt lấp lánh, thế mà còn ngại ngùng.

“Khụ… có gì đâu,”

Hắn quay mặt đi, nhưng khóe môi vẫn cong cong, “Cũng phải xem ta là ai chứ.”

Khoảnh khắc đó, ta chợt cảm thấy — cái thế tử vô dụng này, hình như cũng không đến nỗi đáng ghét lắm.

Dù sao thì, đàn ông biết kiếm tiền, lúc nào cũng có chút hấp dẫn riêng.

4

Nếu cuộc sống cứ tiếp diễn êm đềm như vậy, thì đúng là vừa bình yên vừa phát tài.

Nhưng đời đâu dễ thế. Thế gian này luôn có những kẻ không chịu nổi cảnh người khác phát đạt.

Hôm ấy, Lý Cảnh Châu vẫn như thường lệ, ăn mặc bảnh bao chuẩn bị lên phủ Tề vương “đi làm”.

Kiệu vừa ra khỏi cửa phủ, liền bị một đội nhân mã chặn lại.

Dẫn đầu là một tên thái giám mặt trắng không râu, tay cầm một cuộn thánh chỉ màu vàng chói, cười như không cười nhìn Lý Cảnh Châu.

“Thế tử phủ Tĩnh An, tiếp chỉ.”

Cả nhà chúng ta ngơ ngác, lập tức quỳ rạp xuống.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết—”

“Nghe nói thế tử phủ Tĩnh An, Lý Cảnh Châu, tài nghệ song toàn, đặc biệt am hiểu khúc Côn khúc, rất được Tề vương yêu thích. Gần đây Thái hậu long thể bất an, tinh thần ủ rũ, nay đặc chỉ truyền Lý Cảnh Châu nhập cung hiến nghệ, giải ưu cho Thái hậu. Khâm thử.”

Ta quỳ dưới đất, trong lòng như có tiếng “cạch” vang lên.

Vào cung hiến nghệ?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)