Chương 5 - Chuyến Xe Cuối Cùng Đến Hoàng Lăng
6.
Giang Lăng là một thủy thành, kênh rạch chằng chịt, tường trắng ngói đen.
Ngôi nhà ta mua nằm ở phía tây thành, xây sát mặt nước, trước tiệm sau nhà.
Vốn là tửu quán, vì chủ cũ cần bán gấp nên giá cả phải chăng.
Ta thay trang phục, trâm gai váy vải, không trang điểm.
Hàng xóm chỉ biết bà chủ mới họ Tống, chồng mất sớm, một mình quản lý gia nghiệp.
Tửu quán đặt tên là “Vong Ưu”.
Ngày khai trương, ta tự tay ủ vò rượu quế hoa đầu tiên.
Dùng kim quế Giang Nam, hương thơm thanh ngọt, không gắt.
Tửu quán làm ăn không tệ.
Ta ít nói, nhưng rượu ủ ngon.
Dần dần có khách quen, có danh tiếng.
Thỉnh thoảng đêm khuya tĩnh lặng, ta ngồi trong hậu viện ngắm trăng.
Không nghĩ quá khứ, cũng không nghĩ tương lai.
Chỉ ủ rượu của hôm nay, sống ngày hôm nay.
Như vậy, rất tốt.
Cho đến ba tháng sau, một ngày ta đi chợ mua đồ, nghe hai thương nhân phương Bắc trò chuyện.
“Nghe chưa? Kinh thành xảy ra đại sự rồi.”
“Đại sự gì?”
“Binh bộ thị lang Thẩm Đình Vân, đã hưu thê rồi!”
Tay cầm giỏ tre của ta khẽ run.
“Hưu rồi? Vì sao?”
“Nói là phu nhân hắn không giữ phụ đạo, tư thông với thứ huynh của hắn, đứa trẻ trong bụng cũng không phải của hắn!” Thương nhân hạ giọng.
“Nhà họ Thẩm ép chuyện này xuống, nhưng cả kinh thành ai không biết? Mặt mũi của Lý Thượng thư coi như mất sạch!”
“Lý Thượng thư? Là người đưa con gái vào cung xung hỉ ấy à?”
“Chứ còn ai! Đại nữ nhi tuẫn táng rồi, tiểu nữ nhi lại làm ra chuyện xấu hổ như vậy. Nghe nói Thẩm Đình Vân một tờ hưu thư đuổi người ra khỏi phủ. Lý Ninh Nghi khóc lóc đòi tự vẫn, bị nhà mẹ đẻ đón về, giờ đóng cửa không ra ngoài.”
“Còn Thẩm Đình Vân?”
“Từ quan rồi. Nói là đau lòng quá độ, rời kinh du hành. Tiền đồ tốt đẹp, cứ thế mà hủy.”
Hai thương nhân lắc đầu thở dài, đi xa dần.
Ta đứng tại chỗ rất lâu.
Người bán hàng gọi ta:
“Tống nương tử, gạo của cô còn lấy không?”
Ta hoàn hồn, trả tiền, xách gạo đi về.
Đi ngang bờ sông, nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong nước.
Trâm gai váy vải, mày mắt bình thản.
Không có hận.
Cũng không có khoái cảm.
Chỉ chợt nhớ đến ba năm trước, muội muội kéo tay áo ta khóc:
“Tỷ tỷ, nếu muội vào cung, không sống qua được mùa đông đâu.”
Giờ nàng còn sống.
Nhưng sống thành một trò cười.
Còn ta…
Đã chết rồi.
7.
Nửa năm sau ngày khai trương, tửu quán Vong Ưu đã trở thành một tửu lầu có tiếng ở Giang Lăng.
Ta thuê một tiểu nhị – một thiếu niên mồ côi tên A Khí.
Tay chân lanh lẹ, ít nói.
Hôm đó là cuối thu, mưa rơi lất phất, lặng lẽ mà triền miên.
Khách trong quán thưa thớt. Ta đang cúi đầu tính sổ, thì màn cửa bị vén lên.
“Chưởng quầy, cho một bình rượu nóng.”
Giọng nói khàn khàn, mệt mỏi.
Ta ngẩng đầu, cây bút trong tay rơi xuống đất.
Thẩm Đình Vân đứng nơi cửa.
Toàn thân mặc áo vải xám, phong trần mệt mỏi.
Gầy đi rất nhiều, hốc mắt trũng sâu, cằm lởm chởm râu.
Chỉ có đôi mắt kia, vẫn như ba năm trước.
Hắn cũng thấy ta, cả người sững lại nơi cửa, bất động.
Thời gian, như ngừng lại.
“Ấu… Nghi?”
Giọng hắn run rẩy, như thể sợ đánh thức một giấc mộng.
Ta cúi người nhặt bút, bình thản đáp:
“Khách quan nhận lầm người rồi. Thiếp họ Lâm.”
Hắn bước lên hai bước, dán mắt nhìn gương mặt ta:
“Không thể nào… rõ ràng nàng…”
“Khách quan muốn uống rượu gì?” Ta ngắt lời.
Hắn đứng trước quầy, hơi thở gấp gáp, mắt đỏ rực như máu.
Rất lâu sau, hắn khàn giọng nói:
“Gì cũng được.”
Ta quay người đi lấy rượu, tay rất vững.
Ta hâm một bình rượu quế hoa, đặt trước mặt hắn.
Hắn nhìn bình rượu ấy, đột nhiên nắm lấy tay ta.
“Ấu Nghi, là nàng đúng không? Nàng chưa chết… nàng còn sống…”
Ta rút tay về:
“Khách quan xin tự trọng.”
Hắn bật cười – nụ cười ấy, còn khó coi hơn cả khóc.
“Lý Ấu Nghi, nàng nói xem, ta phải làm sao để tự trọng?”
Mấy vị khách khác trong quán bắt đầu ngoái nhìn.
Ta hạ thấp giọng:
“Nếu muốn gây sự, mời đi ra ngoài.”
Hắn nhìn ta, bỗng nhiên giơ tay, tát mạnh vào mặt mình.
Cả quán rơi vào tĩnh lặng.
“Cái tát này, là cho việc ba năm trước ta đưa nàng vào cung.”
Giọng hắn khản đặc.
Lại thêm một tát nữa.
“Cái này, cho việc giữa ta và Ninh Nghi…”
“Đủ rồi.” Ta cắt ngang, lạnh giọng:
“Thẩm Đình Vân, đừng phát điên ở chỗ ta.”
Hắn ngẩng đầu, nước mắt lăn dài:
“Vậy nàng nói đi, ta phải làm sao?”
“Ta tưởng nàng đã chết…”
“Ta đã quỳ ngoài hoàng lăng suốt ba ngày, cầu họ mở thạch môn, họ không chịu…”
“Ta về kinh, phát hiện Ninh Nghi cùng thứ huynh của ta… đứa con trong bụng, không phải của ta.”
Hắn vò tóc, khóc như một đứa trẻ:
“Ta không còn gì cả… Ấu Nghi, ta chẳng còn gì nữa…”
Ta nhìn hắn.
Người từng là thiếu tướng quân đầy hào khí, nay tàn tạ, thống khổ, lệ rơi đầy mặt.
Nhưng lòng ta—lặng như tro tàn.
“Uống rượu của ngươi đi.” Ta nói. “Uống xong, rời khỏi đây.”
Hắn ngẩng mắt đẫm lệ:
“Nàng không hận ta sao?”
Ta vừa lau quầy rượu, vừa nhàn nhạt nói:
“Hận rất tốn sức.”
“Ta không hận ngươi. Cũng không hận bất kỳ ai.”
“Ta chỉ muốn sống những ngày yên ổn.”
CHƯƠNG 6: