Chương 7 - Chuyện Tình Trong Vương Phủ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

9

Ngày tới Tông Chính Tự đối chất, người Đỗ gia tới rất đông đủ.

Cữu lão gia chỉ vào người của gánh hát Trường Xuân nhất quyết nói bọn họ là nam sủng ta nuôi trong Vương phủ.

Ta lập tức tủi thân đến đỏ cả mắt.

Những người này ngày ngày ở trong viện mẫu phi.

Ta ngay cả tay còn chưa chạm qua.

Dựa vào đâu bắt ta gánh tiếng xấu vô ích như vậy?

Danh tiếng đã xấu thì ít nhất cũng phải xấu cho đáng.

Chịu thiệt vô ích thế này thật sự quá sỉ nhục ta.

“Gánh hát là mời tới hát cho mẫu phi nghe, người làm vườn sửa sang vườn của mẫu phi. Bọn họ ở đâu, làm việc gì, trên khế ước đều ghi rõ ràng. Cữu lão gia theo dõi nam nhân trong nội viện Vương phủ kỹ như vậy, chẳng lẽ ngày thường rất thích hỏi thăm nhà người khác có nuôi ngoại thất hay không?”

Cữu lão gia tức giận:

“Ngươi đừng ngậm máu phun người!”

Ta vỗ tay về phía ngoài cửa.

Một phụ nhân ôm đứa trẻ khóc lóc chạy vào, quỳ phịch trước mặt cữu lão gia:

“Lão gia, chẳng phải ngài nói sớm muộn gì cũng đón mẹ con thiếp vào cửa sao?”

Cữu lão gia nuôi nàng ở ngõ Hạnh Hoa đã năm năm.

Vốn dĩ ta còn định đợi đứa trẻ lớn hơn một chút, cha con càng giống nhau rồi mới đưa tới Đỗ phủ.

Ai bảo hôm nay cữu lão gia cứ nhất quyết gây chuyện.

Cữu mẫu nhìn đứa trẻ hai cái, giơ tay tát cữu lão gia một bạt tai.

Cữu lão gia ôm mặt:

“Khương Mãn Mãn, ngươi tính kế ta?”

Ta lập tức phủ nhận:

“Ta đang giúp cữu mẫu nhận thân mà.”

Cữu mẫu trở tay tát thêm một cái:

“Nói cảm ơn đi!”

Ta hài lòng gật đầu.

Không hổ là người một nhà.

Học nhanh thật.

Biểu ca Đỗ gia xông ra mắng ta hãm hại trưởng bối.

Ta xua tay:

“Biểu ca đừng vội, lập tức tới lượt huynh.”

Hắn lập tức ngây người.

Không lâu sau, hai huynh muội Chu gia đi vào.

Chu cô nương bị biểu ca Đỗ gia cưỡng ép bắt tới biệt viện.

Huynh trưởng nàng tới đón người lại bị gia đinh Đỗ gia đánh gãy một chân.

Hôm trước ta mời nàng tới Khương phủ uống trà, ban đầu nàng không dám tới.

Ta nói với nàng rằng Tĩnh Vương, Tông Chính Tự cùng Kinh Triệu Doãn đều ở đó.

Nếu như vậy còn không dám cáo, vậy cứ về nhà đợi biểu ca Đỗ gia tới cướp lần thứ hai.

Nàng lập tức không sợ nữa.

Chu cô nương quỳ xuống, lau nước mắt kêu oan, kể rõ đầu đuôi câu chuyện.

Biểu ca Đỗ gia thấy chuyện bại lộ, sợ đến quay người chạy ra ngoài.

Vừa lúc đâm phải thân vệ Tiêu Chấp mang tới.

Tiêu Chấp nhìn ta một cái:

“Nàng ngay cả người của bổn vương cũng tính vào?”

“Phu thê nhất thể, phân rõ như vậy làm gì?”

“Đêm qua sao không nói?”

Ta nở nụ cười vô hại:

“Nói rồi Vương gia sẽ không ngủ được. Thiếp đau lòng chàng mà.”

Tiêu Chấp chẳng hề cảm động.

Ngược lại còn hỏi ta đã sắp xếp những ai nữa.

Ta thành thật đáp:

“Vương gia đừng vội, một người cũng chạy không thoát.”

Mặt Đỗ Hành lập tức trắng bệch.

Nàng đỡ Thái phi, khóc lóc tố ta bất kính trưởng bối, nắm giữ Vương phủ.

Còn nói từ sau khi ta vào cửa, nàng bị ta hành hạ đến đêm nào cũng mất ngủ, thân thể ngày càng suy yếu.

Nói xong liền ôm ngực ngã về phía Thái phi.

Tới lượt nàng rồi.

Ta quay về phía sau bình phong gọi:

“Đại phu, ra đi.”

Đỗ Hành lập tức đứng thẳng:

“Sao ở đây lại có đại phu?”

“Muội luôn nói thân thể không khỏe, ta làm biểu tẩu sao có thể mặc kệ?”

Ta nắm lấy tay nàng, vẻ mặt tràn đầy yêu thương.

“Hôm nay tông thân đều ở đây, vừa hay để đại phu xem giúp. Đỡ sau này để lại bệnh căn rồi lại trách ta.”

Đỗ Hành không chịu xem.

Nhưng hai ma ma đã dìu nàng ngồi xuống ghế.

Đại phu bắt mạch xong, đứng lên chúc mừng Thái phi sắp có chuyện vui.

Cả phòng im phăng phắc.

Thái phi túm lấy Đỗ Hành truy hỏi hài tử là của ai.

Giữa đám người, Thẩm họa sư lặng lẽ dịch chân ra ngoài.

Thẩm họa sư là ta sáng nay mời tới.

Ta nói cữu lão gia vu khống người trong viện Thái phi, hôm nay Tông Chính Tự muốn hỏi chuyện, mong hắn nhất định phải tới làm chứng giúp Thái phi rửa sạch oan khuất.

Thẩm họa sư nhìn đám gia nhân sau lưng ta, người nào cũng cầm gậy.

Có lẽ quá cảm động nên hắn cũng khóc.

Ta nhắc:

“Biểu muội, Thẩm tiên sinh sắp đi rồi.”

Đỗ Hành nóng ruột, buột miệng:

“Thẩm lang, chàng không thể bỏ ta!”

Ồ hô.

Thẩm họa sư ngày thường giỏi nhất dỗ Thái phi vui vẻ.

Thái phi thích hắn đến mức y phục mới may cũng muốn mặc cho hắn xem.

Ai ngờ cái miệng hắn bận rộn thật.

Cả cô lẫn cháu gái đều chẳng bỏ sót.

“Tiện nhân! Dám cướp nam nhân với lão nương!”

Thái phi xông lên cào mặt Đỗ Hành.

“Thẩm lang nói trên người bà toàn mùi người già! Lão già không biết xấu hổ, ngày nào cũng bắt hắn uống thuốc bổ hổ lang!”

Đỗ Hành ôm bụng, cũng chẳng còn giữ được dáng vẻ yếu đuối.

Quay người túm luôn tóc Thái phi.

Ta lấy một nắm hạt dưa, kéo Tiêu Minh Châu đứng bên cạnh cắn.

Ban đầu Tiêu Minh Châu còn hơi ngại.

Nhưng thứ hạt dưa này càng cắn càng nghiện.

“Rắc rắc.”

“Rắc rắc rắc.”

Gân xanh trên trán Tiêu Chấp giật liên hồi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)