Chương 8 - Chuyện Tình Trong Vương Phủ
Hiện trường loạn thành một đoàn.
Cuối cùng vẫn phải do hắn ra mặt dẹp yên.
Người Đỗ gia lúc tới khí thế hùng hổ.
Lúc rời đi ai nấy đều bận rộn, chẳng còn ai rảnh hỏi ta có hiếu thuận hay không.
Đương nhiên ta rất hiếu thuận.
Trước khi xuất giá, mẹ ta nói làm con dâu đã khó, làm con dâu tốt càng khó hơn.
Bây giờ ta giúp mẹ chồng bắt gian, còn quét sạch một đám sâu mọt Đỗ gia.
Không biết có thể xếp thứ mấy trên bảng con dâu hiếu thuận?
Trên xe ngựa về phủ, Tiêu Chấp nhìn ta rất lâu:
“Nàng bắt đầu sắp xếp từ bao giờ?”
“Ngày Thái phi muốn tới Tông Chính Tự cáo trạng.”
“Hai ngày?”
“Hì hì, chuyện xấu của Đỗ gia quá nhiều, tùy tiện vớt một cái đã được cả nắm, chẳng tốn công mấy.”
Trên cổ áo hắn có mùi trầm thủy hương nhàn nhạt rất dễ chịu.
Ta ngáp một cái:
“Cho thiếp ngủ một lát, tới phủ gọi thiếp.”
Đến Vương phủ ta vẫn chưa tỉnh.
Tiêu Chấp vén rèm xe, trực tiếp bế ta xuống.
Hạ nhân canh cổng đồng loạt cúi đầu.
10
Sau khi Đỗ gia bị trị tội, Thái phi giao nốt mấy tấm đối bài cuối cùng trong tay.
Mấy năm nay bà tranh quyền quản gia với ta.
Kết quả thứ được lợi tất cả đều là nhà mẹ đẻ.
Chuyện ầm ĩ tới mức này, bà cũng chẳng còn mặt mũi quản Vương phủ, ngày ngày ở trong viện không chịu ra ngoài.
Vài ngày sau, ta gọi gánh hát Trường Xuân người làm vườn cùng Thẩm họa sư tới chính viện.
Ngày hôm sau, viện Thái phi trống mất một nửa.
Bà nhịn hai ngày, cuối cùng vòng vo nói với ta rằng hoa trong viện không có người chăm sóc.
Ta đưa sang hai lão làm vườn.
Thái phi nhìn bộ râu bạc trắng của hai người, không nói một lời.
Hôm sau, bà lại chê hành lang quá yên tĩnh, muốn nghe người kể chuyện.
Ta mời tới một lão tiên sinh bảy mươi tuổi.
Chuyên kể chuyện Bao Công xử án Trần Thế Mỹ giữa đêm.
Thái phi nghe cả buổi sáng, cuối cùng không nhịn được tới chính viện tìm ta:
“Không có ai trẻ hơn một chút, dung mạo đoan chính hơn một chút sao?”
Ta chờ chính là câu này.
“Có chứ.”
“Vậy sao ngươi không đưa tới sớm?”
“Mẫu phi chưa mở miệng, con đâu dám tự tiện nhét nam nhân vào viện của người?”
Thái phi nghẹn đến sắc mặt xanh mét.
Ta cười vô cùng hiếu thuận:
“Mẫu phi yên tâm, người đã sớm chọn xong rồi. Sau này người cứ yên tâm xem hát ngắm hoa. Chuyện Vương phủ không cần người phí tâm, con cũng chẳng phải ngày ngày tới quấy rầy.”
Bà nghe hiểu.
Muốn có người trẻ tuổi thì đừng động tới quyền quản gia của ta.
Thái phi nghiến răng đồng ý.
Ngay hôm ấy miễn luôn việc sáng tối thỉnh an của ta.
Ta bảo người làm vườn trẻ tuổi đang chờ ngoài cửa đi vào.
Đúng lúc Tiêu Chấp tới.
Thấy cảnh này, hắn hỏi:
“Nàng đã chuẩn bị người từ sớm rồi?”
“Ừ hử.”
“Vậy còn bắt mẫu phi phải tự tới cầu nàng?”
“Bà ấy không cầu, sao biết ngày tháng tốt đẹp này là do thiếp cho?”
Sau gáy Tiêu Chấp lập tức lạnh toát.
Hắn dặn quản sự:
“Sau này Vương phi muốn thứ gì, tuyệt đối đừng để nàng phải đợi lâu.”
Hai mắt ta sáng lên:
“Vương gia cuối cùng cũng biết thương thiếp rồi?”
Tiêu Chấp đáp:
“Không. Bổn vương sợ chậm một bước, ngay cả Tĩnh Vương phủ cũng chẳng còn.”
Ta bất mãn trừng hắn.
Người này nói chuyện càng lúc càng không cát lợi.
Sau khi Tiêu Minh Châu tiếp quản hai cửa hàng, dần dần học được cách quản sự.
Tiêu Chấp vô cùng vui mừng, đặc biệt tặng ta một bộ trang sức hồng ngọc:
“Trước đây Minh Châu vừa nhìn sổ sách đã đau đầu. Bây giờ có thể tự quản hai cửa hàng, đều là công lao của nàng.”
Ban đầu ta sai Tiêu Minh Châu làm việc, đơn thuần chỉ vì ta chê chuyện quá nhiều.
Không ngờ nàng lại tranh khí như vậy.
Tiêu Chấp không biết.
Ta cao thâm khó lường gật đầu, nhận bộ trang sức:
“Đều là người một nhà, Vương gia khách khí quá.”
Đêm đó, ta giữ hắn lại chính viện.
Ban đầu Tiêu Chấp rất hài lòng.
Sáng hôm sau, hắn đột nhiên hỏi:
“Mỗi lần nàng nhận đồ của bổn vương xong đều phải ngủ với bổn vương sao?”
“Phu thê làm chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?”
Bình thường sao?
Tiêu Chấp luôn cảm thấy mình giống đầu bảng trong thanh lâu.
Khi ta có hứng thì vẫy tay gọi tới sủng hạnh.
Không có hứng thì tránh hắn thật xa.
Nhưng những lời này hắn không dám hỏi.
Có lẽ sợ nghe được chân tướng khó lòng chấp nhận.
Nói bậy!
Những thân thích trước kia tùy tiện lấy bạc Vương phủ lần lượt mang bạc tới trả.
Đến dịp lễ Tết còn phải chủ động đưa quà cho ta.
Mọi người đột nhiên đều hiểu lễ nghĩa như vậy, ta đương nhiên cũng chẳng tính toán chuyện cũ.
Quà tặng đều vui vẻ nhận hết.
Sau khi vào thu, cha mẹ tới Vương phủ thăm ta.
Mẹ ta đi một vòng, cuối cùng hoàn toàn yên tâm:
“Xem ra chẳng có ai bắt nạt con.”
“Trước đây có vài người, giờ đều sửa rồi.”
Mẹ ta không hỏi ta sửa bọn họ thế nào.
Mẹ ruột đúng là chu đáo.
Trước khi rời đi, cha ta gọi Tiêu Chấp sang một bên, vỗ vai hắn:
“Vương gia, vất vả rồi.”
Khi ấy Tiêu Chấp còn chưa hiểu.
Đến đêm ta kéo hắn lên giường, hắn đột nhiên hiểu ra:
“Nhạc phụ nói nàng là cô nương khiến người nhà bớt lo nhất Khương gia.”
“Cha thiếp đâu có nói sai. Thiếp chưa bao giờ khiến người nhà phải lo lắng cho thiếp.”
“Đều là người khác khó chịu thay thiếp thôi.”
Tiêu Chấp im lặng nhắm mắt.
Ta ôm cổ hắn, mong chờ nhìn hắn:
“Vương gia, còn ngủ không?”
“Ngủ!”
Bàn tay đang đặt bên eo ta siết chặt.
Hắn cúi đầu hôn xuống.
HẾT.