Chương 6 - Chuyện Tình Trong Vương Phủ
Lão bà tử, đấu không lại ta liền chơi chiêu âm hiểm?
Tinh thần ta lập tức phấn chấn cực độ.
Thậm chí còn chủ động đưa toàn bộ nhân thủ phụ trách thọ yến sang cho nàng.
Đỗ Hành nóng lòng chứng minh mình giỏi hơn ta.
Dưới sự xúi giục của người trong tộc, mọi thứ cần dùng trong yến tiệc đều mua giá cao từ cửa hàng Đỗ gia.
Thọ yến còn chưa bắt đầu, bạc công trong phủ đã tiêu hơn nửa.
Tiêu Minh Châu theo tiên sinh học xem sổ mấy tháng, vừa nhìn đã phát hiện không ổn.
Nàng vội vàng chạy tới tìm ta:
“Nàng ta cứ tiêu thế này, công trung sẽ hết bạc mất!”
Ta cầm một miếng điểm tâm, chẳng để tâm:
“Tiêu đâu phải của hồi môn của ta.”
“Nhưng đó cũng là tiền Vương phủ.”
“Vậy đi tìm đại ca muội cáo trạng đi.”
Tiêu Minh Châu tức đến giậm chân:
“Tẩu là Vương phi, sao không quản?”
“Tẩu tẩu tin tưởng muội.”
Ta vỗ vai nàng, vẻ mặt tràn đầy từ ái.
“Học lâu như vậy rồi, cũng nên để ca ca muội nhìn xem bản lĩnh của muội.”
Nàng được ta dỗ đến khí thế hừng hực, quay người liền chạy tới tiền viện.
Nuôi tiểu cô tử quả nhiên cũng gần giống nuôi chó.
Nói một câu dễ nghe liền biết đi cắn người thay ta.
Tiêu Chấp sai người tra giá thị trường.
Đồ Đỗ Hành mua đều đắt hơn bên ngoài mấy lần, hàng đưa tới lại còn lấy đồ xấu giả làm đồ tốt.
Ngày thọ yến, rượu do cửa hàng Đỗ gia cung cấp còn xảy ra vấn đề.
Khách khứa vừa ngồi xuống, Đỗ Hành đã quỳ trước mặt Thái phi, đẩy lỗi sang ta:
“Biểu tẩu mãi không chịu giao quản sự các nơi cho muội. Muội không có người sai khiến nên mới làm chậm yến tiệc.”
Ta bảo Tiêu Minh Châu đưa danh sách mua sắm có chữ ký tự tay Đỗ Hành lên:
“Muội nói muốn giúp ta chia sẻ, ta một việc cũng không tranh với muội. Sao giờ làm hỏng rồi lại thành lỗi của ta?”
Nàng nhìn chữ ký của chính mình, môi mấp máy mấy lần nhưng chẳng nói được lời biện giải.
Cửa hàng Đỗ gia nhân thọ yến kiếm chác bạc tiền, cả đại đường tông thân đều nhìn rõ.
Tiêu Chấp ra lệnh Đỗ gia hoàn trả toàn bộ số bạc thu quá.
Ngay tại chỗ thu lại quyền tham gia quản nội vụ của Đỗ Hành.
Sau yến tiệc, hắn bảo tổng quản mang tổng đối bài của cả Vương phủ tới chính viện.
Từ đó, cả nội viện lẫn ngoại viện đều do ta quản.
8
Mấy quản sự dựa vào việc từng làm dưới tay Thái phi, không chịu giao chìa khóa kho, còn muốn tới viện Thái phi cầu tình.
Ta hòa nhã hỏi:
“Vương gia giao Vương phủ cho ta quản. Các ngươi không chịu nghe lệnh, là cảm thấy ánh mắt Vương gia không tốt, hay cảm thấy lời Vương gia nói không tính?”
Mấy quản sự lập tức tái mặt, liên tục nói tuyệt đối không có ý ấy.
“Vậy là không nỡ rời chức rồi.”
Ta thay họ phát sầu:
“Đã không nỡ mà còn không chịu nghe lời, chẳng phải cố ý khiến ta khó xử sao?”
Bọn họ chẳng dám tới tiền viện nữa.
Ngay hôm ấy ngoan ngoãn bàn giao công việc.
Thấy chưa.
Nói đạo lý vẫn có tác dụng.
Những thân thích Đỗ gia chỉ nhận tiền tháng mà chẳng làm việc đều bị đuổi sạch.
Tiêu Minh Châu theo tiên sinh học đã lâu, ta đưa sổ cũ cho nàng kiểm tra.
Nàng bận đối chiếu số liệu với các quản sự, không còn thời gian tới vén chăn của ta nữa.
Ban đầu nàng còn chê ta sai khiến mình.
Nhưng sau khi tra ra chưởng quầy của hai cửa hàng biển thủ lợi nhuận, tinh thần nàng lập tức hưng phấn.
“Hai người này cũng qua lại với Đỗ gia, không thể giữ nữa.”
“Muội tự xử đi.”
“Chuyện lớn như vậy tẩu không tự quản sao?”
“Vương gia bảo ta dạy dỗ tiểu bối trong phủ. Ta dạy được muội rồi, chẳng phải cũng xem như ta quản sao?”
Tiêu Minh Châu nghĩ một lát, vậy mà thấy rất có lý.
Nàng ôm sổ sách đi đổi chưởng quầy.
Sau khi nàng đi, ta không nhịn được che miệng cười.
Đứa trẻ này càng ngày càng hiểu chuyện.
Đã biết tự mình làm việc rồi.
Đường kiếm tiền của Đỗ gia hoàn toàn bị chặt đứt.
Bên ngoài nhanh chóng truyền tin rằng Tĩnh Vương phi hay ghen, không cho Vương gia nạp trắc phi, còn nuôi hí tử trẻ tuổi và người làm vườn trong phủ, gạt mẫu phi ra ngoài, độc chiếm quyền nội trợ.
Tông thân bàn tán xôn xao.
Thái phi cũng nhân cơ hội tới Tông Chính Tự cáo trạng.
Tiêu Chấp định sai người ép tin đồn xuống.
Ta không đồng ý:
“Kẻ tung tin có miệng, ta cũng có miệng. Dựa vào đâu chỉ cho bọn họ nói bậy, lại không cho ta tới tận mặt chọc tức họ?”
“Tông Chính Tự hỏi chuyện hiếu đạo trong nội trạch. Nàng tới đó chưa chắc đã có người chịu nghe nàng giảng đạo lý.”
Ta nheo mắt:
“Không nghe càng tốt.”
Mi tâm Tiêu Chấp bất an giật giật:
“Nàng muốn làm gì?”
Ta nở một nụ cười vô hại:
“Ngày mai Vương gia sẽ biết.”
Tiêu Chấp bịt tai, tỏ vẻ chẳng muốn biết lắm.
Cuối cùng hắn chỉ nói:
“Thôi, ngày mai bổn vương cùng nàng tới Tông Chính Tự.”
“Vương gia cũng đi?”
Hai mắt ta sáng lên, lập tức dịch lại gần hắn:
“Vậy thiếp càng không sợ.”
Tiêu Chấp liếc ta:
“Vừa rồi chẳng phải còn trời không sợ đất không sợ sao?”
Ta ôm lấy cánh tay hắn, đường đường chính chính làm nũng:
“Tự mình đánh được là một chuyện, có phu quân chống lưng lại là chuyện khác.”
“Bây giờ biết bổn vương là phu quân của nàng rồi?”
“Thiếp vẫn luôn biết mà. Vương gia không tin thì đêm nay ở lại, thiếp chứng minh cho chàng xem.”
Tai Tiêu Chấp lập tức đỏ lên.
Nam nhân giết người không chớp mắt, da mặt lại mỏng đến thế.
Ta nhớ tới cảm giác thoải mái đêm đó, liền ghé tới hôn hắn một cái.
Tiêu Chấp lập tức phản khách vi chủ.
Cả phòng xuân ý dạt dào.
Thì ra đây chính là niềm vui mỗi đêm của mẹ chồng.
Người trẻ tuổi thể lực đúng là tốt thật.
Ồ hô hô hô!