Chương 4 - Chuyện Tìm Lại Con Gái Ruột
Giây tiếp theo, cánh tay ta bị túm lấy.
“Sao ngươi trà trộn được vào đây? Đây là hoàng cung, ngươi có mấy cái đầu để bị chém hả?”
Thế tử phu nhân nhìn thấy ta cũng biến sắc: “Ngươi tự tìm cái chết thì thôi, kéo lụy Hầu phủ thì tính sao?”
Mẹ nhìn ta, sau cùng vẫn không nhịn được nói: “Cẩm Thư, con hồ đồ quá, dù con muốn dắt con gái trèo cao quyền quý cũng vạn lần không được ở hoàng cung này!”
Tần Hoài Thời giận dữ: “Mau thừa lúc không ai chú ý, dắt theo mấy đứa dã chủng của ngươi cút khỏi hoàng cung ngay!”
Đường đường là Thế tử Tuyên Bình hầu, đã ngoài bốn mươi, lại còn làm cả tổ phụ rồi mà sao đầu óc lại ngu xuẩn đến mức này?
Hắn cũng nói rồi, đây là hoàng cung. Nếu là hạng thôn phụ như lời họ nói, ta e là đến hướng hoàng cung ở đâu còn chẳng biết chứ đừng nói đến chuyện “trà trộn vào”.
Ai ngờ hạng ngu xuẩn không chỉ có một, ước chừng là quá sợ ta làm liên lụy, vị mẹ ruột Hầu phu nhân kia lại cũng hùa theo: “Cẩm Thư, con muốn gì mẹ cho con là được, hoàng cung không phải nơi để đùa, con chớ có làm càn.”
Con gái ta không nhịn được đáp trả một câu: “Mẹ con với Hầu phủ các người vốn không có quan hệ gì, hà tất phải đa sự?”
Chỉ một câu này thôi mà như giẫm phải đuôi Tần Hoài Thời.
“Ngu Cẩm Thư, ngươi dạy con gái thế này sao? Không kính bề trên?”
“Ngươi tính là hạng bề trên gì chứ? Không có dáng dấp bề trên mà lại muốn làm phách bề trên, ngươi có biết xấu hổ không?” Ta mắng lại.
Tần Hoài Thời ước chừng bị chọc điên, hắn vậy mà trực tiếp túm tay ta đại hống: “Người đâu! Bắt thích khách!”
Cung yến đang tưng bừng náo nhiệt lập tức rơi vào hỗn loạn bởi một câu nói của hắn, thị vệ rầm rập xông tới, giáo dài chỉ thẳng vào ta đang bị Tần Hoài Thời túm chặt.
“Tần Thế tử, đây là thích khách?”
Tần Hoài Thời chỉ vào ta và con gái đầy vẻ chính nghĩa: “Hai kẻ này rõ ràng chỉ là dân thường, chẳng biết dùng thủ đoạn gì mà trà trộn vào cung, định đồ bất chính!”
Đồ ngu xuẩn!
Tuyên Bình hầu phu nhân dường như cũng không ngờ con trai mình lại hô hoán thẳng thừng như vậy, mặt bà trắng bệch đi trong giây lát nhưng chẳng nói lời nào.
Dù sao tự ý xông vào hoàng cung là tội chết. Nếu bà nhận đứa con gái này sẽ làm liên lụy cả Hầu phủ.
Chỉ thấy giữa đám đông chậm rãi bước ra một bóng dáng hoa lệ, chính là Tần Lăng Nguyệt.
Nay ở ngoài cung, ngay cả Tần Hoài Thời và Hầu phu nhân cũng phải cung kính hành lễ với nàng ta.
“Vương phi, hai mẹ con này lén lút vào cung, định đồ bất chính.”
Hai huynh muội này đúng là tâm đầu ý hợp, một ánh mắt đã cùng nhau diễn kịch.
“Đã là kẻ khả nghi thì dẫn xuống thẩm vấn cho rõ, cung yến sắp bắt đầu rồi, chẳng lẽ để bệ hạ và nương nương thấy cảnh náo loạn này sao?”
Tần Lăng Nguyệt nhìn thị vệ. Tấn Vương phi lên tiếng tự nhiên là có trọng lượng.
Con gái bà ta, vị Quận chúa cành vàng lá ngọc của Vương phủ cũng bĩu môi: “Hoàng cung đúng là loại mèo mả gà đồng nào cũng vào được, thị vệ canh gác lỏng lẻo thế này không sợ rơi đầu sao?”
Thế là thị vệ cúi đầu thấp hơn, định bụng trực tiếp áp giải mẹ con ta đi.
Giữa đám đông bỗng vang lên tiếng nói khác biệt: “Nữ tử này nhìn qua có vài phần giống Hầu phu nhân, không phải thân quyến trong nhà chứ?”
Mà những mệnh phụ biết ta đều há miệng định nói gì đó.
Chưa kịp thì đã nghe Tần Hoài Thời bác bỏ: “Tuyên Bình hầu phủ chúng ta không có hạng thân quyến này, chớ có nói bậy!”
Ta nhìn người mẹ sinh ra mình, bà mặt cắt không còn giọt máu nhưng vẫn im lặng như tờ.
Hoàng đế Hoàng hậu cùng xuất hiện, phía sau còn có vài vị phi tần, hoàng tử công chúa cùng đại thần, bao gồm cả phu quân và con trai ta.
Tất cả quỳ lạy hành lễ.
Bệ hạ nhanh chóng cho mọi người bình thân.
10
Ngài lại chú ý tới một điểm bất thường.
“Đây là đang làm gì?”
Tần Hoài Thời lại lên tiếng: “Bệ hạ, hai mẹ con này thân phận không rõ ràng lại trà trộn vào cung yến, thần lo là kẻ định đồ bất chính nên định sai thị vệ dẫn xuống tra xét một phen.”
“Ồ?”
Ánh mắt bệ hạ rơi lên người ta và con gái, rồi lại chuyển sang vị huynh đệ kết nghĩa cùng đứa cháu lớn không xa, khóe môi khẽ nhếch.
Các phi tần bên cạnh dù không nhận ra ta nhưng nhận ra con gái ta – vị thần y đã ở trong cung không ít ngày, cũng đoán được thân phận của ta.
Tần Hoài Thời lại hiểu lầm ý bệ hạ, tiếp tục thêm mắm thêm muối “Thần trước đây từng gặp hai mẹ con này, chỉ là hạng dân thường, không phải người kinh thành, nay lại vô duyên vô cớ xuất hiện ở cung yến, e là có đồng đảng.”
“Láo xược!”
Một giọng nữ trẻ tuổi vang lên, ngôi sao của ngày hôm nay mạnh tay đập bàn đứng phắt dậy: “Đây là Tĩnh Viễn Vương phi và Trường Ninh quận chúa, há để cho các ngươi dùng đao kiếm chĩa vào!”
Sau tiếng quát đó, thị vệ đồng loạt quỳ xuống, vũ khí rơi loảng xoảng.
Cả nhà Tuyên Bình hầu đều ngẩn ngơ. Đặc biệt là vợ chồng Tần Hoài Thời cùng cha mẹ ruột của ta.
Chiêu Dương công chúa bước xuống dắt tay ta và con gái, nhìn Tần Hoài Thời: “Thế tử Tuyên Bình hầu oai phong thật đấy.”
Tần Hoài Thời run rẩy chỉ tay vào ta: “Bà… bà ta là Tĩnh Viễn Vương phi?”
Cùng lúc đó, Ngu Độ và con trai phía trước quỳ xuống trước mặt bệ hạ.
“Bệ hạ, vợ con của thần hiếm khi tới kinh thành mà lại bị người ta sỉ nhục thế này, xin bệ hạ làm chủ cho thần.”
Khóe môi bệ hạ khẽ giật nhưng không hề hàm hồ.
“Tuyên Bình hầu, đây là bản lĩnh dạy dỗ người nhà của khanh sao? Làm loạn ở hoàng cung?”
Bên kia Tuyên Bình hầu bất chấp tuổi sáu mươi đã già, lanh lẹ quỳ xuống: “Thần dạy dỗ không nghiêm, xin bệ hạ trách phạt.”
“Trẫm phạt khanh làm gì, đã là lỗi do con trai khanh gây ra thì để hắn tự chịu phạt, phạt hắn chịu roi hình thế nào?”
Tần Hoài Thời nghe xong mặt mày xám xịt, vội quỳ xuống: “Bệ hạ xin tha tội!”
Không chỉ hắn quỳ, cả Hầu phủ đều quỳ rạp xuống. Ta nghe thấy tiếng mẹ nhỏ giọng gọi tên ta, dường như mong chờ ta cầu tình cho con trai bà.
“Thế tử Tuyên Bình hầu quả quyết vợ thần là thích khách có ý đồ bất chính, chắc hẳn là quen biết tất cả thân quyến các quan lại, nếu không sao dám chắc chắn gọi thị vệ tới bắt vợ thần?” Ngu Độ tiếp tục thêm dầu vào lửa.
“Bệ hạ, thần thấy mình tuổi tác đã cao, không bảo vệ nổi vợ con, chi bằng cho thần cáo lão về quê.”
Mí mắt bệ hạ giật giật: “Hiền đệ chớ có nói bậy, trẫm nhất định đòi lại công bằng cho Vương phi.”
“Người đâu, lôi Thế tử Tuyên Bình hầu xuống.”
Bấy giờ mẹ ta cũng chẳng quản được gì nữa, bà vội nói: “Bệ hạ xin tha tội, Tĩnh Viễn Vương phi là con gái ruột lưu lạc nhiều năm của thần phụ, ca ca nó không biết thân phận Vương phi của nó, sợ nó va chạm phải quý nhân mới hành xử như vậy, xin bệ hạ thứ tội.”
Lời này vừa thốt ra, bốn phía đều xôn xao.
Hoàng hậu cũng tiếp lời: “Theo bổn cung được biết, Tĩnh Viễn Vương phi và Tấn Vương phi hẳn là sinh cùng năm, nếu Tĩnh Viễn Vương phi là con gái ruột của bà, vậy Tấn Vương phi là…?”
Người bị nhắc tên Tần Lăng Nguyệt mặt cắt không còn giọt máu, Tấn Vương thì mặt xanh nanh vàng. Rõ ràng hắn không biết chuyện này.
Nhưng lời đã nói ra, không còn đường lui, Hầu phu nhân chỉ đành bấm bụng nói tiếp: “Thần thiếp năm đó sinh nở gặp lúc loạn lạc, trong lúc vội vàng đã ôm nhầm con.”
Bấy giờ đến lượt Chiêu Dương công chúa: “Đã là con gái ruột, muội muội ruột, sao lại vu khống nàng là thích khách? Thích khách là phải chém đầu, Tuyên Bình hầu phủ đối xử với con đẻ mình là ép nàng vào chỗ chết sao?”
Tội danh này còn lớn hơn.
Họ không cách nào tự viên mãn lời nói của mình.
Nghĩ lại thật nực cười, họ chê đứa con ruột là ta làm mất mặt, muốn giữ lại thân phận đích nữ cho Tần Lăng Nguyệt, nay lại vì cái thằng ngu Tần Hoài Thời mà phơi bày tất cả trước mặt bao nhiêu quan lại quyền quý.
11
“Chiêu Dương, hôm nay là sinh nhật con, chớ có nổi giận, về chỗ của con đi.”
Bệ hạ lên tiếng, Chiêu Dương công chúa cũng chỉ đành hậm hực quay về. Thế nhưng bệ hạ cũng không có ý định nhẹ nhàng bỏ qua
“Tuyên Bình hầu quản gia không nghiêm, đã làm hỏng tâm trạng của công chúa, đợi sau khi Thế tử chịu hình kết thúc, cả nhà các ngươi hãy về đóng cửa suy ngẫm đi.”
Đây là muốn đuổi họ đi.
Bị xua đuổi ngay tại cung yến, đó là một nỗi nhục nhã vô cùng. Chỉ là sấm sét hay sương móc đều là ơn vua, cả nhà chỉ đành tạ ơn rồi lui ra.
Kẻ duy nhất còn lại là Tần Lăng Nguyệt đã thành Tấn Vương phi. Nàng ta ngồi cạnh Tấn Vương đang sa sầm mặt mày, đứng ngồi không yên.
Họ là hoàng thất tông thân, thân phận sinh mẫu dù quan trọng nhưng không phải là nhất, nhưng bị vạch trần tại trận thế này rốt cuộc vẫn là mất mặt.
Con cái các quan lại dù không dám giễu cợt nhưng hoàng thất tông thân đâu chỉ có mình họ.
Tại yến tiệc sinh nhật của Chiêu Dương công chúa, bệ hạ đã ban hôn cho nàng và con trai ta, chọn ngày thành thân.
Ta liếc thấy vị Quận chúa của Tấn Vương phủ kia tức khắc đỏ cả mắt. Không chỉ mình nàng, còn mấy vị tiểu thư thế gia nữa kia.
Thằng nhóc này gây nợ đào hoa từ bao giờ thế không biết?
Nhưng họ có đau lòng thì cũng vô phương cứu chữa. Ta là mẹ đẻ còn chưa làm chủ được, huống hồ là họ.
Người mà hoàng thất đã nhắm trúng thì đâu có lý nào để lọt.
Ta thầm mừng vì con trai và công chúa là tình trong như đã.
Khi ngồi cùng Ngu Độ, ta nhỏ giọng kể cho chàng nghe những lời nghe được từ mẹ con Tần Lăng Nguyệt vừa nãy, ánh mắt chàng sâu thẳm trong giây lát, dặn dò ta:
“Việc này ta sẽ báo cho bệ hạ, người của Tuyên Bình hầu phủ sau này e là sẽ còn đeo bám, nàng ngày thường ra ngoài nhất định phải mang theo người đi cùng.”
Sau sinh nhật công chúa, chúng ta cũng bắt đầu chuẩn bị cho hôn sự của con trai. Tuy sau này nó ở phủ công chúa nhưng “gả” con trai cũng có khối việc phải lo.
Người của Tuyên Bình hầu phủ quả nhiên tìm đến quấy nhiễu. “Ngu Cẩm Thư, ngươi có phải cố ý che giấu thân phận để xem trò cười của chúng ta không?”
Ta mặt không cảm xúc: “Là các người chê ta là hạng thôn phụ thô kệch không lên nổi mặt bàn, sao giờ lại định cắn ngược lại một cái? Muốn lại tìm bệ hạ phân trần đạo lý sao?”
Hầu phu nhân lệ tràn bờ mi: “Cẩm Thư, ta dù sao cũng là mẹ con, đây là ca ca con mà, con nỡ trơ mắt nhìn Tuyên Bình hầu phủ mất đi thánh tâm sao?”
Ta nhìn thẳng họ, bình thản nói: “Cha ta là Ngu đại tướng quân đã quá cố, mẹ ta là Ngu lão phu nhân có cáo mệnh, bên trên ta đúng là còn có hai vị ca ca Ngu Chấn và Ngu Tông, những thứ này liên quan gì tới các người?”
“Năm đó nếu không phải Ngu gia nhận nuôi thì ta đã chết từ trong tã lót rồi.”
Bị tráo đổi có lẽ khó mà phân định ai đúng ai sai, nhưng phận làm cha mẹ mà không bảo vệ được ta, đó là sự thật.
Ta không trách họ, chỉ là cũng không cách nào coi họ là người thân.
Hầu phu nhân khóc không thành tiếng: “Cẩm Thư, là lỗi của mẹ, cả đời này con không định nhận mẹ sao?”
“Phu nhân, bà có hai đứa con, một người là Thế tử Tuyên Bình hầu, người kia là Tấn Vương phi, chớ có nhận nhầm.”
“Ngoài ra,” ta lại nhìn sang Tần Hoài Thời, “Ta là Tĩnh Viễn Vương phi, ngươi chẳng qua chỉ là Thế tử hầu phủ, lần sau gặp ta nếu còn không học được phép tắc tôn ti thì đừng trách ta không khách khí.”
Nói xong câu đó, ta sai người tiễn khách.