Chương 3 - Chuyện Tìm Lại Con Gái Ruột

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

7

Từ chối một mối hôn sự tốt, phản hồi nhận lại cũng đủ nhanh.

Tối đó, cơm nước Hầu phủ đưa tới toàn là đồ thừa canh cặn. Hai tì nữ được chỉ định hầu hạ ta cười mỉa mai: “Nhị tiểu thư, tối nay trong phủ chỉ còn lại bấy nhiêu, thiệt cho hai vị rồi. Nhưng nghĩ lại, chắc trước đây hai người cũng chưa từng được ăn những món ngon thế này đâu nhỉ?”

Họ đặt cơm xuống rồi rời đi.

Con gái hừ lạnh: “Mẹ, người còn chưa đi sao?”

Ta thở dài: “Ngày mai chào một tiếng rồi đi.”

Hầu phủ này thật chẳng có ý nghĩa gì.

Đêm đó, Xuân Đào và Thu Đường khắp người nổi mẩn đỏ. Họ gào khóc suốt một đêm, sáng ra ta thấy cả hai đều gãi đến thịt nát máu chảy.

Mẩn đó nổi nhanh mà lặn cũng nhanh, chỉ cần chịu đựng qua là xong. Nhưng cái khó chính là ở chỗ chịu đựng ấy.

Hai tì nữ khóc lóc thảm thiết, còn kinh khủng hơn cả đêm qua

Họ vốn có chút nhan sắc, trước khi tới đây là hầu hạ ở viện Thế tử phu nhân, ước chừng là muốn làm thông phòng cho các thiếu gia trong phủ.

Nay trên người bị thương như vậy, nếu để lại sẹo thì coi như hết hy vọng.

Con gái ta vốn không phải kẻ hiền lành gì, nó đẹp giống cha nó, từ nhỏ học ở Dược Vương Cốc, nếu tính tình mà yếu đuối thì chẳng biết đã bị bắt nạt bao nhiêu lần rồi.

Ta dẫn con gái đi bái kiến Tuyên Bình hầu, ý định là để cáo từ. Kết quả vừa bước vào tiền sảnh đã thấy vị ca ca hờ kia đang giận dữ:

“Ngu Cẩm Thư, ngươi có phải là ngu ngốc không? Hôn sự tốt như Hộ bộ Thượng thư mà ngươi cũng dám từ chối?”

“Nếu Hầu phủ chúng ta thông gia với Thượng thư phủ, sau này con em trong nhà trên quan lộ cũng hanh thông không ít, ngươi tưởng mình còn tìm được mối nào tốt hơn cho con gái ngươi chắc?”

Hóa ra là vậy.

Ta thầm cười lạnh, Hầu phủ tuy có tước vị kế thừa nhưng tước vị chỉ có một, chỉ dành cho một người, tức là đích trưởng tử của Tần Hoài Thời.

Nhưng hắn còn có đích thứ tử và thứ tử, những người này để họ đi thi cử hay tòng quân chưa chắc đã làm nên trò trống gì. Chỉ còn cách tìm đường tắt thôi.

Thật thú vị, cho ta một cái danh dưỡng nữ Hầu phủ, lại muốn con gái ta làm vật hy sinh cho con đường cầu quyền trục thế của họ.

“Ta đã nói rồi, nếu đã là mối hôn sự tốt như vậy thì cứ để con gái huynh gả qua đi.”

“Con gái ngươi sao có thể so bì với tiểu thư được Hầu phủ dốc lòng bồi dưỡng? Gả vào Thượng thư phủ đã là phúc phận của nó rồi!”

Ta chẳng buồn tranh cãi với hắn, đang định mở miệng cáo từ thì vị cha ruột của ta lại lên tiếng đầy vẻ không cho phép chối từ: “Nếu muốn sống ngày lành ở Hầu phủ thì đón cả con trai ngươi tới đây, còn đứa con gái kia, không gả cũng phải gả.”

“Đã như vậy, Hầu phủ này chúng ta trèo không nổi, mối thân tình này tự nhiên cũng chẳng cần nhận, sau này gặp mặt cứ coi như không quen biết đi.”

Nói xong ta dắt con gái đi thẳng ra ngoài. Phía sau truyền đến tiếng Tần Hoài Thời tức tối quát tháo: “Ngươi dám bước ra khỏi Hầu phủ nửa bước thì đừng mong quay lại!”

Bước chân mẹ con ta không dừng lại, nhưng vẫn nghe được loáng thoáng tiếng của vị Thế tử phu nhân: “Cứ để chúng chịu khổ ở kinh thành đi, rồi sẽ biết đường quay lại cầu xin Hầu phủ thôi.”

8

Con gái đi một quãng đường dài vẫn còn hậm hực: “Vừa nãy con nên cho họ uống thuốc câm hết mới đúng!”

Rời khỏi Hầu phủ, phát hiện phía sau có kẻ bám đuôi, ta dắt con gái đi vòng vèo mấy bận mới cắt đuôi được chúng.

Trở về Tĩnh Viễn Vương phủ.

Vương phủ là bệ hạ ban cho từ khi mới đăng cơ không lâu, bao năm qua chẳng mấy khi ở. Hai ngày nay cuối cùng cũng sửa sang xong chỗ ở.

Phu quân ta là Vương gia khác họ được bệ hạ đích thân phong. Vào phủ, tì nữ thân cận Quỳnh Hoa tiến lên đón.

“Vương gia đâu?” Ta hỏi.

“Bẩm Vương phi, Vương gia hôm nay vào cung chưa về ạ.”

Tầm giờ cơm tối, Ngu Độ trở về. Chàng mặc trường bào màu huyền, vạt áo bay trong gió, sải bước đi tới ôm chầm lấy ta.

“Cẩm Thư, về rồi sao.”

Chàng cúi đầu vùi vào vai ta, nhỏ giọng than vãn: “Làm thông gia với bệ hạ thật khó, thằng nhóc Ngôn Cận coi như đem tặng cho bệ hạ luôn rồi, may mà ta vẫn còn đứa con gái, sau này ở nhà tuyển rể cho rảnh nợ.”

Con gái bên cạnh khẽ ho: “Cha, con ở đây mà!”

Ngu Độ bấy giờ mới chú ý tới nó, đứng thẳng dậy: “Có ở đây sao cũng không lên tiếng một tiếng.”

Ngu Độ năm nay bốn mươi ba tuổi, từ nhỏ chàng đã khôi ngô, đôi mắt lúc nào cũng như chứa nước, thời niên thiếu đã khiến người ta vừa gặp khó quên.

Nay nhiều năm trôi qua năm tháng đặc biệt khoan dung với gương mặt chàng, trừ vài vết hằn không tránh khỏi thì vẫn oai phong tuấn tú như cũ.

“Cha, con lớn tướng thế này mà người chẳng thấy, chỉ thấy mỗi mẹ thôi nhỉ.”

“Đó là đương nhiên, dù sao mẹ con mới là đứa trẻ đầu tiên ta nuôi…”

Ta đẩy chàng một cái: “Chớ có nói bậy bạ.”

Câu này Ngu Độ không phải lần đầu nói với con cái.

Ta đúng là đứa trẻ đầu tiên chàng nuôi.

Nói ra thì nghe khoa trương nhưng cũng không hoàn toàn sai.

Năm đó ta còn trong tã lót, chính Ngu Độ mới ba tuổi đã ôm ta về. Chàng trở thành ca ca của ta, rồi nhiều năm sau khi ta đến tuổi cập kê, chàng bị cha chúng ta đánh cho một trận nhưng vẫn nhất quyết đòi cưới ta.

Ta và Ngu Độ bên trên còn có hai vị ca ca, sau này họ thường trêu chọc: Tiểu đệ tự mình ôm về một cô con dâu.

Ngu Độ vừa tới kinh thành đã được bệ hạ giao nhiệm vụ, thành ra không có thời gian cùng ta đi nhận người thân.

Nay Ngu Độ về mới có lúc nghe ta và con gái kể chuyện Tuyên Bình hầu phủ, nghe xong chàng đập bàn một cái: “Tuyên Bình hầu phủ thật quá quắt!”

Con gái gật đầu phụ họa, tiếp tục mách tội: “Cha, họ còn muốn bán con gái của người nữa!”

Ngu Độ cười lạnh: “Quận chúa mà họ cũng dám có ý đồ sao?”

Chàng nhìn ta: “Cẩm Thư, nàng thấy nên làm thế nào?”

Ban đầu biết ta lần này tới kinh thành tìm được cha mẹ ruột xa cách nhiều năm, Ngu Độ đã mừng cho ta, chỉ là cả hai đều không ngờ Hầu phủ lại là tình cảnh đó.

Đó dù sao cũng là cha mẹ ruột của ta, nên để ta làm chủ.

Ta rủ mắt: “Ta đã nói rõ với họ rồi, sau này hai bên không liên can.”

Họ coi ta là hạng thân thích nghèo hèn thì ta tự nhiên nên kính nhi viễn chi.

Ngu Độ: “Dù gì cũng sinh ra nàng một lần, đã không có duyên làm người thân thì không cưỡng cầu.”

“Sắp tới sinh nhật Chiêu Dương công chúa, bệ hạ nói lúc đó sẽ ban hôn cho công chúa và Ngôn Cận, lễ sinh nhật năm nay chuẩn bị cho công chúa nên nặng tay hơn một chút.”

Chiêu Dương là đích trưởng nữ của bệ hạ, được sủng ái vô cùng, Hoàng hậu giữ đến năm mười tám mới bàn chuyện cưới hỏi.

Con trai ta bằng tuổi công chúa, trước đây ta và cha nó lo liệu cho nó, nó cứ lấp lửng mãi, ai ngờ thằng nhóc này lại muốn làm phò mã.

9

Vào cung tất nhiên không thể mặc quá giản dị.

Ta trang điểm kỹ càng mới ra khỏi cửa, ngay cả đứa con gái ngày thường ghét trâm cài rườm rà nay cũng mặc đồ kiều diễm, đầu cài không ít trâm hoa. Nhìn qua quả thực vô cùng rạng rỡ động lòng người.

Đêm nay người vào cung thực sự rất đông, hoàng thân quốc thích, cao quan cùng thân quyến.

Trước khi bắt đầu, Ngu Độ bị đám bạn cũ gọi đi hàn huyên, ta bèn dẫn con gái đi trò chuyện với các vị phu nhân quen biết.

Ta không quen nhiều người ở kinh thành nhưng cũng có vài người bạn.

Con gái trổ mã đình đình ngọc lập, họ từng người một đến hỏi thăm cho con trai hoặc cháu trai trong nhà, ta từ chối đến mức cạn lời.

Chẳng còn cách nào, đứa con gái này của ta nó có chủ kiến lắm, so với việc thành thân sinh con, nó muốn làm một thân tự do đi ngao du khắp nơi hơn.

Khó khăn lắm mới dắt được nó đến một góc yên tĩnh thì lại đột ngột nghe thấy cuộc trò chuyện của người bên cạnh.

“Mẫu phi, con không cần biết, con chỉ thích Ngu tiểu tướng quân thôi, người bảo phụ vương ra mặt đi cầu thân với Tĩnh Viễn Vương được không?”

Một giọng nữ khác vang lên: “Hồ đồ! Làm gì có nữ tử nào lại tự mình xấn tới như con, con là Quận chúa, phải để kẻ khác tới cầu cưới mình. Hôn sự của con phụ vương tự có sắp xếp.”

“Nhưng Ngu tiểu tướng quân có kém chỗ nào đâu, gia thế tướng mạo đều xứng đôi, huống hồ Tĩnh Viễn Vương nắm binh quyền, nếu con gả cho con trai ông ta chẳng phải giúp ích cho đại nghiệp của phụ vương sao…”

Lời chưa dứt đã nhận lại một câu quở trách: “Im miệng! Đây là nơi nào mà con dám ăn nói bừa bãi?”

Lòng ta kinh hãi.

Hơi thở theo bản năng nhẹ đi một chút, nhìn con gái, cả hai đều thấy sự kinh ngạc trong mắt nhau.

Giọng nói kia rất quen, chính là người thay ta làm đích nữ Hầu phủ bao năm qua – Tần Lăng Nguyệt, Tấn Vương phi hiện nay.

Nhưng so với việc con gái bà ta có ý với con trai ta, dã tâm lang sói của Tấn Vương càng khiến người ta rùng mình.

Tấn Vương nói cho cùng là kẻ thất bại trong cuộc tranh đoạt ngôi vị năm xưa, mẫu phi hắn từng là sủng phi nên hắn cũng từng là ứng cử viên sáng giá.

Về sau quân Hung Nô xâm phạm, bệ hạ khi đó còn là hoàng tử đã dẫn binh xuất trận đại thắng, từ đó tiếng vang trong dân gian ngày một cao.

Vừa lúc tiên đế lâm trọng bệnh, hoàng vị bèn rơi vào tay đương kim bệ hạ. Tấn Vương nhờ biết điều mà bảo toàn được bản thân, ai ngờ hắn vẫn chưa nguôi dã tâm.

Ta dắt con gái lặng lẽ rời đi.

Việc này có thể lớn có thể nhỏ, nhất định phải báo cho bệ hạ. Ta định dắt con gái đi tìm Ngu Độ thì lúc này có người gọi giật lại.

“Ngu Cẩm Thư!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)