Chương 5 - Chuyện Tìm Lại Con Gái Ruột

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

12

Từ ngày đó, không còn ai ở Tuyên Bình hầu phủ tìm đến nữa.

Những vị quý phụ trước đây có chút giao tình với ta khi đến chơi đều nhắc về Tuyên Bình hầu phủ bằng giọng điệu giễu cợt.

“Ta đúng là kiến thức nông cạn, chưa từng thấy ai chê bai con gái ruột, em gái ruột đến mức muốn dồn nàng vào chỗ chết như vậy. Ngày hôm đó ở cung yến, Thế tử Tuyên Bình hầu hẳn là hận ngươi lắm mới vu cho ngươi là thích khách, đúng là hận không thể để ngươi chưa từng xuất hiện trên đời.”

Hắn là sợ ta tranh đoạt thứ gì của Tần Lăng Nguyệt, lại sợ Hầu phủ bị người ta cười chê.

Nhưng nàng ta đã là Vương phi tôn quý, mấy chục năm đã qua rồi, dù ta có hai bàn tay trắng đến nhận người thân thì tranh được của ai cái gì?

Kẻ được phái đi nghe ngóng mang về tin tức: Tần Hoài Thời ở nhà nói lời độc địa, bảo rằng ngày sau nhất định sẽ cho ta biết tay.

Cùng lúc đó, Quận chúa Tấn Vương phủ đính hôn. Nhà đính hôn cũng là một thế gia võ tướng.

Quận chúa hạ giá tự nhiên cũng gây xôn xao, ngày cưới thậm chí còn sớm hơn cả Chiêu Dương công chúa.

Ngu Độ mấy ngày đó đi sớm về muộn, thần sắc ngày càng nghiêm trọng. Cuối cùng một ngày, trong cung truyền tới khẩu dụ của Hoàng hậu mời ta vào cung ở vài ngày.

Đó là ngoài mặt, nhưng thực tế là cần ta vào cung bảo vệ Hoàng hậu cùng các nữ quyến khác.

Ta từ nhỏ theo cha anh luyện võ, Ngu Độ cũng là thầy của ta, xét về thân thủ thực sự không hề kém.

Con gái cũng ở trong cung. Long thể bệ hạ chuyển biến tốt nhưng không rêu rao ra ngoài, A Chỉ bèn ở lại trong cung điều lý thân thể cho các phi tần công chúa.

Hoàng hậu nhìn A Chỉ rồi nói với ta: “Cẩm Thư, thật sự không tranh thủ lúc này tìm cho A Chỉ một nhà tốt sao? Chỗ bổn cung còn không ít họa tượng của các công tử thế gia, A Chỉ trẻ tuổi xinh đẹp, chớ có để lỡ làng.”

Ta đứng dậy tạ ơn: “Thần phụ tạ ơn nương nương hậu ái, chỉ là cái đứa nhỏ A Chỉ này, cha nó định tuyển rể, các công tử thế gia ở kinh thành này làm sao mà chịu được?”

Tự nhiên là có thể tìm được người chịu.

Chỉ là Hoàng hậu nghe ra được lời khước từ khéo léo của ta, bà mỉm cười: “Cũng đúng, bệ hạ và bổn cung đã giữ một đứa con của ngươi ở lại kinh thành rồi, chẳng lẽ lại bắt cả A Chỉ cũng phải ở lại.”

Ta nói: “Ngôn Cận được công chúa coi trọng là phúc phận của nó, nếu bệ hạ cần, nó vẫn mãi là tướng lĩnh của bệ hạ.”

Nếu không có nội ưu ngoại hoạn, ta đương nhiên mong con trai bình bình an an làm một phò mã. Nhưng có những chuyện đang đến rất gần.

Vào thu, tình hình trong kinh ngày càng căng thẳng. Cuối cùng vào một đêm khuya nọ, trong cung đèn đuốc sáng choang, bên ngoài bỗng trở nên huyên náo.

Ta giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, đi gọi con gái dậy rồi vội vã chạy tới tẩm điện của Hoàng hậu.

Trong điện Hoàng hậu, vài vị phi tần cùng con cái họ nép vào nhau, nghe tiếng chém giết bên ngoài mà càng thêm ôm chặt lấy con mình.

Ta cùng người dưới quyền cầm vũ khí vào điện.

“Nương nương yên tâm, có thần phụ ở đây, nhất định bảo vệ người chu toàn.”

Hoàng hậu lại đẩy Chiêu Dương công chúa về phía ta: “Cẩm Thư, nếu quân phản loạn xông vào, ngươi hãy đưa công chúa và hoàng tử đi.”

Đó là hạ hạ sách rồi.

Ta không đáp, quay đầu nhìn sắc trời.

Trước bình minh sẽ rõ phân định.

13

Dã tâm bất chính của Tấn Vương thời gian này ngày càng không che giấu. Nhưng dù có đề phòng thì vẫn không tránh khỏi một trận ác chiến.

Trời dần sáng, tiếng chém giết ngày một gần. Cuộc cung biến nào mà chẳng nhuốm máu.

Cuối cùng, lúc trời rạng hẳn, ta thấy bóng dáng hai cha con Ngu Độ. Trên người Ngu Độ đầy máu, ta giật mình kinh hãi, chàng cười nói: “Không phải máu của ta.”

Bên cạnh Chiêu Dương công chúa khóc lóc nhào vào lòng con trai ta, chỉ nghe nó hoảng hốt kêu lên: “Công chúa, trên người thần bẩn lắm, người đừng ôm mà…”

Mãi đến khi Hoàng hậu khẽ ho vài tiếng Chiêu Dương công chúa mới buông ra.

Ngu Độ hướng Hoàng hậu hành lễ: “Khởi bẩm nương nương, may mắn không nhục mệnh, quân phản nghịch đã bị bắt sống, các quan viên tham gia phản loạn đều đã bị khống chế.”

Mà trong số những kẻ tham gia phản loạn đó bao gồm cả Tuyên Bình hầu phủ. Cha mẹ ruột đã ngoài sáu mươi của ta cùng toàn bộ người của Hầu phủ đều bị tống vào ngục.

Với thân phận con gái ruột, ta đi gặp họ một lần.

Qua song sắt nhà lao, ta thấy vị Hầu phu nhân thường ngày ung dung quý phái nay chẳng còn vẻ đoan trang.

“Cẩm Thư, Cẩm Thư.” Hầu phu nhân như thấy được cọng rơm cứu mạng: “Con phải cứu mẹ, cứu Hầu phủ với, ca ca con chỉ là nhất thời bị mê muội tâm trí thôi, nó không muốn tạo phản đâu, các cháu con còn trẻ lắm, con phải giúp chúng nó!”

Tấn Vương và Tấn Vương phi bị nhốt cách đó không xa, chẳng mấy ngày nữa sẽ bị xử quyết.

Ta chỉ hỏi ngược lại một câu: “Giả như Tấn Vương mưu phản thành công, hôm nay kẻ bị tống giam là ta, liệu lúc đó các người có tha cho ta không?”

“Đương nhiên rồi, con là con gái ta mà!”

Ta mỉm cười: “Tạo phản chính là tạo phản, ta không có khả năng cầu xin bệ hạ tha cho Tuyên Bình hầu phủ, có điều Tuyên Bình hầu phủ hai đời trước có công lao kiến quốc, bệ hạ sẽ có lòng trắc ẩn, còn những chuyện khác ta không làm được.”

Tần Hoài Thời hằn học nói: “Cho nên hôm nay ngươi đến đây để bỏ đá xuống giếng sao? Sao năm đó ngươi không chết quách ở bên ngoài đi? Nếu không có Ngu Độ chúng ta cũng chẳng…”

“Hôm nay ta đến là vì phát hiện ra một chuyện rất thú vị, muốn báo cho Hầu phu nhân biết.”

Ta nhìn người mẹ sinh ra mình, khẽ nói: “Khi bệ hạ sai người lục soát nhà đã phát hiện vài phong thư cũ trong thư phòng Tuyên Bình hầu, đưa cho ta xử lý.”

Tuyên Bình hầu vốn im lặng bỗng chấn động mạnh, ngước mắt nhìn ta.

“Bốn mươi năm trước, khi phu nhân sinh nở gặp lúc loạn lạc, dù nguy hiểm vạn phần nhưng cũng mẹ tròn con vuông, dù có loạn đến đâu thì đứa trẻ cũng không nên bị ôm nhầm.”

Hầu phu nhân ngẩn người: “Ngươi… ý ngươi là sao?”

Tuyên Bình hầu bỗng hét lớn: “Đừng nói nữa!”

Ta đưa vài phong thư cũ cho Hầu phu nhân.

“Tuyên Bình hầu trước khi thành thân với bà từng có một hôn ước khác, chỉ là nhà đó gặp họa, nam nhân bị lưu đày, nữ nhân vào quan lò. Vị hôn thê trước đó của ông ta cũng vậy, chỉ là ông ta không nỡ bỏ, hai người lén lút tư thông. Khi bà mang thai đứa thứ hai thì ông ta và nữ nhân đó cũng đã có con với nhau, vài ngày trước khi bà sinh nở nàng ta đã sinh một đứa con gái.”

“Ông ta hận bà chiếm chỗ của người khác, lại thấy thẹn với nữ nhân kia nên đã tráo con gái của nàng ta với đứa con gái vừa chào đời của bà. Tráo xong ông ta cũng chẳng muốn để con gái bà sống nên đã tùy tiện vứt bỏ. Trong thư có nhắc tới việc bà sinh xong thì không mang thai lại được nữa, là do ông ta sợ bà sinh thêm con khác sẽ không toàn tâm toàn ý với Tần Lăng Nguyệt nên đã hạ thuốc bà.”

“Xem ra Tần Lăng Nguyệt thực chất cũng là con gái Hầu phủ.” Ta nhìn mẹ ruột mình: “Bao nhiêu năm qua Tuyên Bình hầu không nạp thiếp, dân gian truyền tụng hai người cầm sắt hòa hợp, thực chất ông ta nuôi nữ nhân kia ở ngoài làm ngoại thất cho đến khi nàng ta qua đời.”

“À đúng rồi, trước khi nữ nhân đó lâm chung, phu quân bà đã đưa con gái ruột của nàng ta tới trước giường tận hiếu đấy.”

Ý tứ sâu xa là Tần Lăng Nguyệt đã sớm biết thân thế của mình, chỉ có bà ta và đứa con trai hết mực thương em gái là bị che mắt mà thôi.

Hầu phu nhân nước mắt đầm đìa, bà nhìn phu quân mình, không nhịn được xông tới chất vấn: “Ông và người khác có con, mang về ghi danh dưới tên ta, ta cũng chẳng nói gì, tại sao… tại sao lại vứt bỏ con gái ta!”

Tuyên Bình hầu đã già nua bấy giờ lại lạnh lùng đáp lại một câu: “Họ Tô các người chính là giẫm lên nhà Hạ Lan mà thăng tiến, vốn đã nợ nàng ấy rồi. Nếu không phải con ruột thì làm sao bà hết lòng vun vén cho Lăng Nguyệt được?”

14

Hầu phu nhân sau cùng chỉ chảy nước mắt nhìn ta: “Là mẹ có lỗi với con.”

Bà tâm xám ý lạnh, không cầu xin ta cứu người của Hầu phủ nữa, mặc cho đám con cháu gào khóc thảm thiết.

Bị cái gọi là tình nghĩa vợ chồng lừa dối mấy chục năm, nay sự thật phơi bày cũng vắt kiệt tinh thần của bà.

Cuộc cung biến này chết rất nhiều người.

Tấn Vương và Tấn Vương phi tội chết khó tha, thế nên ngày sự thật phơi bày đó, trong thiên lao toàn là tiếng khóc rủa, đủ loại lời lẽ độc địa vang lên.

Ta và cả nhà này thực sự chẳng có chút tình cảm nào.

Có lẽ vì may mắn nên ta không oán hận họ.

Nhưng ta đúng thực là suýt chút nữa đã bị cha ruột hại chết, còn mẹ ruột thì mãi chẳng nhận ra chân tướng.

Bà là người bị hại nhưng cũng bị ép trở thành kẻ hại người.

Đám chủ tử Tuyên Bình hầu phủ đều bị kết án lưu đày. Nghe nói Tuyên Bình hầu bệnh nặng chết dọc đường.

Còn tại một viện nhỏ vùng ngoại ô kinh thành, Hầu phu nhân vốn dĩ cũng phải đi lưu đày nay được an trí tại đây, có hai tì nữ hầu hạ.

Thế gian này cũng chẳng còn vị Hầu phu nhân nào nữa.

Đời này ta không gặp lại bà nữa.

Ngu Độ: “Dù sao cũng là mẹ đẻ, không nỡ sao?”

Ta khựng lại một chút: “Chỉ là có chút lân mẫn.”

Lân mẫn vì bà đã bị bưng bít suốt mấy chục năm, chỉ có vậy thôi. Đã có ơn sinh thành thì ta báo cái ơn ấy vậy.

Sau khi bình định phản loạn là ngày đại hỷ của con trai và công chúa, Bệ hạ và Hoàng hậu đích thân tới chứng hôn.

Ta nhìn đứa con trai mặt mày rạng rỡ, khóe mắt cũng vương nét cười.

Hôn yến của con trai kết thúc, ta và Ngu Độ cũng nên về phong địa, còn con gái thì muốn đi bôn ba giang hồ.

Ngu Độ không yên tâm, nhất quyết sắp xếp người âm thầm đi theo. Nhưng khi riêng tư chàng khẽ thở dài: “Cuối cùng cũng chẳng còn ai quấy rầy nữa, ngày thường hai đứa nó hết gọi cha lại gọi mẹ, chẳng được lúc nào yên tĩnh.”

Con cái mà, ở trước mặt thì chê phiền, không thấy mặt lại nhớ thương.

Ta mỉm cười: “Già đầu rồi mà còn tị nạnh với con cái.”

“Thì sao nào? Vợ chồng mình cũng về sống những ngày nhỏ của mình thôi.”

PHIÊN NGOẠI

Ngu Độ năm ba tuổi, kinh thành loạn lạc, chàng nhặt được một bé gái. Lúc ôm về nhà làm cả nhà giật mình.

Cha chàng Ngu Thừa tức giận định quất chàng: “Thằng ranh này, cả trẻ con mà ngươi cũng dám trộm sao? Mẹ ngươi chẳng qua là chưa sinh được em gái thôi mà ngươi tự đi trộm một đứa về hả? Mau đem trả lại cho người ta mau!”

Nhưng không trả lại được.

Vì tìm kiếm rất lâu mà chẳng thấy nhà ai mất con gái, cộng thêm việc Ngu Độ nhặt được ở trên đất, rất có khả năng là bị người ta bỏ rơi.

Thế là trong tướng quân phủ có thêm một cô con gái nhỏ, vị Ngu tướng quân có ba con trai nay đã có con gái.

Ngu Cẩm Thư từ nhỏ đã lớn lên giữa đám con trai, nàng có nhiều anh trai.

Nhưng thì đã sao? Cha mẹ cưng chiều, anh trai bảo vệ, quan hệ huyết thống quan trọng gì chứ?

Tiểu ca chính là người đã nhặt nàng về nên lúc nào cũng đặc biệt để tâm tới “đứa nhỏ” mà mình nhặt được. Từ nhỏ có gì ngon cũng để dành cho nàng một phần.

Về sau lớn lên, Ngu Độ đi lập công danh, cha mẹ lo liệu hôn sự cho chàng nhưng chàng không chịu.

Qua vài năm sau tiểu muội cũng đã cập kê, mẹ chàng bèn bỏ chuyện lo cưới xin cho con trai mà chuyển sang lo cho con gái nhỏ.

Những chàng trai tốt tới dạm hỏi cứ hết đợt này tới đợt khác, Ngu Cẩm Thư có ưng ai không chẳng biết nhưng toàn bộ đều bị Ngu Độ bới lông tìm vết đuổi đi hết.

Cả mẹ chàng lẫn đại tẩu, nhị tẩu đều không giỏi soi mói bằng chàng. Về sau mẹ chàng tức không chịu nổi bèn hỏi: “Vậy con nói xem, phải hạng người thế nào mới xứng với muội muội như thiên tiên của con?”

Ngu Độ hai mươi tuổi vóc dáng cao lớn khôi ngô, cười toe toét: “Mẹ, con làm con rể của mẹ có được không?”

Đêm đó Ngu Độ bị mẹ đánh cho một trận, sau đó cha về lại bị đánh thêm trận nữa. Nhưng hôn sự này rốt cuộc vẫn thành.

Đại tẩu và nhị tẩu thêu áo cưới cho tiểu muội, nhìn Ngu Độ cũng chẳng mấy vui vẻ.

“Ta cứ bảo công tử nhà nào mới xứng được với tiểu muội, ai dè lại bị con lợn nhà mình nhắm trúng!”

Đại ca hơn Ngu Độ rất nhiều tuổi, đại tẩu đương nhiên cũng vậy, lúc Ngu Cẩm Thư được ôm về thì con trai nàng mới được vài tháng tuổi, Ngu Cẩm Thư còn là uống sữa của nàng mà lớn lên.

Chuyện này so với nửa đứa con gái của chính mình thì có khác gì đâu?

Thế nên Ngu Độ thời gian đó cực kỳ bị ghét bỏ. Nhưng chung quy vẫn là không rời nhà, vẫn ở trong phủ, dần dà mọi người cũng nhìn quen cặp đôi này.

Đứa con đầu lòng chào đời là một bé trai, Ngu Độ nói: “Không sao, nhà mình nuôi con trai có kinh nghiệm lắm.”

Trừ Tống Thư Đồng thì nhị tẩu cũng sinh được một đứa con gái, còn lại toàn là con trai cả.

Đứa con thứ hai chào đời là một bé gái, Ngu Độ nói: “Không sao, ta đã nuôi nàng rồi, nuôi nàng thế nào thì nuôi con gái thế ấy.”

[HẾT]

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)