Chương 4 - Chuyện Thật Đằng Sau Những Lời Kể

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mở cửa ra…

Ngoài cửa không có ai.

Một cơn gió lạnh thổi ùa vào, làm cánh cửa va đập liên hồi. Hắn ló đầu nhìn khắp sân, nơi ấy trống trơn, mặt trăng bị mây che kín, chẳng nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Đúng lúc cúi đầu xuống…

Hắn nhìn thấy trên bậc cửa đặt một đôi giày vải.

Đôi giày vẫn còn ướt.

Hắn nhận ra ngay.

Trong làng phụ nữ đều đi loại giày tự khâu như vậy, nhưng đôi này hắn từng thấy qua.

Đó là giày của Chu Quế Lan.

Trên mũi giày còn có một miếng vá lệch lạc, chính tay bà khâu.

Trần Đại Bưu đá văng đôi giày đi thật xa, đóng sầm cửa rồi cài then thật chặt.

Hắn trở về giường, vừa nằm xuống…

Thì đôi giày ấy…

Đang nằm ngay bên cạnh gối.

Trần Đại Bưu giật bắn người.

Từ hôm đó…

Hắn bắt đầu biết sợ.

16

Trần Đại Bưu tìm đến bà Mạnh, người chuyên xem việc âm trong làng. Bà Mạnh đã ngoài bảy mươi tuổi, sống một mình, trong nhà thờ một pho tượng thần mà chẳng ai biết là vị thần nào. Nhà ai mất đồ, nhà ai gặp chuyện ma quái đều tìm đến bà.

Bà Mạnh châm ba nén nhang, nhìn đầu nhang một lúc rồi lại nhìn sang mặt Trần Đại Bưu.

Sắc mặt bà lập tức thay đổi.

– Mày đã chọc giận Thành Hoàng gia rồi.

Trần Đại Bưu vội cãi:

– Không có. Người tôi đụng chỉ là một con đàn bà thôi.

Bà Mạnh lắc đầu.

– Con đàn bà ấy đã dâng đơn xuống âm phủ. Thành Hoàng gia đã nhận đơn. Bây giờ trên người mày đã bị âm ty đánh dấu. Đi đến đâu… cũng có hai sai dịch mặc áo đen đi theo.

Trần Đại Bưu không tin.

Bà Mạnh chỉ vào chiếc gương đồng cũ trong nhà.

– Không tin thì tự soi đi.

Chiếc gương đã cũ kỹ, viền bằng đồng, mặt gương ngả sang màu vàng sẫm. Trần Đại Bưu cúi sát nhìn vào. Trong gương đúng là gương mặt của hắn, đầy thịt ngang thịt dọc, râu ria lởm chởm.

Nhưng…

Phía sau lưng hắn…

Đang đứng hai người.

Một đen.

Một trắng.

Hai người đều không có biểu cảm, mặc quan phục màu đen, đội mũ cao.

Trên chiếc mũ của một người…

Viết bốn chữ:

“Thiên hạ thái bình.”

Trên chiếc mũ của người còn lại viết bốn chữ: “Vừa gặp phát tài.”

Trần Đại Bưu vừa nhìn thấy đã sợ đến mức tiểu ngay tại chỗ.

Bà Mạnh chỉ cho hắn một con đường sống: đến miếu Thành Hoàng dập đầu nhận lỗi, bồi thường cho Chu Quế Lan, rồi lập tức rời khỏi ngôi làng này, cả đời cũng đừng quay trở lại.

– Chỉ cần mày còn ở trong làng, Thành Hoàng gia sẽ không buông tha mày.

Ngoài miệng Trần Đại Bưu liên tục gật đầu đồng ý, nhưng vừa bước chân ra khỏi cửa đã lập tức đổi sắc mặt.

– Bắt tao quỳ trước con đàn bà góa ấy à? Nằm mơ đi!

Về đến nhà, hắn uống liền nửa cân rượu trắng, chẳng mấy chốc đã quên sạch những lời bà Mạnh dặn.

17

Đêm ngày thứ bảy, Tiểu Nam đang ngủ bỗng nhiên ngồi bật dậy. Con bé không mở mắt, nhưng đôi môi khẽ mấp máy:

– Mẹ ơi… ngoài kia có người gọi mẹ.

Ngay sau đó, tờ giấy dán cửa sổ từ từ ẩm đi, như thể có ai đó áp sát mặt vào bên ngoài, hơi thở nóng hổi phả lên khiến lớp giấy dần thấm nước. Vệt ẩm càng lúc càng lan rộng, cuối cùng hiện thành một hình dáng mờ nhòe… giống hệt khuôn mặt của một người.

Rồi một giọng nói vang lên.

Rất khẽ.

Như vọng lên từ dưới lòng đất.

Lại cũng như từ một nơi xa xôi vô tận trôi đến.

Giọng nói ấy chỉ khẽ gọi:

– Quế Lan…

Toàn thân Chu Quế Lan cứng đờ.

Bà nhận ra giọng nói đó.

Đó là giọng của chồng bà.

– Quế Lan… đơn đã được phê rồi… đêm mùng Tám… nhớ đóng kín cửa nẻo… đừng bước ra ngoài…

Dứt lời, âm thanh cũng biến mất.

Vệt nước trên giấy cửa sổ từ từ khô đi, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ngọn đèn dầu vốn đã tắt bỗng tự bùng sáng, ngọn lửa khẽ lay động một cái rồi cháy ổn định.

Tiểu Nam vẫn ngủ rất say, khóe môi còn thấp thoáng một nụ cười.

Chu Quế Lan ôm chặt con gái vào lòng.

Suốt đêm…

Không chợp mắt.

18

Hôm sau là mùng Bảy.

Chu Quế Lan ra ngoài dò hỏi tin tức. Trần Đại Bưu vẫn ở nhà, vẫn uống rượu, vẫn chửi bới om sòm như mọi khi. Có người khuyên hắn nên ra ngoài lánh một thời gian, nhưng hắn chỉ cười khẩy.

– Tao không tin một người chết thì làm được gì tao.

Chu Quế Lan trở về nhà, kiểm tra lại toàn bộ cửa nẻo rồi lấy một thanh gỗ chống chặt phía sau cánh cửa. Bà tắm rửa cho Tiểu Nam, thay quần áo sạch sẽ rồi dỗ con ngủ từ rất sớm. Chính bà cũng nằm xuống giường, nhưng hoàn toàn không thể chợp mắt.

Trong đầu bà chỉ quanh quẩn mãi một câu nói.

Đêm mùng Tám… đóng kín cửa nẻo… đừng bước ra ngoài.

Bà không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng bà biết…

Nhất định sẽ có chuyện xảy ra.

19

Ban ngày mùng Tám, Trần Đại Bưu ra khỏi nhà.

Hắn định lên thị trấn mua rượu.

Nhưng vừa đi đến đầu làng thì đột nhiên khựng lại.

Toàn bộ dân làng đều chứng kiến cảnh ấy.

Trần Đại Bưu đứng giữa đường như bị một cây đinh vô hình đóng chặt xuống đất, không nhúc nhích nổi. Đôi mắt mở trừng trừng nhìn thẳng về phía trước, tròng mắt không chuyển động, mí mắt cũng không chớp lấy một lần. Biểu cảm trên mặt hắn dần chuyển từ khó hiểu sang sợ hãi, rồi từ sợ hãi biến thành kinh hoàng tột độ.

Giống như…

Đang nhìn thấy thứ mà những người khác hoàn toàn không nhìn thấy.

Có người bước tới đẩy hắn.

Không đẩy nổi.

Cả người hắn cứng đờ như khúc gỗ.

Thân thể không ngừng run lên, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Mồ hôi từ trên trán từng giọt, từng giọt rơi xuống đất, làm bụi đất dưới chân lõm thành những hố nhỏ.

Khoảng một nén nhang sau, Trần Đại Bưu bỗng hít mạnh một hơi như người vừa được vớt lên khỏi mặt nước. Toàn thân hắn ướt đẫm, quần áo dính chặt vào da như vừa bò từ dưới sông lên. Khuôn mặt trắng bệch như giấy, môi tím tái, hai mắt đỏ ngầu.

Có người hỏi:

– Mày bị sao vậy?

Trần Đại Bưu há miệng nhưng không nói nổi lời nào.

Đúng lúc cúi xuống nhìn bàn tay phải của mình…

Hắn chết lặng.

Giữa lòng bàn tay xuất hiện hai chữ.

Như bị một thanh sắt nung đỏ đóng thẳng vào da thịt.

Da cháy xém.

Nét chữ rõ ràng.

“Dạ thẩm.”

Hắn điên cuồng chà xát.

Không xóa được.

Dùng móng tay cào đến rách cả da thịt.

Hai chữ ấy vẫn còn nguyên, như đã mọc hẳn vào trong xương thịt.

Máu từ lòng bàn tay chảy ra, nhuộm hai chữ “Dạ thẩm” thành màu đỏ sẫm.

Nhưng…

Vẫn rõ ràng đến đáng sợ.

Trần Đại Bưu gào thét chạy thẳng về nhà.

Chiều hôm đó, có người nhìn thấy hắn đốt cả một đống vàng mã trong sân, vừa đốt vừa dập đầu lia lịa, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó, nhưng chẳng ai nghe rõ.

Đến tối…

Hắn lại tiếp tục uống rượu.

20

Đêm mùng Tám.

Không có bất cứ chuyện gì xảy ra.

Chu Quế Lan đóng kín cửa nẻo, ôm Tiểu Nam ngồi trên giường chờ suốt cả đêm. Không có tiếng gõ cửa, không có tiếng bước chân, cũng chẳng có bất kỳ động tĩnh nào. Cả không gian yên tĩnh đến mức như thể cả thế giới đều đã chết. Chuột không chạy, gián cũng không bò. Không khí như đông cứng lại, ngay cả thời gian cũng dường như ngừng trôi.

Chu Quế Lan chờ hết một canh giờ, rồi hai canh giờ, rồi ba canh giờ. Cuối cùng bà không chống nổi cơn buồn ngủ nữa, mí mắt ngày càng nặng trĩu, đầu gật lên gật xuống lúc nào không hay.

Đến khi mở mắt ra lần nữa…

Trời đã sáng.

Ánh nắng len qua khe cửa sổ, rải xuống nền nhà một màu vàng óng. Tiểu Nam vẫn ngủ ngon lành, hơi thở đều đặn, khuôn mặt nhỏ hồng hào vì ngủ say.

Không có chuyện gì thật sao?

Chu Quế Lan dụi dụi mắt rồi mở cửa bước ra ngoài.

Ánh nắng rất đẹp.

Chim vẫn hót.

Gà vẫn gáy.

Mọi thứ bình thường đến mức…

Lại khiến người ta thấy không chân thật.

Bà bế Tiểu Nam ra khỏi nhà. Vừa đi đến đầu ngõ đã nhìn thấy một đám người đang tụ tập, ghé đầu thì thầm, ai nấy đều mang vẻ mặt kỳ lạ.

Thấy Chu Quế Lan đi tới, đám đông lập tức tản sang hai bên như bị bỏng.

Có người khàn giọng nói:

– Quế Lan…

– Trần Đại Bưu chết rồi.

21

Em trai của Trần Đại Bưu tên là Trần Đại Hổ.

Chính hắn là người đầu tiên phát hiện thi thể.

Sau này mỗi lần nhắc lại chuyện đêm hôm ấy, giọng hắn đều run lẩy bẩy.

Nửa đêm, hắn đang ngủ ở gian phòng bên cạnh thì bị tiếng nói chuyện đánh thức. Âm thanh vọng sang từ phòng của Trần Đại Bưu. Không phải chỉ có một người nói, mà là hai người.

Không…

Chính xác hơn là…

Một người hỏi.

Một người trả lời.

Giọng của người đặt câu hỏi vô cùng uy nghiêm, hoàn toàn không giống giọng người sống. Âm thanh ấy như vọng lên từ dưới lòng đất, lại như đè thẳng xuống từ trên mái nhà, khiến cả căn phòng rung lên, tờ giấy dán cửa sổ cũng xào xạc không ngừng.

Giọng đáp lại đúng là của Trần Đại Bưu.

Nhưng…

Lại không giống hắn ngày thường.

Âm thanh cứng nhắc, từng chữ bật ra như cái máy, giống như có ai đó đang điều khiển miệng hắn nói.

Trần Đại Hổ áp sát người vào vách tường lắng nghe.

Càng nghe…

Càng nổi hết da gà.

Một giọng nói uy nghiêm vang lên:

– Trần Đại Bưu. Vào ngày… tháng… năm…, ngươi đã làm nhục Chu Quế Lan giữa đầu làng. Có đúng không?

Một giọng cứng nhắc trả lời:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)