Chương 2 - Chuyện Gả Thay Đổi Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi gật đầu.

— Không tệ, có tiền đồ.

Nàng chớp mắt.

— Bây giờ vẫn chưa làm lớn chuyện sao?

— Bây giờ làm lớn, cùng lắm chỉ có thể mắng hắn bại hoại phong tục, chẳng đau chẳng ngứa.

Tôi nâng chén trà lên.

— Con người phải trèo cao một chút rồi mới ngã xuống, khi đó mới biết dưới đất không có mây, chỉ có đá.

04

Ngày hôm sau, tôi tới chùa Hàn Sơn thắp đèn trường minh cho mẫu thân ruột.

Sau khi thêm tiền dầu hương, xe ngựa vừa vào cổng thành thì con phố phía trước bỗng trở nên hỗn loạn.

Một con ngựa thồ hàng kém giống bị kinh động, giật đứt dây cương rồi lao loạn khắp nơi. Giữa đường có một đứa trẻ sợ đến đứng bất động.

Phu xe ghìm ngựa lại.

Tôi vén rèm nhìn ra ngoài.

Một bóng người mặc huyền y vượt qua đám đông.

Người đó một tay ôm lấy đứa trẻ, lăn sang bên cạnh, tay kia mạnh mẽ túm lấy sợi dây cương đã đứt. Mượn lực xoay người nhảy lên lưng ngựa, hắn siết chặt cổ con vật.

Con ngựa hí vang, hai vó trước chồm lên, cuối cùng vẫn bị ép quỳ xuống đất.

Động tác dứt khoát, lưu loát, không hề thừa thãi.

Trong xe ngựa, tôi vén rèm lên, nhìn rõ gương mặt người kia.

Thiếu khanh Đại Lý Tự, Tạ Thanh Chấp.

Kiếp trước, Bùi gia bị vu oan thông đồng với địch phản quốc. Văn võ bá quan trong triều sợ tránh còn không kịp, chẳng ai dám dính líu nửa phần.

Chỉ có Tạ Thanh Chấp gánh lấy cơn thịnh nộ của hoàng đế, kiên trì điều tra theo lẽ công bằng, cứng rắn tranh cho Bùi gia nửa tháng để thở.

Khi ấy tôi đã là phụ nhân Bùi gia, chỉ có thể cách công đường lạnh lẽo của Đại Lý Tự, từ xa cúi người bái hắn một lễ.

Kiếp này gặp lại, hắn vẫn giữ dáng vẻ chính trực, cao ngạo ấy.

Tạ Thanh Chấp trấn an đứa trẻ xong, phủi bụi trên vạt áo. Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt nhìn ra từ trong xe ngựa.

Hắn bước tới, quan sát tôi.

— Thẩm cô nương biết ta sao? Ánh mắt cô nhìn ta dường như chẳng hề bất ngờ.

Tôi buông rèm xuống, cách cửa sổ xe nhẹ giọng đáp:

— Đại Lý Tự Tạ thiếu khanh, trong kinh thành ai mà không biết? Người như ngài, chỉ cần nghe qua cũng khó quên.

Tạ Thanh Chấp nhướng mày, bàn tay đang phủi bụi khựng lại trong chốc lát.

Hắn nhìn theo bóng xe ngựa rời đi, quay sang hỏi tùy tùng bên cạnh:

— Ta từng điều tra vụ án nào của Thẩm gia chưa?

Tùy tùng lắc đầu.

— Chưa từng.

Tạ Thanh Chấp khẽ cười.

— Vậy ánh mắt nàng nhìn ta không giống chỉ từng nghe qua.

Trong thư phòng Bùi phủ.

Bùi Nghiễn ngồi trước án, nhìn chằm chằm một phần mật báo.

Trên giấy viết rất rõ, gần đây Thẩm Vân Dao thường xuyên lén gặp Cố Hoài Chu, một cử nhân thi trượt, còn nhiều lần âm thầm đưa tiền bạc và tài vật cho hắn.

Hắn nhắm mắt, đưa tay day mi tâm.

Kiếp trước, hắn chưa từng điều tra.

Ngày đại hôn, khi vén khăn trùm đầu, phát hiện người ngồi trong kiệu hoa là thứ nữ, hắn liền nhận định tôi tham luyến phú quý Hầu phủ, vì trèo cao mà không từ thủ đoạn.

Hắn đem toàn bộ oán giận vì bị tính kế trút hết lên người tôi.

Lạnh nhạt, xa cách, nghi kỵ.

Hắn chưa từng điều tra chân tướng.

Nhưng giờ đây, chứng cứ đặt ngay trước mắt, đâm đến ngực hắn phát đau.

Thẩm Vân Dao vốn không muốn gả.

Mà tôi cũng không giống như hắn từng nghĩ, chẳng hề sốt ruột muốn bước vào cửa Bùi gia.

Bùi Nghiễn nhìn chằm chằm mật báo, lần đầu tiên bắt đầu hoài nghi rằng ở kiếp trước, có phải từ đầu đến cuối hắn đều đã trách oan tôi hay không.

Bên kia, Cố Hoài Chu sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

Thư từ hôn của Bùi gia vừa được đưa ra, hắn liền sợ Thẩm Hoài Viễn vì muốn che giấu tai tiếng mà quay đầu gả Thẩm Vân Dao cho một quyền quý khác, nên suốt đêm viết thư thúc giục nàng bỏ trốn.

— Dao Nhi, nếu còn không đi, phụ thân nàng nhất định sẽ nhốt nàng lại rồi tùy tiện tìm một người gả đi!

Chỉ vài lời mềm mỏng của Cố Hoài Chu đã khiến Thẩm Vân Dao mất hết lý trí.

Đêm hôm ấy, nàng cuốn hết trang sức và của cải mềm, để lại một lá thư rồi chạy trốn cùng Cố Hoài Chu.

Trong thư viết vô cùng tha thiết:

“Con nguyện vì chân tình mà từ bỏ vinh hoa, cầu phụ mẫu tác thành.”

05

Trời vừa sáng, Thẩm gia đã nổ tung.

Thẩm Hoài Viễn đập vỡ chén trà men xanh mình yêu thích nhất, tức đến mặt mày xanh mét.

— Bại hoại gia phong! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi Thẩm gia biết để đâu?

Tần thị ngồi bệt dưới đất khóc lóc.

Báo quan là chuyện tuyệt đối không dám.

Thẩm Hoài Viễn chỉ có thể nghiến răng, sai toàn bộ tiểu tư thân tín ra ngoài, âm thầm tìm kiếm dọc theo các cổng thành.

Tìm suốt cả ngày vẫn chẳng thấy bóng người.

Tần thị hoàn toàn suy sụp, đầu tóc rối tung, xông thẳng vào sân viện của tôi.

— Thanh Nhi, con mau nghĩ cách đi! Bình thường con nhiều chủ ý nhất, mau tìm tỷ tỷ con về!

Tần thị túm chặt tay áo tôi.

Tôi cúi đầu nhìn bà ta, chậm rãi rút tay áo ra từng chút một.

— Lời này của mẫu thân thật vô lý.

Giọng tôi bình thản, thậm chí còn có chút muốn cười.

— Trước đây chẳng phải người thường nói tỷ tỷ thân phận cao quý, tự có phúc khí sao?

Tần thị sửng sốt, nước mắt vẫn còn treo trên mặt.

Tôi nhìn bà ta, nói rõ từng chữ:

— Bây giờ phúc khí của tỷ tỷ đã tới, ta là muội muội, sao dám ngăn cản?

Tần thị hít mạnh một hơi, hai mắt trợn ngược rồi ngất đi.

Ngoài thành mười dặm, trong một căn nhà nông đổ nát đến mức tường viện cũng sập mất một nửa.

Thẩm Vân Dao bịt mũi, ngẩn người nhìn chiếc bàn gỗ thiếu mất một chân.

Cố Hoài Chu đã lấy hộp trang điểm tùy thân cùng ba trăm lượng ngân phiếu của nàng, nói rằng phải đi lo liệu lộ dẫn xuống phía Nam.

Vậy mà hắn vừa đi đã năm ngày.

Ban đêm chuột chạy loạn khắp nơi, ban ngày chỉ có bánh ngô lạnh ngắt, cứng như đá.

Cuối cùng Thẩm Vân Dao cũng biết sợ. Nàng giật cây trâm bạc cuối cùng trên đầu xuống, nhét vào tay nha hoàn thân cận.

— Mau về phủ tìm mẫu thân ta!

Thẩm gia nhận được tin cầu cứu, Thẩm Hoài Viễn tức giận đập vỡ nghiên mực Đoan Khê trong thư phòng, vội vàng phái người đi đón nàng về, đồng thời cố hết sức che giấu tin tức.

Nhưng trên đời này không có bức tường nào kín gió.

Ngay trong đêm, tin Thẩm Vân Dao được đón về phủ đã được đưa tới án thư của Bùi Nghiễn.

Nhìn mật báo do ám vệ trình lên, Bùi Nghiễn lạnh lùng nhìn chằm chằm những dòng chữ trên giấy.

Bạch nguyệt quang thuần khiết, vô tội, từng bị ép buộc phải chia lìa ở kiếp trước, hóa ra lại chỉ là một kẻ ngu ngốc cuỗm tiền riêng bỏ trốn cùng một tên thư sinh nghèo kiết xác.

Nực cười hơn nữa là hắn từng vì kẻ ngu ngốc ấy mà lạnh nhạt với người thật sự chống đỡ cho hắn suốt nửa đời.

Để chuyển hướng sự chú ý, Thẩm gia nhanh chóng tung ra một lời đồn trong kinh thành.

Đầu đường cuối ngõ đều truyền tai nhau rằng Nhị tiểu thư Thẩm gia là sao chổi cô độc, trước tiên khắc bay mối hôn sự tốt đẹp với Bùi gia, bây giờ lại khắc đến mức trưởng tỷ bỏ nhà ra đi.

Nghe nha hoàn bẩm báo xong, tôi còn chẳng buồn nâng mí mắt, trực tiếp sai tiểu tư tới các phường bắt người.

06

Hai canh giờ sau, bên ngoài nha môn Thuận Thiên phủ.

Tôi mặc một bộ áo trắng giản dị, đích thân đánh trống kêu oan.

Tôi tố cáo bà Vương, bà Lý ở phía Nam thành cùng những người khác nhận hối lộ, tung tin bịa đặt, hủy hoại thanh danh của tiểu thư nhà quan.

Phủ doãn Thuận Thiên nhìn tôi đứng thẳng dưới công đường, đau đầu đến mức liên tục day trán.

Làm gì có cô nương chưa xuất giá nào lại đích thân tới kiện loại chuyện này?

Nhưng luật pháp đã ghi rất rõ, kẻ tung tin vu khống sẽ bị đánh hai mươi trượng.

Mấy bà già vừa chịu đòn đã khóc lóc thảm thiết, khai sạch chuyện nhận bạc vụn từ quản sự Thẩm gia.

Khi tôi bước ra khỏi nha môn, trời đổ mưa lớn.

Tôi đứng dưới mái hiên, nhìn nước mưa nện xuống những phiến đá xanh.

Ra ngoài vội vàng nên tôi không mang ô.

Trong tầm mắt bỗng xuất hiện một chiếc ô giấy dầu có khung trúc xanh.

Tạ Thanh Chấp mặc thường phục màu xanh đen, dáng người cao thẳng, một tay cầm ô đứng bên rìa màn mưa.

Hắn cúi đầu nhìn tôi.

— Có muốn đi cùng không?

Tôi không khách sáo với hắn, trực tiếp nhận lấy cán ô.

— Đa tạ Tạ đại nhân. Hôm khác ta sẽ tới phủ trả ô.

Hắn nhướng mày, không nói gì, chắp tay sau lưng bước vào cỗ xe ngựa đang đỗ trong mưa.

Khi tôi trở về Thẩm phủ, bầu không khí trong chính sảnh đã nặng nề đến cực điểm.

Thẩm Vân Dao đã được đón về. Quần áo nàng nhăn nhúm, sắc mặt tiều tụy, đang nằm trong lòng Tần thị khóc lóc.

Vừa thấy tôi bước vào, Tần thị lập tức tiến lên, đỏ mắt nắm lấy tay tôi.

— Con ngoan, tỷ tỷ con chỉ nhất thời hồ đồ. Bây giờ bên ngoài lời đồn nổi lên khắp nơi, hay là con đứng ra nhận chuyện này đi?

Tôi nhìn bà ta.

Tần thị vội vàng nói:

— Cứ nói người có qua lại với tên thư sinh họ Cố là con, tỷ tỷ con vì đuổi theo con nên mới ra khỏi thành. Thanh danh của con vốn đã…

Bà ta còn chưa nói xong, tôi đã rút tay về, cắt ngang lời.

— Mẫu thân thật biết nói đùa. Trượng của Thuận Thiên phủ vừa mới đánh xong, cả kinh thành đều biết quản sự Thẩm gia bỏ tiền thuê người tung tin. Bây giờ con đứng ra nhận, chẳng lẽ chê đao của phủ doãn Thuận Thiên chưa đủ sắc sao?

Sắc mặt Tần thị trắng bệch. Bà ta chỉ thẳng vào mũi tôi, tức giận mắng:

— Nghiệt chướng máu lạnh! Nó là tỷ tỷ ruột của con đấy!

— Máu lạnh sao?

Tôi bật cười, lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ sách đã ố vàng, ném thẳng lên bàn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)