Chương 4 - Chuyến Đi Không Có Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tối qua thứ tôi đặt trước mặt Bùi Xuyên chỉ là một chiếc phong bì trống.

Tấm vé ghi “ngày về” không biết từ lúc nào đã trượt qua chỗ rách vào ngăn bên trong.

Bốn giờ năm mươi sáng ở bờ biển, Bùi Xuyên đứng một mình ngoài ban công khách sạn.

Anh đã hứa quay bình minh cho tôi.

Trời vừa ửng sáng, anh chụp tấm đầu tiên, gửi thất bại.

Tấm thứ hai vẫn thất bại.

Gió biển thổi tờ giấy dán bên ngoài túi thuốc rơi xuống.

Anh cúi người nhặt lên, bỗng phát hiện mặt sau còn một hàng chữ nhỏ.

“Vé chiều về không cần em săn nữa.”

Nét chữ rất nhẹ, giống như đã được viết từ rất lâu.

Lần đầu tiên anh thoát khỏi khung trò chuyện, mở lịch sử khóa cửa nhà.

Tối qua tôi không trở về.

Anh gọi cho ban quản lý khu nhà, giọng cuối cùng cũng thay đổi.

“Phiền anh lên xem ngay giúp tôi, cô ấy có ở nhà không?”

Mười phút sau, nhân viên quản lý đứng trong phòng ngủ trống rỗng, nói với anh:

“Thưa anh, đồ của nữ chủ nhân trong tủ quần áo đã biến mất hết rồi.”

Chương 6

Ngay trong ngày, Bùi Xuyên mua chuyến tàu về gần nhất.

Không còn ghế ngồi, chỉ có vé đứng vào rạng sáng.

Chu Việt ngăn anh:

“Đã tới đây rồi, Hứa Đường chẳng phải đang chờ cậu về sao? Bây giờ cậu đi, chẳng phải đúng ý cô ấy?”

“Cô ấy chuyển đi rồi.”

“Chuyển được đi đâu? Về nhà mẹ đẻ chứ gì.”

Bùi Xuyên không giải thích.

Bố mẹ tôi mất sớm, chị gái đã kết hôn, ở thành phố đó tôi vốn không có nơi nào gọi là nhà để trở về.

Trước đây anh biết.

Chỉ là lâu dần, anh quen gọi nơi có anh là nhà của tôi, đến mức quên rằng căn nhà ấy vốn chưa bao giờ thuộc về tôi.

Suốt hơn mười tiếng trên tàu, anh đứng mãi ở chỗ nối giữa hai toa.

Mỗi lần tàu dừng ga, anh đều nhìn điện thoại.

Tôi không trả lời.

Về tới nhà, phòng khách vẫn giống hệt lúc anh rời đi, tài liệu đăng ký kết hôn chưa bóc vẫn đặt trên bàn ăn.

Bản sao căn cước của tôi đã được rút đi.

Phòng tắm thiếu một chiếc bàn chải, tủ giày trống một nửa.

Chiếc cốc tôi thường dùng trong bếp cũng không còn, chỉ còn chiếc của anh với một vết mẻ nhỏ ở miệng.

Anh kéo ngăn bàn trong phòng ngủ ra.

Chiếc hộp thiếc biến mất.

Bên trong đựng tất cả những tấm vé anh gửi cho tôi suốt bao năm.

Bùi Xuyên ngồi bên giường cho đến khi trời tối hẳn.

Anh gọi cho tôi, kết nối chỉ vang một tiếng đã bị ngắt.

Gọi lại thì không thể kết nối nữa.

Ba ngày sau, anh chặn được tổng biên tập dưới tòa nhà công ty tôi.

“Hứa Đường xin nghỉ bao lâu?”

Tổng biên tập nhìn anh.

“Cô ấy không xin nghỉ, mà là điều chuyển công tác.”

“Đi đâu?”

“Thông tin riêng tư của nhân viên, tôi không thể nói.”

Bùi Xuyên đặt tay lên quầy lễ tân.

“Tôi là vị hôn phu của cô ấy.”

“Trong hồ sơ Hứa Đường nộp, tình trạng hôn nhân là chưa kết hôn, người liên hệ khẩn cấp cũng đã đổi.”

“Đổi thành ai?”

“Trình Nghiên, phó tổng biên tập chi nhánh Nam Thành.”

Các ngón tay Bùi Xuyên siết lại.

Tổng biên tập trả danh thiếp cho anh.

“Anh Bùi, trước khi đi cô ấy từng nói, nếu anh đến hỏi thì nhờ tôi chuyển một câu.”

“Câu gì?”

“Cô ấy không chờ anh dỗ.”

Dự án ở Nam Thành tiến triển rất nhanh.

Trình Nghiên đưa tôi đi khảo sát những nhà ga cũ dọc tuyến đường sắt.

Khi đi ngang qua bưu điện, tôi mua một con tem.

Anh nhìn chiếc phong bì cũ trong tay tôi.

“Muốn gửi đồ?”

“Vẫn chưa nghĩ xong.”

“Nghĩ kỹ địa chỉ rồi hãy gửi. Gửi nhầm chỗ, bị trả lại càng phiền.”

Tôi cười, cất phong bì vào túi.

Tối hôm đó, Bùi Xuyên dùng một số lạ gọi tới.

“Em ở Nam Thành?”

“Ừ.”

“Cho anh địa chỉ.”

“Có chuyện gì?”

Giọng điệu của tôi khiến anh nghẹn lại.

Trước đây mỗi lần nghe điện thoại của anh, câu đầu tiên của tôi luôn là hỏi anh đã ăn cơm chưa.

Bây giờ chỉ còn hai chữ.

Có chuyện?

“Hứa Đường, đừng lấy chuyện điều chuyển công tác ra giận dỗi. Ở đó em chẳng quen ai, xảy ra chuyện thì làm sao?”

“Công ty có người.”

“Trình Nghiên kia?”

“Không liên quan tới anh.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Ngày mai anh tới đón em.”

“Bùi Xuyên, chúng ta chia tay rồi.”

“Anh chưa đồng ý.”

“Chia tay không cần bỏ phiếu.”

Tôi cúp máy.

Trước khi màn hình tối hẳn, anh gửi tới một đơn đặt vé tàu chiều về.

Từ Nam Thành về thành phố cũ.

Hai ghế ngồi.

Anh vẫn tưởng chỉ cần mua vé xong, tôi sẽ đi cùng anh trở về.

Chương 7

Chiều hôm sau, Bùi Xuyên tới Nam Thành.

Tôi đang phỏng vấn một nhân viên nhà ga đã nghỉ hưu ở ga cũ, lúc bước ra thì anh đang đứng dưới bậc thềm.

Mấy ngày liên tục ngủ không ngon khiến dưới mắt anh xanh xám, áo sơ mi cũng nhăn nhúm.

Nhưng khi thấy tôi, việc đầu tiên anh làm vẫn là đưa một cốc sữa đậu nành nóng tới.

“Dạ dày em không tốt, đừng để bụng đói.”

Tôi không nhận.

Anh đặt cốc sữa đậu nành lên lan can đá bên cạnh.

“Tàu lúc bảy giờ tối. Nếu đồ của em nhiều, anh gọi người gửi về.”

“Em không về.”

“Chuyện đăng ký kết hôn có thể chậm thêm vài ngày.”

“Không phải chậm.”

“Vậy em muốn anh làm thế nào?”

Giọng anh rất thấp, vẫn giữ sự kiềm chế quen thuộc.

“Những người bỏ phiếu, anh sẽ bắt từng người xin lỗi em. Sau này đi đâu cũng đưa em theo, phía Kiều Kiều anh cũng sẽ giữ khoảng cách.”

“Nếu em không bỏ đi thì sao?”

Anh sững lại.

“Gì cơ?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)