Chương 3 - Chuyến Đi Không Có Tôi
Tôi nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh.
Đó là chiếc đồng hồ anh mua bằng khoản tiền thưởng đầu tiên sau khi tôi bán vòng vàng của mẹ giúp anh trả nợ.
Anh từng nói đeo nó vào sẽ không bao giờ quên người đã cùng mình vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất.
Bây giờ, chiếc đồng hồ ấy đang đè lên mạch đập của tôi.
Tôi hỏi:
“Trên tờ giấy kia, hoãn đăng ký kết hôn thì vừa hay làm gì?”
Bùi Xuyên im lặng một lúc rồi cuối cùng thở dài.
“Vừa hay để Kiều Kiều yên tâm đi chơi. Cô ấy vẫn lo sau khi chúng ta đăng ký kết hôn, mọi người sẽ dần tản ra.”
“Vậy anh đã muốn hoãn từ trước?”
“Chỉ muộn một tuần thôi. Đi về rồi đăng ký, chẳng ảnh hưởng gì cả.”
“Cuộc bình chọn cũng là anh lập?”
“Phải.”
“Anh để tất cả mọi người bỏ phiếu xem em có nên đi hay không, sau đó đem kết quả cho em xem?”
“Anh muốn em biết không phải chỉ mình anh cảm thấy em không phù hợp.”
Anh thậm chí còn hạ giọng mềm xuống.
“Hứa Đường, em lúc nào cũng nói anh không thẳng thắn. Lần này anh nói thẳng rồi, em lại không chấp nhận được.”
Tôi gật đầu.
“Em chấp nhận.”
Vẻ mặt Bùi Xuyên dịu xuống, tưởng cuối cùng tôi cũng chịu ngoan.
Tôi lấy chiếc phong bì đựng tấm vé cũ trong túi ra, đặt trước mặt anh.
“Vậy chúng ta cũng bỏ phiếu một lần.”
“Gì cơ?”
“Câu hỏi là Hứa Đường còn muốn lấy Bùi Xuyên hay không.”
Tôi giơ tay.
“Phiếu này, phản đối.”
Tôi rút cổ tay về, đứng dậy đi ra ngoài.
Bùi Xuyên không đuổi theo, chỉ bất lực nhắc phía sau:
“Đừng đi xa quá, sáng mai anh còn phải bắt tàu. Đợi anh về rồi chúng ta nói chuyện.”
Một giây trước khi cửa nhà hàng đóng lại, tôi nghe Chu Việt nhỏ giọng hỏi:
“Chị dâu sẽ không thật sự không cưới nữa đấy chứ?”
Bùi Xuyên bật cười.
“Cô ấy không nỡ đâu.”
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi.
Mà anh không biết, chuyến tàu đến Nam Thành sẽ xuất phát sau hai mươi phút nữa.
Chương 5
Tôi không quay đầu.
Khi tàu rời khỏi sân ga, tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Tin nhắn cuối cùng Bùi Xuyên gửi là:
“Về tới nhà nói anh một tiếng. Trong tủ lạnh có sữa, đừng để bụng đói rồi ngủ.”
Anh vẫn quan tâm tôi có ăn cơm hay không.
Cũng vẫn chắc chắn rằng tôi chỉ về nhà chờ anh.
Tôi tới Nam Thành lúc một giờ sáng.
Tổng biên tập đã đặt cho tôi chỗ ở tạm thời, chìa khóa để ở quầy lễ tân.
Tắm xong, tôi mở máy tính, gửi toàn bộ đơn xin hoàn tiền khách sạn tổ chức hôn lễ, dịch vụ cưới và căn nhà mới.
Hạng mục cuối cùng là lịch hẹn đăng ký kết hôn.
Sau khi hủy thành công, trang web trống hẳn.
Tôi gửi cho Bùi Xuyên một câu.
“Chúc chuyến đi vui vẻ. Chúng ta chia tay.”
Gửi xong, tôi tắt máy.
Sáu giờ rưỡi sáng, Bùi Xuyên đang kiểm vé ở ga.
Trong tay anh xách túi thuốc tôi đã chuẩn bị, thuốc bên trong được chia sẵn sáng tối, bên ngoài còn dán số lần uống.
Mạnh Kiều nhìn thấy thì cười.
“Miệng cô ấy làm ầm ĩ thế thôi, đồ đạc chẳng phải vẫn chuẩn bị đầy đủ cho anh sao.”
Chu Việt tiếp lời:
“Tôi đã bảo chị dâu không rời được anh Bùi mà. Lá phiếu tối qua chỉ là lời lúc tức giận.”
Bùi Xuyên lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy tin nhắn thì bước chân khựng lại.
Lâm Duyệt quay đầu thúc giục:
“Anh rể, nhanh lên, sắp đóng cổng rồi.”
Anh nhìn hai chữ “chia tay” vài giây, trả lời:
“Biết rồi. Về rồi nói.”
Sau đó cất điện thoại, bước qua cổng soát vé.
Trong suy nghĩ của anh, lần chia tay này của tôi không khác hai lần trước.
Tôi sẽ im lặng vài ngày, không nghe điện thoại, chờ anh mang quà về.
Chỉ cần anh chịu dỗ, tất cả sẽ trở lại như cũ.
Tối đến biển, Bùi Xuyên gửi cho tôi một đoạn video quay từ cửa sổ phòng.
“Không phải em vẫn luôn muốn ngắm bình minh sao? Sáng mai anh quay cho em.”
Tin nhắn không gửi được.
Anh cau mày, gọi điện thoại thì nghe báo máy đã tắt.
Mạnh Kiều đứng ngoài cửa gọi anh đi ăn hải sản.
“Hứa Đường vẫn chưa hết giận?”
“Ừ.”
“Hay anh về đi. Đỡ để cô ấy nghĩ là tôi cướp anh đi.”
Bùi Xuyên bỏ điện thoại vào túi.
“Cô ấy cần bình tĩnh. Nếu bây giờ tôi quay về, chỉ khiến cô ấy cảm thấy cứ làm ầm lên là có thể ép tôi nhượng bộ.”
Nói xong, anh vẫn quay đầu nhìn màn hình không sáng lên.
Nam Thành mưa suốt một đêm.
Tôi đến chi nhánh nhận việc, Trình Nghiên đặt một chồng bản thảo du lịch chờ duyệt lên bàn tôi.
“Trụ sở nói cô rất giỏi hoạch định tuyến đường. Tháng này có ba chuyên đề đường sắt, làm kịp không?”
“Được.”
“Nghe nói cô vừa tổ chức đám cưới, điều chuyển sang đây có tiện không?”
“Không tổ chức nữa.”
Anh khựng lại nhưng không hỏi thêm, chỉ đặt chìa khóa văn phòng xuống.
“Phòng trà bị rò nước, đừng để tài liệu dưới đất.”
Bận đến tối, tôi mới bật điện thoại lại.
Mười ba cuộc gọi nhỡ.
Mười một cuộc của Bùi Xuyên, hai cuộc của chị gái.
Tin nhắn của Bùi Xuyên từ “Vẫn còn giận à?” biến thành “Em đi đâu rồi?”
Chị gái thì hỏi:
“Tại sao bên tổ chức đám cưới gọi nói em hủy rồi? Em nhất định phải làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy sao?”
Tôi không trả lời.
Căn nhà thuê rất nhỏ, cửa sổ hướng thẳng ra đường ray.
Cứ cách hơn mười phút lại có tàu xuyên qua màn mưa, từng ô đèn lướt trên tường.
Tôi mở vali, phát hiện tấm vé cũ vẫn còn.