Chương 4 - Chờ Đợi Trong Lặng Im

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mặt Trần Vũ Mặc nghiêng sang một bên, mấy giây vẫn không động đậy.

Tay tôi run, giọng cũng run.

“Cô ta nói hai người sắp đi đăng ký kết hôn. Cô ta nói trong lòng anh chỉ có cô ta.”

“Cô ta nói anh mua nhà, viết tên cô ta.”

“Cô ta nói tôi bám lấy anh tám năm, chính là một trò cười.”

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

Tôi giơ tay lau một cái, vết rách ở khóe miệng lại toác ra, máu hòa cùng nước mắt chảy xuống.

Thật buồn cười.

Đừng bao giờ cùng một người đàn ông trưởng thành.

Tám năm.

Đến khi ba tôi mất, tôi vẫn chưa kịp mặc váy cưới.

Bây giờ mẹ tôi nằm trong kia, cũng là vì tôi.

Trần Vũ Mặc chậm rãi quay đầu lại, một bên mặt đỏ ửng.

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt khó diễn tả.

“Căn nhà… Mộng Dao nói cô ấy không có cảm giác an toàn.”

Tôi đấm vào vai anh ta, hết cái này đến cái khác.

“Khi anh làm những chuyện đó, anh có từng nghĩ đến tôi không?”

“Tôi đợi anh tám năm. Đợi đến khi ba tôi nhắm mắt, ông ấy cũng không được thấy tôi mặc váy cưới.”

“Cô ta không có cảm giác an toàn? Vậy còn tôi? Tôi là cái thá gì?”

Mắt anh ta đỏ lên, môi run rẩy:

“Giang Vãn, anh…”

Tôi tựa vào tường, thở mấy hơi mới ổn định lại.

“Anh xem đoạn video đó chưa?”

“Cô ta nói hai người đã ở bên nhau từ lâu. Cô ta nói bảo mẹ tôi quản tôi, đừng để tôi tiếp tục bám lấy anh.”

“Khi cô ta nói những lời đó, cô ta cười rất đẹp.”

“Mặt mẹ tôi trắng bệch từng chút một. Bà đứng dậy, chỉ vào Chu Mộng Dao, tay run dữ dội.”

“Mẹ tôi nói, con gái tôi đã theo cậu tám năm đó. Tám năm.”

Tôi không nói tiếp nổi nữa.

Trần Vũ Mặc đứng đó, giống một đứa trẻ bị phạt đứng, tay chân luống cuống.

Tôi quá hiểu anh ta.

Bây giờ anh ta thấy áy náy rồi.

Bắt đầu nhớ đến điểm tốt của tôi.

Hai chữ kia, cuối cùng anh ta cũng không nói ra được nữa.

Đợi.

Còn đợi gì nữa?

“Giang Vãn… Anh không biết Mộng Dao lại xấu xa như vậy.”

Tôi cười một cái, khóe miệng lại rỉ máu.

“Nếu ngay từ đầu anh nói với tôi người anh thích không phải tôi, tôi chỉ là người thay thế tạm thời, tôi sẽ không bám lấy anh.”

“Nhưng anh không nỡ.”

“Anh không nỡ để mất người giặt quần áo nấu cơm cho anh, không nỡ để mất người ở bên cạnh anh tăng ca, không nỡ để mất người dốc hết tiền lương vào cái nhà này.”

“Anh không nỡ lòng tốt của tôi, lại không buông được cô ta.”

“Vì vậy anh để tôi đợi. Đợi đã. Đợi thêm chút nữa.”

Chương 6

Nước mắt anh ta cuối cùng cũng rơi xuống.

Tôi nhìn anh ta khóc, trong lòng chẳng có chút cảm giác nào.

Trước đây anh ta chỉ cần nhíu mày, tôi cũng đau lòng nửa ngày.

Bây giờ anh ta đứng trước mặt tôi rơi nước mắt, tôi lại giống như đang nhìn một người xa lạ.

“Mẹ tôi còn ở bên trong. Bác sĩ nói bà ấy không chịu nổi lần thứ ba nữa.”

“Trần Vũ Mặc, nếu mẹ tôi không tỉnh lại, anh nói xem tôi phải tìm ai?”

Anh ta nhìn về phía cánh cửa ICU kia, mặt trắng bệch như vôi tường.

Tôi lắc đầu:

“Tìm anh sao? Ba mươi nghìn tệ, anh cũng bắt tôi đợi ba ngày.”

“Số tiền đó anh đã chuyển rồi mà.” Giọng anh ta nghẹn lại.

Giọng tôi lập tức sắc lên:

“Khi anh chuyển tiền, tôi đã tìm sáu người bạn vay tiền, gọi hơn mười cuộc điện thoại. Tôi đã cầu xin bao nhiêu người, anh có biết không?”

“Khi tôi đi vay tiền, trong đầu tôi nghĩ gì anh có biết không? Tôi nghĩ không sao, Trần Vũ Mặc sẽ đưa cho mình. Tôi còn đang thay anh tìm lý do.”

“Mấy năm nay tôi dốc hết tiền bạc, dốc hết tâm sức lên người anh. Đổi lại được cái gì?”

Cửa ICU mở ra, y tá thò đầu ra:

“Giang Vãn, mẹ cô tỉnh rồi, muốn gặp cô.”

Tôi nhấc chân đi vào trong.

Trần Vũ Mặc gọi tôi từ phía sau, giọng khàn đến không giống anh ta:

“Giang Vãn, anh có thể giải thích.”

Tôi không quay đầu.

“Tôi không cần nữa.”

Trên giường bệnh, sắc mặt mẹ tôi vẫn không tốt, nhưng lồng ngực còn phập phồng. Bà vẫn còn sống.

“Mẹ.” Tôi đi tới nắm lấy tay bà, lạnh buốt.

Bà cố sức mở mắt, nhìn tôi một cái, muốn nói vài lời an ủi.

“Không sao.” Tôi cay mũi. “Không sao, con đều giải quyết được.”

Ngón tay bà động đậy, khẽ chạm lên mặt tôi.

Hồi nhỏ tôi ngã, bà cũng dỗ tôi như vậy.

Tôi gục bên mép giường, khóc đến cả người run rẩy.

Mấy ngày tiếp theo, tôi vừa chăm sóc mẹ, vừa đăng những thứ dùng để làm rõ sự thật lên mạng.

Lịch sử trò chuyện, hóa đơn chuyển khoản, những lời Trần Vũ Mặc nói ở quán nướng hôm đó, còn có những chuyện giữa anh ta và Chu Mộng Dao.

Tôi sắp xếp rõ ràng từng chữ một, rồi đăng lên mạng.

Tôi sợ không ai xem, còn tìm mấy blogger giúp chia sẻ.

Tiêu đề viết là:

“Tám năm, tôi đã từng đợi, bây giờ tôi không đợi nữa.”

Đăng xong, tôi tựa bên giường ngủ thiếp đi.

Điện thoại rung cả đêm, lúc tỉnh lại màn hình nóng ran.

Khu bình luận từ ban đầu mắng tôi, dần dần chuyển hướng.

“Thằng này nhìn cũng thật thà đấy chứ? Sao lịch sử trò chuyện toàn là qua loa vậy?”

“Tôi tính sơ hóa đơn tám năm rồi, chị này đúng là yêu đến mù quáng.”

“Đợi đã? Đợi cái gì? Tôi xem video rồi, thằng này là loại rác rưởi gì vậy?”

Có người nghi ngờ có phải tôi bịa chuyện không.

Nhưng dòng thời gian của tôi rõ ràng từng chi tiết, bằng chứng chắc như đinh đóng cột.

Nhiều người trực tiếp kéo sang tài khoản của Trần Vũ Mặc và Chu Mộng Dao.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)