Chương 3 - Chờ Đợi Trong Lặng Im

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bây giờ công việc của cô ta cũng bị đình chỉ rồi, danh tiếng cũng thối nát rồi. Theo cháu thấy, hai mẹ con dì dứt khoát chuyển đi cho xong.”

Mẹ tôi đột ngột đứng bật dậy, môi run rẩy:

“Cô nói cái gì? Ai bám lấy ai?”

Chu Mộng Dao cười đắc ý:

“Con gái dì chứ ai. Đê tiện muốn chết.”

“Cô câm miệng!” Tôi lao tới.

“Mẹ, mẹ!”

Mẹ tôi trợn trắng mắt, cả người ngã ngửa ra sau.

Hàng xóm giúp gọi xe cấp cứu, bác sĩ chạy đến sơ cứu.

Tôi quỳ dưới đất, nhìn mẹ nằm đó không nhúc nhích, sợi dây trong đầu như đứt phựt.

Tôi đứng dậy, chụp lấy con dao gọt hoa quả trên bàn trà.

Chu Mộng Dao hét lên lùi về sau.

Không biết Trần Vũ Mặc đến từ lúc nào, anh ta xông tới chặn tôi lại, nắm chặt cổ tay đang cầm dao của tôi.

“Giang Vãn! Em bình tĩnh lại!”

Tôi không giãy ra được, mắt đỏ ngầu:

“Tôi không bình tĩnh nổi! Nếu mẹ tôi có chuyện gì, tôi bắt cô ta chôn cùng!”

Chu Mộng Dao trốn sau lưng anh ta:

“Tôi chỉ đến xin lỗi thôi! Sức khỏe bà ta không tốt thì liên quan gì đến tôi!”

Tôi giơ dao muốn lao tới.

“Bốp——”

Một cái tát giáng lên mặt tôi.

Tai tôi ù đi, trong miệng toàn vị rỉ sắt.

Trần Vũ Mặc nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt.

Tôi ngẩng đầu, cười với anh ta một cái.

“Trần Vũ Mặc, chúng ta chia tay đi.”

Chương 4

Con dao “choang” một tiếng rơi xuống đất, âm thanh khiến tai người ta tê dại.

Hành lang yên tĩnh vài giây.

Trong miệng tôi toàn mùi máu, nửa bên mặt đau rát như bị đốt.

Trần Vũ Mặc cúi đầu nhìn bàn tay mình, như thể lúc này mới nhận ra mình vừa đánh người.

“Giang Vãn… Anh không cố ý.”

Tôi chống tay đứng dậy từ dưới đất, nhìn chằm chằm anh ta.

“Không cố ý? Trần Vũ Mặc, anh nói câu này mà không thấy ghê răng à?”

“Trong lòng anh chắc còn đắc ý lắm nhỉ. Có một con ngốc như tôi dậy sớm thức khuya hầu hạ anh suốt tám năm.”

“Anh căn bản chưa từng yêu tôi. Trong lòng anh từ đầu đến cuối chỉ có một mình cô ta.”

Anh ta há miệng, nhưng chẳng nói được gì.

Chu Mộng Dao thò đầu ra từ sau lưng anh ta, giọng vừa the thé vừa tủi thân:

“Cô ta định giết em! Vũ Mặc, anh nhìn thấy rồi đó, anh mau đưa em đến bệnh viện, báo cảnh sát bắt cô ta đi! Cô ta đúng là đồ điên!”

Trần Vũ Mặc nhíu mày, nhìn cô ta, rồi lại nhìn tôi.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Chu Mộng Dao ấp úng:

“Em chỉ đến nói chuyện với Giang Vãn và dì thôi, ai biết cô ta lại nổi giận lớn như vậy…”

Quả nhiên anh ta lại do dự.

Tôi cười một cái, nước mắt cũng rơi theo.

Nhìn gương mặt này.

Gương mặt tôi đã theo đuổi tám năm, đợi tám năm, cầu xin tám năm.

“Có gì thì hai người đi nói với cảnh sát.”

Tôi xoay người lên xe cấp cứu.

Đèn phòng cấp cứu sáng lên.

Tôi tựa vào tường hành lang, sức lực toàn thân như bị người ta rút cạn.

Mặt đau rát, khóe miệng rách một đường, máu theo cằm chảy xuống.

Nhưng tôi không có tâm trạng để ý những thứ đó.

Mắt tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm cánh cửa kia.

Y tá từ bên trong đi ra, đưa cho tôi một xấp giấy:

“Người nhà, đi đóng phí trước.”

Tôi chống tường đi xuống lầu, chân mềm như giẫm trên bông.

Một bàn tay từ bên cạnh vươn ra, rút lấy xấp giấy trong tay tôi.

Trần Vũ Mặc không dám nhìn tôi, giọng ép rất thấp:

“Em ở đây đợi. Anh đi.”

Tôi muốn gọi anh ta lại, nhưng không kịp.

Anh ta đi rất nhanh, giày quân đội giẫm trên sàn nhà, bóng lưng khuất sau hành lang.

Tôi bỗng nhớ đến rất nhiều năm trước.

Lần đầu ba tôi nhập viện, anh ta cũng như vậy.

Tranh đi đóng phí, tranh đi lấy thuốc, tranh đi tìm bác sĩ.

Chạy tới chạy lui, mồ hôi đầy đầu.

Khi đó tôi đứng trong hành lang nhìn anh ta, trong lòng nghĩ, chính là người này rồi.

Bây giờ tôi vẫn đứng trong hành lang, chỉ là lắc đầu.

Cảnh sát đến nhanh hơn tôi nghĩ.

“Ai là Giang Vãn? Cô báo cảnh sát?”

Tôi chống tường đứng thẳng:

“Là tôi. Chu Mộng Dao đến nhà tôi, cố ý kích động mẹ tôi. Tôi có camera giám sát, còn có chứng cứ khác.”

Viên cảnh sát trẻ lấy sổ ra ghi chép.

Người lớn tuổi hơn nhìn tôi một cái, ánh mắt dừng trên mặt tôi hai giây.

“Vết thương trên mặt cô…”

Trần Vũ Mặc đứng cách đó không xa, tay vẫn cầm biên lai đóng phí.

Tôi nói:

“Không sao. Không phải cô ta đánh.”

Cảnh sát ghi chép xong, sao chép đoạn camera đi.

Trần Vũ Mặc đi đến trước mặt tôi, môi động đậy:

“Giang Vãn, anh…”

Anh ta chưa nói xong, cửa phòng cấp cứu đã mở ra.

“Bệnh nhân tạm thời ổn định. Nhưng cần vào ICU theo dõi hai mươi tư giờ. Người nhà đi làm thủ tục.”

Chương 5

Trái tim tôi vừa buông xuống được một nửa, lại treo lên.

Cửa ICU đóng chặt, ánh đèn đỏ chói mắt.

Trần Vũ Mặc đứng bên cạnh, giọng ép rất thấp:

“Xin lỗi, Giang Vãn. Anh không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này.”

Tôi siết chặt nắm tay đứng dậy, tát mạnh vào mặt anh ta.

Bàn tay tê rần, nửa cánh tay đều run lên.

“Anh không biết? Vậy anh biết cái gì?”

“Đêm mẹ tôi nhập viện lần trước, anh đưa Chu Mộng Dao đi ăn đồ nướng, còn khoe khoang với người ta anh đã nắm thóp tôi thế nào.”

“Tám năm rồi. Anh chỉ biết nói đợi đã.”

“Tôi đã làm những gì vì anh, anh không nhìn thấy sao? Anh còn giả vờ cái gì?”

Hai y tá trong hành lang khựng bước một chút, nhìn thoáng qua rồi cúi đầu đi tiếp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)