Một người lang thang ăn chực ở quán tôi 5 ngày, tôi không đuổi. Đến ngày thứ 6, ông ấy gọi 25 người bên quản lý đô thị đến, kéo sạch chiếc xe đỗ bậy bịt kín cửa quán tôi suốt hai ngày qua.
Tôi tên là Trần Chí Viễn, mở một quán cơm bình dân ở phố Liễu Hạng, phía nam thành phố.
Quán tên là “Cơm Chí Viễn”, cái tên do tôi tự đặt, nghe thì có vẻ nhiều hoài bão, nhưng thực chất chỉ là một quán ăn xập xệ rộng chừng hai mươi mét vuông.
Hôm nay là ngày tôi cục súc nhất đời.
Sáu giờ sáng, tôi kéo cửa cuốn lên như mọi ngày, chuẩn bị dọn bàn xếp và ghế nhựa ra trước cửa.
Cửa vừa mở, tôi sững người.
Một chiếc BMW X5 màu đen đỗ chình ình ngay trước cửa quán.
Đầu xe chĩa thẳng vào cửa cuốn nhà tôi, đuôi xe thò ra một đoạn dài, lấn luôn cả lối đi dành cho người khiếm thị.
Cả chiếc xe giống như một bức tường, bịt kín mít cửa quán.
Tôi đứng ở cửa, tay bưng cái bàn xếp, tiến thoái lưỡng nan.
“Xe của ai đây?” Tôi hét lên vọng ra đường.
Không ai thưa.
Sáng sớm tinh mơ, ngoài đường chẳng có mấy người.
Tôi gọi thêm hai tiếng nữa, vẫn không ai đáp.
Đặt bàn xuống, tôi vòng ra trước mũi xe xem thử. Kính xe dán phim cách nhiệt tối màu, không nhìn rõ bên trong. Dưới kính chắn gió chẳng để lại bất kỳ phương thức liên lạc nào.
Tôi lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh. Biển số xe: Bắc Kinh A·K8866.
Gọi tổng đài tra cứu, không tìm thấy thông tin chủ xe.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận