Ngày cơn bão đổ bộ, mẹ tôi mặc áo mưa, cầm chìa khóa xuống chuyển xe.
Một giờ sau, cảnh sát khiêng bà ra khỏi phòng phân phối điện trong gara ngầm.
Bà mất một chiếc ủng đi mưa, cổ tay đầy những vết siết tím bầm, chiếc áo mưa màu vàng trên người bị xé rách, trong miệng chỉ lặp đi lặp lại một câu.
“Có người ở ghế sau… Có người ở ghế sau…”
Kẻ lang thang trốn trong xe nhà tôi đợi bà lái xe đến khúc cua trên dốc thì bất ngờ từ hàng ghế sau nhào tới xâm hại bà.
Mẹ tôi còn sống trở về nhà, nhưng linh hồn bà đã bị bỏ lại trong gara ngầm ấy.
Bà tắm bốn lần một ngày, khi ngủ phải dùng ghế chặn cửa phòng, cứ mưa lớn là trốn vào tủ quần áo.
Một năm sau, nhân lúc tôi đi học, bà nuốt hết cả lọ thuốc ngủ.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày cơn bão đổ bộ.
Mẹ tôi đang khom lưng, khó nhọc xỏ đôi ủng đi mưa vào chân:
“Mãn Mãn, mẹ xuống chuyển xe lên tầng hầm B1, con ngoan ngoãn ở nhà khóa trái cửa nhé.”
Tôi lao tới như phát điên, ôm chặt lấy eo bà.
“Mẹ!”
“Đừng xuống!”
“Trong xe có người!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận