Chương 7 - Chiếc Khăn Cũ Và Phúc Khí
“Con không thể đi. Đèn trong Tiểu Phúc Đường vẫn chưa tháo, lúc này con rời đi, Thẩm gia phải làm sao? Lệnh Nghi phải làm sao?”
Ta cất Phúc lục vào tay áo.
“Mẫu thân yên tâm, con sẽ nói rõ.”
Sắc mặt bà đột ngột thay đổi:
“Nói rõ chuyện gì?”
“Nói rõ con không phải người có tướng phúc, cũng không phải món đồ được Thẩm gia nuôi dưỡng để trấn phúc cho người khác.”
Mẫu thân nhìn chằm chằm ta, lần đầu tiên trong mắt xuất hiện sự hoảng sợ.
Cuối cùng bà cũng nhận ra lần này ta không chỉ muốn lấy lại mấy món đồ cũ.
Ta muốn bước xuống khỏi bàn thờ.
Ngày ta rời phủ, Thẩm gia không có ai tiễn.
Phụ thân bận đối phó với lời hỏi tội của hầu phủ, cũng bận điều tra chuyện mẫu thân âm thầm che giấu khế ước của ngoại tổ mẫu.
Thẩm Hoài Cảnh sai người đưa bảy quyển kinh tới Tiểu Phúc Đường.
Kinh được gói rất cẩn thận, bên ngoài còn bọc một lớp vải xanh.
Tiểu tư nói:
“Đại công tử nói, nếu cô nương muốn đốt thì ngài ấy sẽ không ngăn cản.”
Ta mở ra nhìn một cái.
Chữ trên giấy là do ta viết năm mười ba tuổi.
Càng về sau, nét bút càng run rẩy, xiêu vẹo.
Góc dưới mỗi trang đều có một vết sẫm, là dầu thuốc dính lên khi ta dùng bàn tay có cổ tay sưng tấy giữ giấy.
Ta không đốt.
Không phải vì không nỡ với huynh trưởng.
Mà vì không nỡ với bản thân mình năm mười ba tuổi.
Ta đặt kinh vào đáy hòm hành lý.
Thu dọn tới lui, thật ra cũng không có bao nhiêu đồ.
Vài bộ y phục, một hộp kim chỉ cũ, một quyển “Nữ Giới” đã bị ta lật đến sờn.
Cuốn sách ấy là mẫu thân cho ta, nói nữ tử phải giữ bổn phận.
Sau đó ta dùng nó để kê chân bàn, góc sách bị đè cong lên.
Cuối cùng ta đi vào Tiểu Phúc Đường, bưng ngọn đèn trường minh lên.
Sắc mặt ma ma Triệu thay đổi:
“Cô nương, ngọn đèn này không được động vào.”
“Tại sao?”
Bà ta ấp úng:
“Phu nhân nói, nếu đèn tắt, phúc khí của Thẩm gia…”
Ta đưa ngọn đèn cho bà ta:
“Vậy bà mang đến cho phu nhân.”
Ma ma Triệu không dám nhận.
Ta cười, đặt đèn trở lại bàn thờ rồi giơ tay tháo dây đỏ đã treo ngoài cửa suốt hơn mười năm.
Dây đỏ quấn từng vòng quanh xà gỗ, đến khi tháo xong, đầu ngón tay ta dính đầy bụi.
Khi còn nhỏ ta từng hỏi mẫu thân vì sao ngoài cửa viện của ta phải treo nhiều dây đỏ như vậy.
Mẫu thân nói dây dùng để buộc phúc.
Bây giờ ta mới biết thứ sợi dây trói lại không phải là phúc.
Mà là ta.
Ta cất dây đỏ vào tay áo, nhìn Tiểu Phúc Đường lần cuối.
Bùa vàng trên tường đã cũ, trên giá lư hương phủ đầy bụi, viên gạch dưới cửa sổ sau khi bị ta cạy ra vẫn chưa lấp lại, để lộ một khe hở đen ngòm.
Nơi này không giống một ngôi nhà.
Giống một kho chứa đồ cũ.
9
Vừa đến cổng thùy hoa, Thẩm Lệnh Nghi đã đuổi theo.
Nàng ta không trang điểm, tóc xõa tung, vịn khung cửa thở dốc một lúc lâu.
“Tỷ tỷ, tỷ thật sự muốn đi sao?”
“Ừ.”
“Vậy muội phải làm sao?”
Ta nhìn nàng ta:
“Muội hỏi nhầm người rồi.”
Nước mắt nàng ta lại trào ra:
“Bây giờ muội không còn gì cả, hầu phủ không cần muội, người bên ngoài đều đang cười nhạo muội. Mẫu thân cũng bệnh, ca ca không để ý đến muội, phụ thân mắng muội. Tỷ tỷ, muội thật sự rất sợ.”
“Muội vẫn còn Thẩm gia.”
“Không phải, bây giờ bọn họ đều trách muội.”
“Bọn họ trách muội vì chuyện đã bại lộ, không phải vì muội lấy đồ của ta.”
Ta nói:
“Nếu muội hiểu được điều này thì sẽ không tới hỏi ta phải làm thế nào.”
Nàng ta sững người.
Ta đi vòng qua nàng ta, tiếp tục bước về phía trước.
Nàng ta đột nhiên hét lên phía sau:
“Vậy tỷ có thể để Phúc lục lại không? Chỉ cần không có cuốn sổ ấy, những lời bên ngoài rồi sẽ từ từ lắng xuống.”
Bước chân ta dừng lại.
Giọng nàng ta trở nên gấp gáp:
“Tỷ tỷ, muội không muốn hại tỷ. Sau này muội vẫn phải xuất giá. Những chuyện đó truyền ra ngoài, còn ai dám lấy muội?”
Ta quay đầu nhìn nàng ta.
Trên mặt nàng ta vẫn còn nước mắt, nhưng trong mắt chỉ có sự nôn nóng.
“Thẩm Lệnh Nghi, muội chỉ đổi sang đòi một món đồ khác mà thôi.”
Nàng ta đứng tại chỗ, không tiếp tục đuổi theo.
Ta bước ra khỏi cổng Thẩm gia.
Bên ngoài đỗ một chiếc xe ngựa phủ vải xanh do chùa Thanh Đàn phái tới.
Tiểu sư thái tới đón ta có pháp hiệu Minh Trừng, tuổi còn nhỏ, vừa thấy ta đi ra đã lập tức nhảy xuống xe giúp ta cầm hòm.
Nàng nhìn thấy dây đỏ lộ ra khỏi tay áo ta, hơi sững người.
“Cô nương vẫn mang thứ này theo sao?”
“Không phải mang theo.”
Ta nhét dây đỏ vào túi bên hông hòm:
“Là lấy nó đi.”
“Lấy đi làm gì?”
Ta nhìn lụa đỏ trên cửa Thẩm gia.
Gió thổi qua lụa đỏ cuộn lên, để lộ chữ hỷ bên dưới vẫn chưa được tháo sạch.
“Sau này đốt.”
Khi xe ngựa rời khỏi con ngõ của Thẩm gia, ta không quay đầu lại.
Lời đồn bên ngoài nhanh chóng lan truyền.
Có người nói thứ nữ Thẩm gia mạo nhận mối duyên cũ của trưởng tỷ, có người nói Thẩm phu nhân dùng trưởng nữ để cung phụng phúc khí, cũng có người nói mệnh cách của ta quả thật kỳ lạ, nếu không sao Thẩm gia có thể suy bại nhanh như vậy.
Khi nghe được những lời này, ta đang kiểm kê khế ước ngoại tổ mẫu để lại trong hậu viện chùa Thanh Đàn.
Hai cửa hàng không lớn, một cửa hàng bán trà, một cửa hàng cho người ta thuê bán tơ lụa.