Chương 6 - Chiếc Khăn Cũ Và Phúc Khí

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta đi vòng qua huynh ấy không tiếp tục ngăn cản.

Tin hầu phủ từ hôn được truyền đến vào giữa trưa ngày hôm sau.

Khi ấy rạp hỷ của Thẩm gia còn chưa tháo.

Lụa đỏ treo dưới hành lang, bị gió thổi đập từng cái vào cột.

Giờ lành vốn phải đón dâu đã qua nhưng tiền viện không ai dám lên tiếng.

Thứ hầu phủ đưa tới không phải thư từ hôn.

Mà là một tờ thiếp hỏi tội.

Trên thiếp viết rất rõ ràng:

Thẩm gia để thứ nữ mạo nhận mối duyên cũ của trưởng nữ, tự ý sửa thiếp phúc, lừa dối hầu phủ.

Hôn sự hủy bỏ, toàn bộ lễ thêm trang đều được thu hồi.

Mẫu thân xem xong, lập tức ngất đi.

Thẩm Lệnh Nghi khóc đến khản cả giọng, ôm chặt mẫu thân không chịu buông tay.

Hôm qua phụ thân còn làm việc ở huyện bên cạnh, hôm nay vừa vội vàng trở về phủ, chuyện đầu tiên ông làm không phải hỏi thương thế của ta, mà là ném tờ thiếp hỏi tội xuống trước mặt mẫu thân.

“Nàng hồ đồ!”

Mẫu thân vừa tỉnh lại, dựa vào giường, sắc mặt trắng như giấy.

“Thiếp cũng vì Thẩm gia. Sức khỏe Lệnh Nghi yếu, hầu phủ có gia thế tốt, nó gả qua đó cả đời sẽ có chỗ dựa. Tri Đàn có phúc, sớm muộn gì nó cũng…”

Phụ thân ngắt lời bà:

“Nàng để Lệnh Nghi thay thế mối duyên cũ của Tri Đàn, còn dám nói vì Thẩm gia? Bây giờ hầu phủ hỏi tội, đồng liêu đều đang nhìn, nàng bảo mặt mũi ta phải đặt ở đâu?”

Ta đứng ngoài cửa, không đi vào.

Hóa ra phụ thân cũng không quan tâm đến ta.

Ông chỉ quan tâm đến mặt mũi.

Thẩm Hoài Cảnh thấp giọng nói:

“Phụ thân, phía hầu phủ có thể giải thích thêm không? Cứ nói đây là hiểu lầm, đồ cũ vốn ở trong phủ, tỷ muội dùng lẫn với nhau.”

Phụ thân cười lạnh:

“Ma ma hầu phủ tận mắt nhìn thấy Phúc lục, con lấy gì để giải thích?”

Trong phòng im lặng một lát.

Mẫu thân đột nhiên nói:

“Phúc lục đang ở trong tay Tri Đàn.”

Ánh mắt mấy người đồng loạt nhìn về phía cửa.

Ta đi vào.

Phụ thân nhìn thấy ta thì nhíu mày.

Ông rất ít khi nhìn ta kỹ như vậy.

Giờ đây nhìn thấy vết thương trên cổ tay ta, ánh mắt khẽ động nhưng không hỏi.

“Giao Phúc lục ra đây.”

Ông nói.

“Giao ra để làm gì?”

“Đốt đi. Thẩm gia không thể giữ lại thứ như vậy.”

“Đốt Phúc lục rồi, những chuyện này sẽ được coi như chưa từng xảy ra sao?”

Sắc mặt ông trầm xuống:

“Thẩm Tri Đàn, con còn chê trong nhà chưa đủ loạn sao?”

Thẩm Lệnh Nghi quỳ bên giường, đôi mắt sưng đỏ.

Nàng ta đột nhiên bò tới, nắm lấy vạt váy ta.

“Tỷ tỷ, muội sai rồi. Hầu phủ không cần muội nữa, muội thật sự không còn gì cả. Tỷ đốt Phúc lục đi, có được không? Sau này muội không cần đồ của tỷ nữa, muội trả khóa cho tỷ, chuông cũng trả cho tỷ.”

Nàng ta lấy chiếc chuông bạc trong tay áo ra, đưa tới trước mặt ta.

Thân chuông vẫn cũ, nhưng dây đỏ đã được thay mới.

Ta không nhận.

“Quá muộn rồi.”

8

Nàng ta ngơ ngác nhìn ta.

“Năm ta bảy tuổi đi tìm nó, muội không trả. Năm mười lăm tuổi bàn chuyện hôn sự, muội không trả. Khi ma ma hầu phủ hỏi, muội cũng không trả. Bây giờ hầu phủ không cần muội nữa, muội mới muốn trả.”

Chiếc chuông bạc lăn xuống đất, vang lên một tiếng khẽ.

Mẫu thân nghiêm giọng:

“Thẩm Tri Đàn, nó là muội muội ruột của con!”

“Con có phải tỷ tỷ ruột của muội ấy không?”

Mẫu thân bị hỏi đến nghẹn lời.

Phụ thân tức giận:

“Lời lẽ hỗn xược.”

Ta quay đầu nhìn ông:

“Phụ thân có biết Tiểu Phúc Đường nơi con sống trông như thế nào không?”

Ông sững người.

“Có biết năm mười ba tuổi con chép kinh đến mức cổ tay sưng bao nhiêu ngày không? Có biết năm năm tuổi con bị lấy máu, năm bảy tuổi mất khăn, năm mười tuổi mất ngọc bội, năm mười lăm tuổi thiếp ngày sinh bị sửa tên không?”

Sắc mặt phụ thân khó coi:

“Chuyện trong nội trạch, sao ta có thể biết hết mọi thứ?”

“Vậy bây giờ cũng không cần quản.”

Ta lấy một xấp giấy trong tay áo ra:

“Đây là những thứ con tìm được trong Tiểu Phúc Đường. Phúc lục con sẽ không đốt. Thiếp ngày sinh của con, khế ước ngoại tổ mẫu để lại cho con, sổ hương hỏa năm xưa của chùa Thanh Đàn, con cũng sẽ mang đi.”

Mẫu thân đột ngột ngẩng đầu:

“Khế ước?”

Ta nhìn bà:

“Mẫu thân quên rồi sao? Trước khi qua đời, ngoại tổ mẫu để lại cho con hai cửa hàng và một căn nhà nhỏ ở phía nam thành. Người nói khi đó con còn nhỏ, người sẽ tạm thời quản lý thay.”

Sự hoảng loạn trên mặt mẫu thân không thể che giấu được.

Phụ thân cũng nhìn về phía bà.

“Hôm qua con đã nhờ người chùa Thanh Đàn kiểm tra, khế ước vẫn luôn được gửi ở trong chùa. Mẫu thân không lấy được nên bao nhiêu năm nay chỉ coi như không có chuyện này.”

Sắc mặt phụ thân hoàn toàn sa xuống.

Ông có thể không quan tâm ta chịu oan ức, nhưng không thể không quan tâm việc mẫu thân âm thầm che giấu tài sản.

“Giang thị.”

Giọng ông lạnh xuống:

“Chuyện này nàng cũng giấu ta?”

Môi mẫu thân run rẩy:

“Thiếp chỉ muốn đợi Tri Đàn lớn thêm rồi mới nói.”

“Con đã mười bảy tuổi rồi.”

Trong phòng không ai tiếp lời.

Thẩm Hoài Cảnh đứng một bên, ánh mắt nhìn ta vô cùng phức tạp.

Một lúc lâu sau, huynh ấy thấp giọng hỏi:

“Muội muốn rời nhà?”

“Vâng.”

Mẫu thân lập tức ngồi thẳng dậy:

“Không được.”

Phản ứng của bà quá nhanh, nhanh đến mức không giống một người bệnh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)