Chương 8 - Chiếc Hộp Tình Cổ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Huống chi giữa hắn và Hoàng hậu, vẫn còn dựa vào chút tình yêu đáng thương kia để chống đỡ.

Nhưng thời gian để Hoàng thượng rối rắm không nhiều nữa.

Đệ đệ của Hoàng hậu nương nương vừa đánh thắng trận, khải hoàn hồi triều.

Cán cân thắng lợi đã sớm nghiêng về phía Hoàng hậu.

Hoàng thượng ban cho Quý phi dải lụa trắng.

Mẫu tộc của Quý phi ngược lại chẳng bất mãn gì, nữ nhi này phế rồi, lại đưa thêm một người vào là được.

16

Ngày Quý phi chết, ta hỏi Hoàng hậu có muốn đi xem không.

Nàng mệt mỏi nhấc mí mắt lên một chút.

“Không có gì đáng xem…”

Nhưng ta vẫn đi.

Ta mua chuộc công công canh giữ, mang theo lụa trắng bước vào tẩm cung của Quý phi.

Ta phải tận mắt nhìn nàng ta chết, mới có thể yên tâm.

Vinh sủng cuối cùng Hoàng thượng ban cho Quý phi, là để nàng ta chết theo lễ nghi của Quý phi.

Quý phi ngày xưa ngang ngược kiêu căng biết bao.

Giờ đây lại để mặt mộc ngồi bệt trên đất, nàng thấy ta đi vào thì châm chọc cong khóe môi.

“Sao lại là ngươi tới? Con tiện nhân Thẩm An An kia bảo ngươi tới xem trò cười của bản cung à?”

Ta rũ mắt nhìn nàng, đưa lụa trắng về phía trước.

“Ta tới tiễn Quý phi nương nương lên đường.”

Trương quý phi dường như nghe được chuyện gì buồn cười lắm, nàng ta khinh thường nhìn ta.

Vẫn là dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn.

“Hoàng thượng đâu? Bản cung muốn gặp Hoàng thượng. Bản cung bị oan.”

“Nương nương, người đối với Hoàng thượng đã vô dụng rồi.”

Ta thương hại nhìn nàng, trong lòng lại vô cùng khoái ý.

Quý phi dường như nghĩ tới gì đó, khinh thường nhìn ta.

“Ngươi đúng là một con chó ngoan của Hoàng hậu.”

Ta không để ý nàng ta nói ta thế nào.

“Nếu Quý phi nương nương không chịu tự mình làm, vậy để thần thiếp tiễn nương nương một đoạn đi.”

“Ngươi dám! Phụ thân ta là Nội các thủ phụ! Hoàng thượng không thể động vào ta!”

“Người còn chưa biết sao? Muội muội của người, hôm qua đã vào cung rồi.”

Quý phi nghe vậy đột nhiên ngây người.

Nàng ta bắt đầu cười lớn.

“Thì ra là vậy… thì ra… là vậy, phụ thân, người thật nhẫn tâm.”

Nhìn nàng ta như vậy, tâm trạng ta dường như cũng tốt hơn rất nhiều.

“Nương nương, kiếp sau, đừng yêu Hoàng thượng nữa.”

Quý phi cười càng lớn, nước mắt cũng sắp bật ra.

“Yêu? Trong hậu cung sao có thể có tình yêu? Đích nữ thế gia vào cung, đâu phải để nói chuyện tình yêu.”

“Ta đối với Hoàng thượng chẳng qua chỉ là một thanh đao vừa tay. Mà Hoàng thượng đối với ta, chỉ là một bậc thang để củng cố gia tộc.”

“Chỉ có con ngốc Thẩm An An kia mới tin thứ tình yêu này.”

Quý phi dường như tâm trạng rất tốt.

Nói với ta rất nhiều.

Ta lại càng nghe càng kinh hãi.

Lần đầu tiên Hoàng hậu nương nương sảy thai… vậy mà cũng là do Hoàng thượng ngầm cho phép.

Hắn không muốn nhìn Hoàng hậu thành công sinh hạ hoàng tử, giúp khí thế mẫu tộc của nàng lớn mạnh.

Cuối cùng, Quý phi nương nương dường như nói mệt rồi.

Nàng ta suy sụp ngồi trên đất, vươn tay về phía ta.

“Đưa cho ta đi…”

Quý phi nương nương cởi bỏ cung phục nặng nề, trên mặt cũng là một mảnh bình thản.

Nàng đáng hận, cũng đáng thương.

Từ đầu đến cuối, đều sống vì gia tộc.

Nhưng gia tộc lại không chút do dự vứt bỏ nàng.

Nữ tử nhiệt liệt phô trương như đóa hoa đỏ kia mặc một thân áo trắng, sạch sẽ rời đi.

Hy vọng kiếp sau, nàng có thể sinh ra trong một gia đình bình dân, an vui cả đời.

Mà Trương quý phi chỉ là khởi đầu.

17

Sau khi Trương quý phi chết, ta lại đi thăm Mạnh Kiều.

Nàng lặng lẽ nghe ta kể những chuyện mấy ngày nay, thỉnh thoảng sẽ lộ chút ý cười.

Đến cuối, nàng lại nói, sau này bảo ta đừng tới nữa.

Nàng là một phi tần bị đày vào lãnh cung, có thể sống tạm bợ như thế này, đã là hoàng ân mênh mông rồi.

Ta muốn phản bác nàng, nhưng lại không biết phải phản bác thế nào.

Đúng vậy, có thể sống đã là cực tốt rồi.

Nhưng ông trời luôn không chịu nhìn người ta viên mãn.

Đêm hôm đó ta không ngủ được, bèn định ra ngoài đi dạo.

Vô tình nhìn thấy mấy thị vệ khiêng một người toàn thân đầy máu, vội vã đi ra ngoài cung.

Cánh tay của người kia buông xuống, lộ ra một đoạn y phục màu hồng sen.

Tim ta chẳng hiểu vì sao bỗng kinh hoảng.

Một cảm giác bất an mãnh liệt trào lên trong lòng.

Ngày hôm sau, lãnh cung truyền tin tới.

Mạnh Kiều chết rồi.

Sao có thể…

Ta còn không kịp mang giày tất đã chạy đi tìm Hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu nương nương thấy ta thì đầu tiên là sững ra, sau đó nhíu mày.

Lúc này ta mới chú ý tới, lòng bàn chân đã bị đá thô ráp mài đến máu thịt lẫn lộn.

Nhưng ta không quan tâm đau, chỉ đầy hy vọng túm lấy tay áo Hoàng hậu nương nương, ngẩng mặt nhìn nàng.

“Bọn họ nói dối đúng không? Sao có thể… Mạnh Kiều sao có thể…”

Hoàng hậu nương nương thở dài, thương yêu xoa mặt ta.

“A Phúc… Mạnh Kiều đêm qua trốn khỏi lãnh cung, đi ám sát Hoàng thượng.”

“Còn chưa gặp được mặt Hoàng thượng, đã bị thị vệ loạn đao chém chết.”

Ta nghe vậy ngã ngồi xuống đất, lẩm bẩm thành tiếng.

“Không thể nào… không có lý nào…”

Hoàng hậu nương nương đỡ ta dậy, giọng điệu cũng lạnh đi vài phần.

“Cung nhân ta phái đi dò hỏi được, hôm qua Di phi đã đến lãnh cung.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)