Chương 7 - Chiếc Hộp Tình Cổ
Nhưng kẻ ngốc là ta vẫn tin.
Hắn cầu xin ta tùy tiện thưởng cho hắn một món trang sức, hắn mang đi bán lấy tiền chữa bệnh cho mẫu thân.
Ta trở về nhét đầy một túi trang sức rồi đi ra ngoài.
Lại đụng phải Mạnh Kiều.
Nàng chọc chọc đầu ta, bảo ta cất trang sức cho kỹ.
Sau đó đưa cho ta một túi tiền.
Mạnh Kiều gia thế tốt, vị phân cao, tất nhiên giàu có hơn ta.
Ta vui mừng khôn xiết nhét tiền cho tiểu thái giám, bảo hắn mau đi cứu mẫu thân hắn.
Khi ấy ta căn bản không chú ý tới, trong mắt tiểu thái giám kia hoàn toàn không có nửa phần vui mừng.
Người bị hãm hại vốn phải là ta mới đúng.
Là ta hại Mạnh Kiều.
12
Ta đi cầu Hoàng hậu nương nương, nói chuyện này với nàng, nàng xoa đầu ta bảo ta đừng khóc.
Nàng nói nàng sẽ cầu tình với Hoàng thượng.
Mạnh Kiều sẽ không sao.
Nhưng mà…
Biên quan truyền chiến báo.
Mạnh gia quân bại trận.
Phụ huynh Mạnh Kiều không còn là công thần.
Mà là tội nhân hại Đại Ý phải cắt nhường ba tòa thành.
Liên đới Mạnh Kiều cũng thành tội nhân.
Hoàng hậu nương nương cầu tình với Hoàng thượng.
Lại chỉ nhận được một câu hậu cung không được can chính.
Để cứu một mạng của Mạnh Kiều.
Phụ thân Mạnh Kiều chủ động giao ra binh quyền, tự mình vào chiếu ngục.
Trời hoàng thành thay đổi rồi.
Mạnh gia bị tịch thu gia sản, lưu đày.
Có lẽ là còn niệm chút tình cảm.
Mạnh Kiều bị tước bỏ vị phân, vào lãnh cung.
Ta đi thăm nàng, người vốn tươi sống như vậy, giờ đây lại như một cái xác không hồn.
Mạnh Kiều nói không trách ta.
Bọn họ muốn hại người, kiểu gì cũng tìm được cơ hội.
Mạnh Kiều thông minh hơn ta rất nhiều.
Nàng nói với ta, Trương quý phi chẳng qua chỉ là cái bia của Hoàng thượng, nếu không có vị kia ngầm cho phép, nàng ta sao dám động tới nữ nhi của trọng thần.
Hậu cung thật ra chính là cột chỉ hướng gió của triều đường.
Hoàng thượng cần mẫu tộc của ai, liền sủng hạnh người đó.
Muốn đối phó với ai, cũng là đạo lý tương tự.
Một đế vương, sao có thể mặc kệ tướng quân công cao hiển hách cứ liên tục đánh thắng.
Vì vậy hắn thà lấy ba tòa thành làm cái giá, cũng phải lật đổ cả Mạnh thị nhất tộc.
Ta không hiểu những đại đạo lý triều đường này.
Ta chỉ rất đau lòng cho Mạnh Kiều.
Nàng lại vô tội biết bao.
Năm đó, Mạnh Kiều mười sáu tuổi.
Những năm tháng đẹp nhất của nàng, sẽ phải tàn lụi trong lãnh cung.
13
Hoàng hậu nương nương lại có thai.
Hoàng thượng rất vui mừng.
Vì thân thể Hoàng hậu không tiện, Hoàng thượng lại bắt đầu thường xuyên qua lại trong hậu cung.
Cuối cùng hắn cũng nhớ tới ta.
Ta lại một lần nữa bị khiêng vào tẩm cung của Hoàng thượng.
Hắn đưa tay nâng cằm ta lên, tỉ mỉ đánh giá.
Ta rụt rè nhìn lại hắn, trong mắt mang theo mê luyến.
Ánh mắt này thành công khiến hắn vui vẻ.
Một đêm mây mưa.
Hoàng thượng phong ta làm Chiêu nghi.
Về sau có lẽ vì mới mẻ, hắn thường triệu hạnh ta.
Cuối năm.
Ta và Đức phi tụ tập ở chỗ Hoàng hậu nương nương.
Đáng tiếc Mạnh Kiều không ở đây.
Ngày thường nàng thích náo nhiệt nhất.
Hoàng hậu nương nương lặng lẽ nhìn ta một cái, nhẹ nhàng nắm tay ta.
Trầm giọng nói với ta.
“Sắp rồi.”
Đúng vậy, sắp rồi.
14
Sau khi Hoàng hậu nương nương ăn thuốc bổ do Trương quý phi đưa tới, người chảy rất nhiều máu.
Ta khóc chạy đi tìm Hoàng thượng.
Khi ấy hắn đang bàn việc với triều thần, nhưng ta mặc kệ tất cả xông vào.
Còn chưa đợi Hoàng thượng nổi giận, ta đã quỳ xuống dưới chân hắn.
“Bệ hạ, người cứu Hoàng hậu nương nương đi… người chảy rất nhiều máu…”
Hoàng thượng nghe vậy, cả người như phát điên chạy ra ngoài.
Ta bị hắn đụng ngã, đầu đập mạnh vào cây cột bên cạnh.
Đầu rất đau.
Nhưng ta lại không nhịn được, lộ ra một nụ cười.
Ngày này, cuối cùng cũng tới.
Lúc này có người ngồi xổm trước mặt ta, nhẹ giọng hỏi ta có ổn không?
Ta kinh ngạc ngẩng mắt lên.
Người trước mặt rất anh tuấn, sống mũi cao thẳng, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, quý nhân được nuôi dưỡng ở kinh đô sẽ không như vậy, chỉ có người quanh năm đánh trận ở biên quan mới có màu da này.
Chắc hẳn đây là một vị tướng quân.
Dáng vẻ có chút quen thuộc, nhưng ta lại không nhớ đã từng gặp ở đâu.
Hắn cười với ta, để lộ hàm răng trắng.
Sau đó vươn tay đỡ ta dậy.
Sau khi đứng lên, ta vội kéo giãn khoảng cách với hắn, nói một tiếng cảm ơn rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Phía sau dường như vẫn luôn có một ánh mắt đuổi theo, khiến người ta hơi khó chịu.
15
Đứa trẻ của Hoàng hậu nương nương rốt cuộc vẫn không giữ được.
Lúc ta trở về, cung nhân thái giám quỳ đầy đất.
Hoàng hậu nương nương gục trong lòng Hoàng thượng khóc.
Nàng không phát ra tiếng, chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Nhưng lại khiến người ta đau lòng hơn rất nhiều tiếng khóc xé ruột xé gan.
Sắc mặt Hoàng thượng rất u ám.
Chắc hẳn giờ phút này hắn rất khó chịu.
Không phải vì đứa trẻ chưa kịp ra đời kia.
Mà là chuyện hôm nay, hắn bị Hoàng hậu đẩy vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Trừng trị Quý phi đồng nghĩa với tự chặt đứt một cánh tay, nhưng nếu không trừng trị, lại không cách nào cho Hoàng hậu lời bàn giao.