Chương 6 - Chiếc Hộp Tình Cổ
Cũng là trở ngại lớn nhất trong việc Tiêu Dận đăng cơ.
Tiêu Dật có quân công trong người.
Tiêu Dận có gì?
Hắn có một trái tim tàn nhẫn hơn bất cứ ai.
Tàn nhẫn đến mức lợi dụng nữ tử mình yêu, ép huynh đệ thủ túc của mình rời đi.
Thật ra Tiêu Dận hiểu tâm tư của Thẩm An An hơn bất kỳ ai.
Nhưng hắn vẫn như tự tẩy não mình, không ngừng nói với bản thân rằng, Thẩm An An không yêu hắn. Nàng phản bội hắn.
Như vậy, hắn có thể yên tâm thoải mái trả thù bọn họ.
May mà, lần này Thẩm An An thật sự không còn yêu hắn nữa.
Bệnh của Hoàng hậu nương nương ngày một tốt lên.
Nàng dường như không khác gì thường ngày.
Chỉ là so với lúc ta vừa gặp nàng, nàng càng thích cười hơn.
Chúng ta tụ lại với nhau, chúc mừng Hoàng hậu nương nương khỏe mạnh.
Đáng tiếc Hoàng thượng cũng tới.
Tâm trạng hắn hình như không tệ, sải bước đi tới, dừng thẳng trước mặt Hoàng hậu nương nương.
Hoàng hậu nương nương ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn, quy quy củ củ hành lễ.
Đúng vậy, Hoàng hậu nương nương nhớ tất cả mọi người, lại chỉ quên Hoàng thượng.
Quên đi những đau đớn khoét tim gặm xương kia.
Hoàng thượng hình như không để ý những điều này.
Hắn miễn lễ cho Hoàng hậu, nắm lấy tay Hoàng hậu.
Hoàng hậu nương nương không còn lộ ra vẻ chán ghét, nàng chỉ rũ mày cúi mắt, trông dịu dàng nhỏ nhẹ.
Hoàng thượng thấy vậy càng vui hơn.
Hắn đuổi hết chúng ta đi, đêm đó ngủ lại tẩm cung của Hoàng hậu nương nương.
Tình cảm của Đế hậu dường như lại tốt lên.
Ta không khỏi nhớ tới hôm đó.
Ta quỳ trước mặt Hoàng thượng, hai tay run rẩy dâng tình cổ lên.
Đôi mắt sắc bén của hắn quét qua ta.
Nói lời giống hệt Hoàng hậu nương nương.
“Ngươi có biết, trong cung hành thuật vu cổ, là tội thế nào không?”
Ta nghe vậy giật mình.
Đầu nặng nề dập xuống đất, ngay cả giọng nói cũng nhiễm tiếng khóc.
“Thần thiếp biết, nhưng thần thiếp không thể trơ mắt nhìn Hoàng hậu nương nương chết.”
“Huống chi… chỉ cần Hoàng hậu nương nương gieo cổ này, người có thể quên hết tất cả quá khứ, yêu Hoàng thượng lại từ đầu.”
Quả nhiên, mắt Hoàng thượng sáng lên một chút, sau đó lại lạnh băng nhìn ta.
“Nếu Hoàng hậu xảy ra chuyện, trẫm sẽ diệt cả Nam Chiêu.”
Ta biết, hắn đã đồng ý.
Từ chỗ Hoàng thượng đi ra, cứ như đi một vòng qua Quỷ Môn Quan. Lưng ta đã bị mồ hôi thấm ướt.
Ánh nắng hôm đó rất chói mắt, nhìn đến mức ta muốn rơi lệ.
Hoàng hậu phục sủng dường như chưa từng là chuyện khó khăn gì.
Bây giờ ngăn cách lớn nhất giữa bọn họ đã biến mất.
n sủng của Hoàng hậu nương nương liền trở thành phần độc nhất trong cả hậu cung.
Nhưng có người vui, tất nhiên sẽ có người không vui.
Trương quý phi không dám trút giận lên Hoàng thượng, bèn trút giận lên những phi tần nhỏ bé như chúng ta.
Hôm nay là Lý mỹ nhân rơi xuống nước, ngày mai lại truyền ra Hy quý nhân bị mèo hoang cào.
Ta và Mạnh Kiều đều hiểu, sớm muộn cũng sẽ đến lượt chúng ta.
Nhưng ta không ngờ Trương quý phi lại độc ác như vậy.
11
Mạnh Kiều bị đè trên đất, y phục xộc xệch, gương mặt trắng nõn đã bị tát đến sưng vù.
Nhưng nàng vẫn hung tợn nhìn Trương quý phi.
Bên cạnh Mạnh Kiều quỳ một nam tử, cúi mày rũ mắt.
Trương quý phi nhìn Mạnh Kiều, đột nhiên bật cười.
“Nhu phi hình như có chút không phục nhỉ?”
Nói rồi nàng ta lại nhìn người bên cạnh.
“Ngươi nói xem, ngày thường ngươi tư thông với Nhu phi thế nào?”
Người kia nghe vậy kinh sợ cúi rạp người xuống.
“Nhu phi nói thích nô tài, còn tặng nô tài khăn tay bên người, nô tài… nô tài là bị quyến rũ…”
“Nhu phi còn đưa bạc cho nô tài, bảo nô tài hầu hạ nàng…”
Nói rồi, tiểu thái giám kia lấy từ trong ngực ra số bạc được bọc trong khăn tay.
Ta muốn xông lên, lại bị hai thô sử ma ma hung hăng giữ chặt, chỉ có thể kéo cổ họng gào lên.
“Ngươi nói bậy, Nhu phi tỷ tỷ vẫn luôn ở cùng ta, sao có thể tư thông với ngươi? Huống chi ngươi chỉ là một thái giám!”
Đây đại khái là câu độc ác nhất ta từng nói trong đời.
Tiểu thái giám kia nghe vậy đột nhiên ngẩng mặt lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ta.
“Nếu nô tài không phải thái giám thì sao?”
Lúc này ta mới nhìn rõ chiếc khăn tay và gương mặt của tiểu thái giám kia.
Vậy mà là hắn!
Ta càng giãy giụa điên cuồng hơn.
“Là ngươi! Chiếc khăn tay đó rõ ràng…”
“Câm miệng!”
Mạnh Kiều nghiêm giọng cắt ngang lời ta, sau đó nhìn về phía Quý phi nương nương, cất tiếng cười lớn.
“Quý phi nương nương vì hãm hại một phi tần nhỏ bé như ta, thật đúng là hao tổn tâm cơ.”
Đúng là hao tổn tâm cơ.
Tiểu thái giám kia ta có quen.
Mấy ngày nay hắn thường xuyên lảng vảng bên ngoài Vị Ương cung.
Gương mặt trắng trẻo luôn bầm tím sưng phù.
Hắn trông cũng không lớn tuổi, có lẽ vì thường xuyên bị đại thái giám bắt nạt, ăn không đủ no, nên trông đặc biệt gầy yếu.
Có lúc ta nhìn thấy hắn, sẽ lén nhét cho hắn mấy miếng bánh.
Cho đến hôm đó, ta thấy hắn một mình ngồi khóc.
Hắn nói mẫu thân hắn mắc bệnh hiểm nghèo sắp chết, nhưng hắn không có tiền chữa bệnh cho mẫu thân.
Một tiểu thái giám không quyền không thế, sao có thể dễ dàng biết được tin mẫu thân trong nhà bệnh nặng.
Lời nói dối vụng về lắm.