Chương 5 - Chiếc Hộp Tình Cổ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Hảo hài tử, đừng sợ, nhắm mắt lại là qua thôi.”

Dáng vẻ y như đang khuyên người ta đi chết.

Thật ra chúng ta đều rõ, cho dù tôn quý như Hoàng hậu nương nương, cũng không can thiệp được chuyện này.

Lúc Mạnh Kiều bị khiêng đi, ta ôm nàng khóc đến không thở nổi.

Công công tới đón muốn kéo ta ra, lại không dám dùng sức quá mạnh.

Chỉ có thể sốt ruột đi vòng vòng quanh chúng ta.

Cuối cùng vẫn là Mạnh Kiều bất đắc dĩ đấm vào đầu ta một cái.

“Câm miệng, ồn chết đi được.”

Ta ngoan ngoãn ngừng khóc nháo.

Chỉ là tay áo vẫn đáng thương túm lấy nàng.

Mạnh Kiều mềm giọng dỗ ta, bảo ta ngoan, nàng rất nhanh sẽ trở về.

Ta đã đọc rất nhiều thoại bản, thấy rất nhiều sinh ly tử biệt trong sách, nhưng chưa từng có khoảnh khắc nào khó chịu như hiện tại.

9

Các nương nương trong cung có người yêu Hoàng thượng, có người không yêu Hoàng thượng.

Các nàng bị lợi ích lôi kéo lại với nhau.

Ta và Mạnh Kiều đều không thể ngoại lệ.

Sau khi Mạnh Kiều trở về, nàng cắt nát bộ váy màu hồng sen mà nàng thích nhất.

Về sau ta mới biết.

Tối hôm đó Hoàng thượng làm như vô ý nhắc tới.

Mạnh Kiều mặc màu hồng sen rất đẹp, giống đóa sen xinh xắn trong ao đầu hạ.

Mấy ngày sau đó, Hoàng thượng đều triệu hạnh Mạnh Kiều.

Mạnh Kiều từ chán ghét ban đầu, đến về sau tê dại.

Cuối cùng thậm chí nàng còn có thể cười duyên khoác lấy cánh tay Hoàng thượng.

Nũng nịu xin Hoàng thượng thăng vị phân cho nàng.

Mạnh Kiều được tấn phong làm phi là chuyện sớm muộn.

Phụ huynh nàng trong triều đều nắm trọng binh.

So với vậy, nước Nam Chiêu nhỏ bé phía sau ta đối với Hoàng thượng mà nói thật vô dụng.

Chỉ là từ xưa đến nay, những kẻ ở ngôi cao đều thích dùng hòa thân để phô bày quyền thế của mình.

Sấm sét hay mưa móc, đều là thiên ân.

Ngày Mạnh Kiều được sắc phong làm Nhu phi, trong cung của Hoàng hậu nương nương truyền ra tin nàng bệnh nặng.

Ta và Mạnh Kiều vội vã chạy tới.

Lại phát hiện Hoàng thượng đã ở đó từ sớm.

Hắn dường như chú ý tới ta, kinh ngạc ồ một tiếng.

Lúc này Hoàng hậu nương nương ho dữ dội.

Sự chú ý của Hoàng thượng lại bị hút về.

Hắn nhíu mày nhìn Hoàng hậu nương nương. Hỏi nàng.

“Nàng hà tất phải khổ như vậy?”

Hoàng hậu nương nương ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Hoàng thượng.

Nghiêm giọng nói.

“Tiêu Dận, nếu ngươi hận ta thì giết ta đi, hà tất làm nhục ta như vậy.”

“Rốt cuộc ngươi có tim hay không? Muội muội ta còn nhỏ như thế!”

Hoàng thượng dường như bị chọc tức đến bật cười.

Hắn hung hăng bóp cằm Hoàng hậu nương nương, ép nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

“Trẫm không có tim? Ha ha ha ha ha Thẩm An An… nàng đã từng nhìn thấy chân tâm của trẫm bao giờ?”

Hắn tức giận sải bước rời đi.

Hoàng hậu nương nương đột nhiên nôn ra một ngụm máu.

Đức phi cẩn thận kéo ta và Mạnh Kiều qua Lại thở dài một tiếng.

Từ khi vào cung, Đức phi cứ luôn thích thở dài.

Nàng nhìn chúng ta một cái, vẫn còn sợ hãi mà nói.

“Hoàng thượng điên rồi.”

Hoàng thượng quả thật đã “điên” rồi.

Muội muội của Hoàng hậu mới mười hai tuổi, vậy mà hắn lại chỉ hôn nàng ấy cho lão Hầu gia hơn bảy mươi tuổi làm kế thất.

Vị lão Hầu gia kia còn có một thân phận khác.

Là ngoại tổ phụ của Trương quý phi.

Vị đế vương trẻ tuổi hình như đang cố dùng hành động này để ép người yêu cầu xin cúi đầu.

Nhưng với một người kiêu ngạo như Hoàng hậu.

Cách làm này không khác nào đang ép nàng ngọc đá cùng tan.

Thái y đi ra, lắc đầu với chúng ta.

Lúc này ta mới biết nguyên nhân Hoàng thượng phát điên.

Thái y nói, Hoàng hậu nương nương là tự mình không muốn sống nữa.

Hoàng thượng liền dùng người nhà nàng uy hiếp.

Ép nàng giữ lại một hơi.

Đức phi dường như không nỡ nhìn Hoàng hậu nương nương một cái.

“Nếu nàng ấy chưa từng gặp Tiêu Dận thì tốt rồi.”

Chưa từng… gặp… sao?

Ta đột nhiên nhớ ra gì đó, phát điên chạy về.

Giày chạy rơi mất cũng không chịu quay đầu nhặt.

Ta trở về tẩm cung, lục ra một bọc đồ dưới đáy rương.

Bên trong có một chiếc hộp nhỏ.

Trong hộp là một đôi tình cổ.

Trước khi xuất giá, mẫu thân giao chúng cho ta, nếu gieo cổ cái xuống, có thể bảo vệ ân sủng cho ta mười năm.

Nhưng mẫu thân cũng giao cả cổ đực cho ta.

Cha mẹ yêu con, ắt sẽ vì con tính kế sâu xa.

Cổ đực sống, cổ cái diệt.

Đoạn tình tuyệt ái.

10

Hoàng hậu nương nương ánh mắt bình tĩnh nhìn ta.

Giọng điệu không nghe ra vui giận.

“A Phúc, con có biết trong cung hành thuật vu cổ là tội danh gì không.”

Ta lắc đầu, sau đó lại chậm chạp nhận ra mà gật đầu.

“Nương nương… đời này của người quá khổ rồi, chỉ cần quên đi, sẽ tốt thôi.”

“Ta muốn cứu người mà! Nương nương… dù phải dùng mạng này.”

“Đứa trẻ ngốc.”

Hoàng hậu nương nương nhắm mắt lại, dường như rơi vào hồi ức.

Bắt đầu từ khi nào nhỉ?

Rõ ràng không lâu trước đó bọn họ còn uống rượu dưới trúc, phóng ngựa trong rừng.

Nhưng về sau, tiên đế băng hà, thái tử chưa định.

Triều dã rung chuyển.

Dường như từ khi ấy bắt đầu, giữa Tiêu Dận và Tiêu Dật đã định sẵn chỉ có thể sống một người.

Đúng vậy.

Vị thiếu niên tướng quân kia không phải ai khác, chính là Thất hoàng tử năm xưa từng làm cả kinh đô kinh diễm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)