Chương 9 - Chiếc Hộp Tình Cổ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Mạnh Kiều có lẽ đã biết chuyện của Mạnh gia…”

Nhắc tới Mạnh gia, lòng ta lạnh lẽo một mảnh.

Đúng vậy, Mạnh gia không phải bị lưu đày, mà là bị chém cả nhà.

Một nhà trên dưới một trăm bảy mươi lăm mạng.

Trên có lão thái gia chín mươi tuổi, dưới có đứa trẻ ba tuổi.

Tỷ tỷ của Mạnh Kiều đã xuất giá, vốn có thể thoát một kiếp.

Nhưng nàng ấy lại quyết tuyệt tự vẫn trước cổng thành.

Muốn dùng mạng này chứng minh Mạnh gia trong sạch.

Cả nhà trung cốt, chết vì sự ngờ vực của đế vương.

Ta vẫn luôn cẩn thận giấu Mạnh Kiều.

Không biết khoảnh khắc Mạnh Kiều biết được chân tướng, có oán ta không…

Di phi… Trương Di…

Trương gia thật đúng là… một con chó ngoan trong tay Hoàng thượng!

Trên đời này… không còn ai gọi ta là Mãn Mãn nữa rồi.

Đời này của ta cũng không thể viên mãn được nữa.

18

Cái chết của Mạnh Kiều giống như một viên đá nhỏ ném vào biển lớn, thậm chí không gợn lên bao nhiêu sóng.

Cũng phải, nàng không có mẫu tộc để dựa vào, mạng còn thấp hèn hơn cả cung nữ hạ đẳng nhất trong hậu cung.

Gần đây Hoàng thượng rất thích triệu ta thị tẩm.

Hắn luôn thích hôn lên mắt ta.

Hôm nay, hắn nhìn ta, đột nhiên như cười như không hỏi một câu.

“Ngươi và Nhu phi có quan hệ rất tốt?”

Nhu phi, là phong hào của Mạnh Kiều trước khi bị đày vào lãnh cung.

Thật ra nàng hoàn toàn không dịu dàng, ngược lại là một tính tình cực kỳ cứng cỏi.

Ta rũ mắt, nhàn nhạt mở miệng.

“Hoàng thượng nhắc tới nữ nhi của tội thần làm gì?”

“Chỉ là ngẫu nhiên nhớ tới thôi.”

Hắn không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này nữa, trong lòng ta lại nổi lên gợn sóng.

Hoàng thượng không thể vô duyên vô cớ nhắc tới Mạnh Kiều.

Chắc hẳn hắn đã phát hiện ra điều gì.

Hoặc là, có ai đã nói gì với hắn…

19

Ta gặp Di phi vào một buổi chiều xuân.

Nàng ta mặc cung váy màu trắng ngà, giống như tiên tử thoát tục.

Nhưng cố tình nàng ta lại còn mang vẻ ngây thơ của thiếu nữ, khiến người ta không nhịn được muốn thân cận.

Theo bản năng ta cảm thấy, đây là một nữ nhân rất đáng sợ.

Lúc ta nhìn nàng ta, nàng ta cũng vừa hay nhìn về phía ta.

Mười bốn mười lăm tuổi, vốn nên là độ tuổi không rành thế sự, nhưng trên tay lại dính một mạng người.

Đức phi nương nương cũng ở bên cạnh ta.

Nàng trước nay là người nóng tính.

Nhìn thấy Di phi, trên mặt khó giấu vẻ chán ghét.

Trương Di đi tới, dịu dàng hành lễ với Đức phi nương nương.

Vừa đứng thẳng người.

Đức phi liền tát nàng ta một cái thật mạnh.

“Bản cung bảo ngươi đứng lên chưa? Trương thủ phụ dạy ngươi quy củ như vậy sao? Hay là người Trương gia các ngươi đều không có giáo dưỡng như thế?”

Di phi sững ra một chút, sau đó lại không tình nguyện hành lễ.

Ta thấy nàng ta đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Rốt cuộc vẫn là tuổi nhỏ, trong lòng không giấu được chuyện.

Trong hoàng thành ăn thịt người không nhả xương này.

Ngươi có thể ác độc, nhưng không thể nhìn không rõ thế cục.

Di phi hiển nhiên là người không có đầu óc.

Ngay tối đó nàng ta liền khóc lóc kể lể với Hoàng thượng.

Chỉ là một cái tát, Hoàng thượng sao có thể vì chút chuyện này mà trừng trị một trong tứ phi là Đức phi.

Di phi như vậy, ngược lại chỉ khiến Hoàng thượng chán ghét.

Bất tri bất giác, lại qua một năm.

Một năm này xảy ra rất nhiều chuyện.

Đức phi nương nương mang thai, cuối năm sinh hạ một tiểu công chúa.

Hoàng thượng ban tên cho công chúa là Trường Ninh.

Đức phi nương nương lại cố chấp gọi tiểu công chúa là Kiều Kiều.

Di phi cũng có thai, đáng tiếc nàng ta là người không có phúc.

Đứa trẻ kia ba tháng thì không giữ được.

Tình cảm giữa Hoàng hậu nương nương và Hoàng thượng vẫn rất tốt.

Hoàng hậu càng ngày càng giống một tiểu cô nương.

Tối hôm đó sấm sét, Hoàng hậu nương nương chân trần chạy đi tìm Hoàng thượng.

Làm nũng chui vào lòng hắn.

Ban đầu Hoàng thượng còn quở trách Hoàng hậu hồ nháo.

Nhưng về sau hắn càng ngày càng hưởng thụ cảm giác Hoàng hậu ỷ lại vào hắn.

Thậm chí còn mặc cho Hoàng hậu nương nương vô cớ trách phạt vài phi tần trong cung.

Quên nói mất.

Đứa trẻ của Di phi không giữ được, cũng có bàn tay của Hoàng hậu.

Nhưng chuyện này thì có liên quan gì chứ?

Vị đế vương anh minh thần võ thích nhìn những nữ nhân này ghen tuông tranh sủng vì hắn.

Cho dù Hoàng hậu làm chuyện quá đáng gì.

Chỉ cần nàng khóc một chút, lại đỏ mắt nhìn thẳng vào Hoàng thượng.

Hoàng thượng liền tha thứ cho nàng.

Hoàng thượng càng ngày càng yêu Hoàng hậu.

Thậm chí không màng triều thần khuyên can, xây cho Hoàng hậu nương nương một hành cung ở Giang Nam.

Hôm đó, Hoàng hậu nương nương ngây ngốc nhìn về phía cửa cung, đột nhiên nhỏ giọng hỏi ta.

“A Phúc, có phải bản cung rất xấu xa không?”

Ta lắc đầu, nắm lấy tay Hoàng hậu.

“Nương nương, bất kể có chuyện gì, A Phúc đều sẽ gánh cùng người, dù là lửa lớn dầu sôi, địa ngục rút lưỡi, A Phúc đều nhận, chỉ mong nương nương, có thể được như ý nguyện.”

20

Nguyện vọng của Hoàng hậu nương nương là gì?

Cho đến ngày nàng tự vẫn, ta cũng không nghĩ ra.

Ban đầu ta không hiểu vì sao Hoàng hậu không muốn sống nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)