Chương 13 - Chiếc Giỏ Tre Trong Tuyết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đoan vương cười gật đầu.

Đêm ấy trở về khách viện, ta và Tiêu Hành gặp nhau.

“Ngày mai lúc hiệu liệp, sự chú ý của Đoan vương sẽ ở trường săn. Ta nhân cơ hội tới tiễn lâu.” Chàng nói.

“Không — chàng đi quá dễ bị chú ý. Ta đi mới đúng.”

“Quá nguy hiểm.”

“Nếu chàng không đến hiệu liệp, Đoan vương sẽ sinh nghi. Ta lấy cớ thân thể không khỏe ở lại khách viện, sau đó rời bằng cửa sau — ám vệ sẽ tiếp ứng.”

Tiêu Hành nhìn ta rất lâu.

“Cho nàng nửa canh giờ. Nửa canh giờ sau nàng không trở về, ta dẫn người đánh thẳng vào.”

“Được.”

Ngày hôm sau.

Hiệu liệp được tổ chức tại diễn võ trường ngoài Trấn Bắc quan.

Đoan vương và Tiêu Hành đều tới.

Ta lấy cớ “không quen thủy thổ, thân thể khó chịu” ở lại khách viện.

Đoan vương phái hai thị nữ tới “chăm sóc” ta —

Thực chất là giám thị.

Ta uống một bát thuốc, giả vờ ngủ mê.

Nửa khắc sau, ám vệ từ cửa sổ lẻn vào, im hơi lặng tiếng đánh ngất hai thị nữ.

Ta thay một bộ kình trang đen, che mặt rời khách viện.

Xuyên qua từng lớp viện trong Đoan vương phủ, dưới sự chỉ dẫn của ám vệ, ta đến tòa tiễn lâu bỏ hoang phía sau.

Xung quanh tiễn lâu có tám tên thủ vệ.

Ám vệ ra tay —

Im hơi lặng tiếng chế phục toàn bộ.

Ta đẩy cửa sắt tiễn lâu.

Bên trong bụi tích dày đặc.

Nhưng ở tầng cao nhất của tiễn lâu có một mật thất.

Trên cửa mật thất —

Khắc một đóa mai.

Ta đặt tay lên đóa mai.

Cửa mở.

Bên trong mật thất trống không, chỉ có một bệ đá chính giữa.

Trên bệ đặt một mảnh ngọc.

Quả nhiên bên trên khắc một chữ —

“Khải.”

Thiên Mệnh Thừa Vận Khải.

Năm mảnh ngọc đã tập hợp đủ.

Ta cất mảnh ngọc vào ngực áo rồi nhanh chóng rời đi.

Khi bước ra khỏi mật thất, ta đột nhiên dừng bước.

Dưới tiễn lâu có một người đang đứng.

Đoan vương.

Lẽ ra ông ta không nên ở đây —

Ông ta phải đang ở trường hiệu liệp.

Nhưng ông ta lại đứng ngay đó.

Trong tay cầm trường đao, lạnh lùng nhìn ta.

“Bản vương đã biết — ngươi tới Bắc cương không phải để úy lạo biên quân.”

Ông ta từng bước lên cầu thang.

“Giao ra.”

Ta lùi lại.

“Giao thứ gì?”

“Ngươi biết bản vương đang nói thứ gì.” Đoan vương ép tới. “Mảnh ngọc ấy — thứ bản vương giấu ở đây hai mươi năm. Ngươi cho rằng có thể dễ dàng mang đi?”

Ông ta đột nhiên bạo phát, vung đao!

Ánh đao lóe lên —

Ta rút đoản đao bên hông, miễn cưỡng đỡ được.

Sức mạnh khổng lồ chấn đến cánh tay ta tê dại.

Đoan vương hơi sững.

“Ngươi còn biết võ?”

“Thái tử điện hạ dạy.”

Đoan vương cười lạnh, lần nữa xuất đao.

Ta vừa đánh vừa lui, bị ép đến sát mép tiễn lâu.

Phía sau chính là tường thành —

Vách cao ba trượng.

Đoan vương dừng lại.

“Nha đầu Thôi gia, ngươi không còn đường lui. Ngoan ngoãn giao mảnh ngọc, bản vương sẽ tha cho ngươi một mạng. Thậm chí — bản vương có thể cho ngươi mọi thứ ngươi muốn. Vinh hoa phú quý, quyền thế địa vị, nhiều gấp mười lần Thái tử có thể cho ngươi.”

Ta nhìn ông ta.

“Ông có thể trả mạng mẫu thân cho ta không?”

Ánh mắt Đoan vương khẽ thay đổi.

“Ngươi có ý gì?”

“Mười lăm năm trước, Liễu di nương hạ độc mẫu thân ta — loại thuốc ấy là ông đưa, phải không?”

Đoan vương im lặng.

“Còn mười tám năm trước — ngoại tổ phụ ta Thôi Giác đột tử. Ông và Thẩm Viễn Đạo đêm khuya tới cửa — đã làm gì?”

Khóe môi Đoan vương co giật.

“Ngươi biết quá nhiều.”

Ông ta nâng đao —

Bên ngoài tiễn lâu chợt vang lên tiếng chém giết rung trời.

Tiêu Hành dẫn người đánh tới.

Còn chưa đến nửa canh giờ —

Chàng không đợi tới thời gian đã hẹn.

“Ta không yên tâm nên tới sớm.”

Giọng Tiêu Hành truyền lên từ dưới lầu.

Một nghìn cấm quân bao vây tiễn lâu kín như nêm.

Sắc mặt Đoan vương cuối cùng thay đổi.

“Tiêu Hành! Ngươi dám dẫn binh xông vào phủ đệ bản vương!”

Tiêu Hành bước lên cầu thang, từng bước một.

Chàng nhìn thấy Đoan vương đang cầm đao bên cạnh ta, lại nhìn đoản đao trong tay ta —

Trong mắt lập tức lóe hàn quang.

“Hoàng thúc.” Giọng chàng lạnh không chút nhiệt độ. “Rút đao với người của cô — đây là mưu phản.”

“Mưu phản?” Đoan vương cười lớn. “Ngươi cho rằng phụ hoàng ngươi ngồi vững được long ỷ ấy sao? Không có truyền quốc ngọc tỷ, hắn vĩnh viễn danh bất chính ngôn bất thuận!”

“Chuyện truyền quốc ngọc tỷ —”

Tiêu Hành đưa tay.

Ta giao cả năm mảnh ngọc cho chàng.

“Đã không cần hoàng thúc phải bận tâm.”

Đồng tử Đoan vương co lại.

“Năm mảnh — ngươi lại tập hợp đủ rồi!”

Tiêu Hành cất ngọc vào ngực áo.

“Hoàng thúc, ý chỉ của phụ hoàng — mời người trở về kinh ôn chuyện.”

Chàng lấy từ trong tay áo ra một đạo mật chỉ.

Đoan vương nhìn chằm chằm mật chỉ ấy, sắc mặt như tro tàn.

“Ngươi đã sớm tố cáo bản vương với phụ hoàng ngươi.”

“Đây không gọi là tố cáo.” Tiêu Hành thản nhiên nói. “Đây gọi là mỗi người làm tròn bổn phận.”

Bàn tay Đoan vương siết chặt trường đao.

Ông ta nhìn cấm quân như thủy triều tràn tới phía sau Tiêu Hành, lại nhìn ta.

Trường đao “keng” một tiếng rơi xuống.

“Tiêu Hành — ngươi cứ đợi đó. Chuyện này chưa xong đâu.”

“Đương nhiên chưa xong.” Tiêu Hành đáp. “Còn rất nhiều món nợ phải tính với hoàng thúc.”

Đoan vương bị áp giải khỏi tiễn lâu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)