Chương 14 - Chiếc Giỏ Tre Trong Tuyết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tất cả cơ nghiệp ông ta gây dựng suốt hai mươi năm trong vương phủ —

Đều sụp đổ trong ngày hôm ấy.

Trên đường trở về kinh, ta ngồi trong xe ngựa.

Năm mảnh ngọc đặt trước mặt.

Thiên, Mệnh, Thừa, Vận, Khải.

Ta ghép chúng theo thứ tự.

Mặt sau năm mảnh ngọc —

Sau khi ghép lại hiện ra một hàng chữ nhỏ ẩn giấu.

“Kinh thành tử ngọ tuyến, dưới hoàng lăng ba trượng, quan tài thứ bảy.”

Truyền quốc ngọc tỷ —

Được giấu trong hoàng lăng.

Khi Tiêu Hành nhìn thấy hàng chữ ấy, chàng thở ra thật dài.

“Giấu dưới lăng tẩm của các đời tiên hoàng. Ai mà ngờ được.”

“Bây giờ phải làm sao?”

“Dâng lên phụ hoàng. Để người quyết định.”

“Chàng không muốn tự mình —”

“Không muốn.” Tiêu Hành ngắt lời ta. “Truyền quốc ngọc tỷ là chí bảo thiên hạ, cũng là đại họa thiên hạ. Để nó ở nơi nó nên ở — như vậy là đủ.”

Ta nhìn chàng.

Đột nhiên cảm thấy người đã nhặt ta lên khỏi tuyết năm ấy —

Đáng để ta dùng cả đời tin tưởng.

Sau khi trở lại kinh thành.

Mọi chuyện cuối cùng cũng bụi trần lắng xuống.

Đoan vương bị trị tội mưu phản, giam cấm cả đời.

Mười vạn binh mã Bắc cương được thu về triều đình.

Cả nhà Thẩm Viễn Đạo hoàn toàn suy bại.

Thẩm Viễn Đạo ở trong ngục ngày càng điên dại, cả ngày lẩm bẩm:

“Không nên tráo… không nên tráo…”

Liễu di nương sau khi chịu ba mươi trượng bị đuổi khỏi kinh thành, lưu lạc đầu đường.

Thẩm Chiêu Diên bị tước hết mọi công danh, từ đó chẳng ai hỏi tới. Đại công tử phủ Trấn Quốc công từng không coi ai ra gì nay đến bản lĩnh mưu sinh cũng chẳng có.

Còn Thẩm Thanh Uyển —

Sau khi biết chân tướng, Tam hoàng tử Tiêu Cẩn hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nàng ta.

Không còn thân phận đích nữ, không còn Thẩm gia chống lưng, không còn giá trị liên hôn, danh hiệu quý nữ số một kinh thành ngày trước giờ chỉ còn là trò cười.

Nàng ta phái người tới tìm ta.

Người tới là nha hoàn thiếp thân của nàng.

“Tiểu thư nói… muốn gặp cô nương một lần.”

Ta nhìn nha hoàn kia.

“Gặp ta làm gì?”

“Tiểu thư nói… muốn xin lỗi cô nương.”

Ta im lặng một lát.

“Không cần.”

Ta quay người.

Nha hoàn phía sau vội vàng gọi.

“Cô nương! Tiểu thư nhà nô tỳ nói nàng ấy cũng là người bị hại — từ nhỏ đã bị giấu trong bóng tối —”

“Nàng ta có phải người bị hại hay không, không liên quan đến ta.”

Ta không quay đầu mà bước đi.

Ba tháng sau.

Thôi lão thái quân dâng một đạo tấu chương trước mặt Hoàng đế —

Xin sắc phong ta làm tông chủ Thanh Hà Thôi thị.

Đích mạch Thôi thị chỉ còn một mình ta.

Vị trí tông chủ, ta đương nhân bất nhượng.

Hoàng đế chuẩn tấu.

Đại điển sắc phong được cử hành tại Thái miếu.

Ta mặc tộc bào Thôi thị, nhận tông chủ ấn tín.

Thôi lão thái quân đứng dưới đài, lệ già tung hoành.

Thế gia trăm năm —

Cuối cùng đã có người kế tục.

Cùng ngày ấy —

Tiêu Hành đứng trước cửa Thái miếu chờ ta.

Chàng đã thay miện phục Thái tử, chỉ mặc một bộ thường phục trắng đơn giản, trong tay cầm một nhành mai.

“Tông chủ đại nhân.”

Ta bước tới.

“Thái tử điện hạ.”

Chàng cài nhành mai lên tóc ta.

“Từ trong tuyết đến Thái miếu. Nàng đã đi mười lăm năm.”

Ta cười.

“Không phải một mình ta đi.”

Chàng đưa tay ra.

Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay chàng.

Ánh mặt trời rơi trên người chúng ta, ấm áp vô cùng.

Năm năm sau.

Tiêu Hành đăng cơ làm Đế.

Ta lấy thân phận tông chủ Thanh Hà Thôi thị, Hoàng hậu đương triều, nhập chủ Trung cung.

Ngày gia miện, văn võ bá quan quỳ lạy.

Dưới phượng quan, dấu bớt hình hoa mai trên vai phải của ta như ẩn như hiện.

Đóa hoa ấy mang theo bí mật trăm năm của Thôi thị, cũng chứng kiến cả cuộc đời ta từ một đứa trẻ bị vứt bỏ trở thành Hoàng hậu.

Trên triều, có đại thần bước ra chúc mừng.

“Hoàng hậu nương nương phượng nghi thiên thành, quả là phúc của xã tắc.”

Ta khẽ gật đầu.

Tiêu Hành ngồi trên long ỷ, nhìn ta.

“Hoàng hậu của trẫm, không cần bất kỳ ai định nghĩa nàng.”

Ngoài đại điện, gió xuân cuồn cuộn.

Trong cung yến đêm giao thừa năm ấy, một đám người nhìn thấy dấu bớt hoa mai của ta liền kinh hoàng thất sắc.

Bọn họ tưởng thứ mình vứt bỏ chỉ là một đứa trẻ không đáng một đồng.

Bọn họ sai rồi.

Thứ bọn họ đánh mất —

Là thứ trân quý nhất dưới gầm trời này.

Còn người nhặt được ta, kể từ đêm tuyết năm mười hai tuổi ấy —

Chưa từng buông tay.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)